Tác giả:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Tô Tiểu Hổ ở trong phòng tắm tắm. Cậu vừa xức dầu gội đầu, đang gội dưới vòi hoa sen, chợt trong phòng tắm vang lên một chuỗi tiếng ‘bịch bộp’, sau đó thanh âm quen thuộc vang lên: “AA ÚI!!” Tô Tiểu Hổ nhận ra người phát ra âm thanh là ai, liền thả lỏng tinh thần. Bọt xà phòng vào mắt, cậu duỗi tay ra: “Lấy hộ tôi dầu xả với.” Bên kia liền đáp lại một tiếng, người đột nhập phòng tắm mò mẫm trong mớ chai lọ lộn xộn, lấy một chai nặng trịch đưa cho cậu. Tô Tiểu Hổ nhận lấy chai sau đó lập tức bóp ra tay. Hôm qua cậu mới đi siêu thị mua một loạt đồ dùng hàng ngày, dầu xả này là hàng nhập ngoại của Đức, nghe bảo có khả năng hồi phục tóc bị hư tổn do nhuộm trở nên óng ả, cũng không biết hiệu quả thế nào. Bóp một đống dầu ra rồi xoa đều trong lòng bàn tay tạo bọt, sau đó cẩn thận vuốt lên tóc, ngón tay không nhanh không chậm ấn tóc xuống, cố gắng để tóc hấp thu tuyệt…

Chương 6

Chàng Trai Vượt Thời GianTác giả: Chung Hiểu SinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Tô Tiểu Hổ ở trong phòng tắm tắm. Cậu vừa xức dầu gội đầu, đang gội dưới vòi hoa sen, chợt trong phòng tắm vang lên một chuỗi tiếng ‘bịch bộp’, sau đó thanh âm quen thuộc vang lên: “AA ÚI!!” Tô Tiểu Hổ nhận ra người phát ra âm thanh là ai, liền thả lỏng tinh thần. Bọt xà phòng vào mắt, cậu duỗi tay ra: “Lấy hộ tôi dầu xả với.” Bên kia liền đáp lại một tiếng, người đột nhập phòng tắm mò mẫm trong mớ chai lọ lộn xộn, lấy một chai nặng trịch đưa cho cậu. Tô Tiểu Hổ nhận lấy chai sau đó lập tức bóp ra tay. Hôm qua cậu mới đi siêu thị mua một loạt đồ dùng hàng ngày, dầu xả này là hàng nhập ngoại của Đức, nghe bảo có khả năng hồi phục tóc bị hư tổn do nhuộm trở nên óng ả, cũng không biết hiệu quả thế nào. Bóp một đống dầu ra rồi xoa đều trong lòng bàn tay tạo bọt, sau đó cẩn thận vuốt lên tóc, ngón tay không nhanh không chậm ấn tóc xuống, cố gắng để tóc hấp thu tuyệt… Có đôi lữ khách xuyên không, ngang dọc vạn năm, chẳng hay bạn có gặp họ?HOÀN[1] Trích từ bài thơ “Thương tiến tửu” của Lý Bạch.Thương tiến tửu – bản dịch Nguyễn Phước HậuAnh chẳng thấy sao?Hoàng Hà sóng nước tự trời tuônCuồn cuộn ra khơi ở lại luôn.Sáng tóc tơ xanh, chiều tuyết bạc,Mẹ Cha tóc trắng ngắm gương buồn!Đời người còn dịp nên vui hưởng,Chớ để chén vàng thẹn nguyệt suông.Tài giỏi trời cho dùng đúng chỗNghìn vàng tiêu hết có tiền muôn.Mỗi lần uống đủ ba trăm chén,Giết mổ dê trâu yến ẩm thường.Này ông Sầm, bác Đan KhâuCùng mời uống rượu, dừng đâu chén mời.Có anh ta hát một bàiXin bạn vì ta hãy lắng tai,Món quý nhạc hầu là thứ yếuKhông mong tỉnh rượu chỉ mong say.Xưa nay hiền thánh đều im bặtChỉ có kẻ say để tiếng đờiXưa tiệc Trần Vương cung Bích LạcNghìn đồng một đấu uống vui cười..Đố ai dám bảo nghèo tiền bạc,Mua rượu về mau chuốc chén mời!Ngựa năm sắc, áo vàng thoiCon ơi đổi lấy một vò rượu ngon.Để ta cùng bạn diệt muôn thuở sầu!

Có đôi lữ khách xuyên không, ngang dọc vạn năm, chẳng hay bạn có gặp họ?

HOÀN

[1] Trích từ bài thơ “Thương tiến tửu” của Lý Bạch.

Thương tiến tửu – bản dịch Nguyễn Phước Hậu

Anh chẳng thấy sao?

Hoàng Hà sóng nước tự trời tuôn

Cuồn cuộn ra khơi ở lại luôn.

Sáng tóc tơ xanh, chiều tuyết bạc,

Mẹ Cha tóc trắng ngắm gương buồn!

Đời người còn dịp nên vui hưởng,

Chớ để chén vàng thẹn nguyệt suông.

Tài giỏi trời cho dùng đúng chỗ

Nghìn vàng tiêu hết có tiền muôn.

Mỗi lần uống đủ ba trăm chén,

Giết mổ dê trâu yến ẩm thường.

Này ông Sầm, bác Đan Khâu

Cùng mời uống rượu, dừng đâu chén mời.

Có anh ta hát một bài

Xin bạn vì ta hãy lắng tai,

Món quý nhạc hầu là thứ yếu

Không mong tỉnh rượu chỉ mong say.

Xưa nay hiền thánh đều im bặt

Chỉ có kẻ say để tiếng đời

Xưa tiệc Trần Vương cung Bích Lạc

Nghìn đồng một đấu uống vui cười..

Đố ai dám bảo nghèo tiền bạc,

Mua rượu về mau chuốc chén mời!

Ngựa năm sắc, áo vàng thoi

Con ơi đổi lấy một vò rượu ngon.

Để ta cùng bạn diệt muôn thuở sầu!

Chàng Trai Vượt Thời GianTác giả: Chung Hiểu SinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Tô Tiểu Hổ ở trong phòng tắm tắm. Cậu vừa xức dầu gội đầu, đang gội dưới vòi hoa sen, chợt trong phòng tắm vang lên một chuỗi tiếng ‘bịch bộp’, sau đó thanh âm quen thuộc vang lên: “AA ÚI!!” Tô Tiểu Hổ nhận ra người phát ra âm thanh là ai, liền thả lỏng tinh thần. Bọt xà phòng vào mắt, cậu duỗi tay ra: “Lấy hộ tôi dầu xả với.” Bên kia liền đáp lại một tiếng, người đột nhập phòng tắm mò mẫm trong mớ chai lọ lộn xộn, lấy một chai nặng trịch đưa cho cậu. Tô Tiểu Hổ nhận lấy chai sau đó lập tức bóp ra tay. Hôm qua cậu mới đi siêu thị mua một loạt đồ dùng hàng ngày, dầu xả này là hàng nhập ngoại của Đức, nghe bảo có khả năng hồi phục tóc bị hư tổn do nhuộm trở nên óng ả, cũng không biết hiệu quả thế nào. Bóp một đống dầu ra rồi xoa đều trong lòng bàn tay tạo bọt, sau đó cẩn thận vuốt lên tóc, ngón tay không nhanh không chậm ấn tóc xuống, cố gắng để tóc hấp thu tuyệt… Có đôi lữ khách xuyên không, ngang dọc vạn năm, chẳng hay bạn có gặp họ?HOÀN[1] Trích từ bài thơ “Thương tiến tửu” của Lý Bạch.Thương tiến tửu – bản dịch Nguyễn Phước HậuAnh chẳng thấy sao?Hoàng Hà sóng nước tự trời tuônCuồn cuộn ra khơi ở lại luôn.Sáng tóc tơ xanh, chiều tuyết bạc,Mẹ Cha tóc trắng ngắm gương buồn!Đời người còn dịp nên vui hưởng,Chớ để chén vàng thẹn nguyệt suông.Tài giỏi trời cho dùng đúng chỗNghìn vàng tiêu hết có tiền muôn.Mỗi lần uống đủ ba trăm chén,Giết mổ dê trâu yến ẩm thường.Này ông Sầm, bác Đan KhâuCùng mời uống rượu, dừng đâu chén mời.Có anh ta hát một bàiXin bạn vì ta hãy lắng tai,Món quý nhạc hầu là thứ yếuKhông mong tỉnh rượu chỉ mong say.Xưa nay hiền thánh đều im bặtChỉ có kẻ say để tiếng đờiXưa tiệc Trần Vương cung Bích LạcNghìn đồng một đấu uống vui cười..Đố ai dám bảo nghèo tiền bạc,Mua rượu về mau chuốc chén mời!Ngựa năm sắc, áo vàng thoiCon ơi đổi lấy một vò rượu ngon.Để ta cùng bạn diệt muôn thuở sầu!

Chương 6