Tác giả:

Editor: Chi Misaki Sân bay thành phố T. Tại lối ra cửa an ninh chuyến bay Quốc tế, đám người chen chúc nhau, ồn ào mà vội vã. Nhạc Tuyết Vi vẻ mặt nghiêm túc, hai má hơi phồng lên, khoanh tay đứng lẫn trong đám người, hai mắt chăm chú nhìn cửa an ninh, hai hàng mi dài thi thoảng khẽ chớp, giống như hai cánh bướm bất cứ lúc nào cũng có thể vỗ cánh bay đi. Làn da mịn màng tinh tế như đồ sứ, đôi môi hồng phấn khẽ chu lên, hai đầu lông mày nhíu lại, bộ dáng cực kỳ phiền não. "Người này, không được." "Người này, môi quá dầy." "Uh`m, người này râu quá dài." Hai cánh môi của cô khẽ mấp máy, như đang lẩm bẩm cái gì đó. Mỗi người đàn ông đi ra từ cửa an ninh, cô đều tùy tiện đánh giá một, hai câu. Bộ dáng thật giống như đang chọn đối tượng yêu đương! Không sai, cô quả thật là đang chọn đối tượng, nói đúng hơn là chọn đối tượng hôn môi! Chỉ là, hiện tại cô cực kỳ phiền não, làm sao ngay cả bóng dáng một người đàn ông thuận mắt cũng không có? Làm sao bây giờ a! Không tìm được người nào thuận mắt…

Chương 162: Ở trước mặt anh không quan trọng

Thực Cốt Sủng Ái: Boss Quá Hung MãnhTác giả: Diệp Vi ThưTruyện Ngôn TìnhEditor: Chi Misaki Sân bay thành phố T. Tại lối ra cửa an ninh chuyến bay Quốc tế, đám người chen chúc nhau, ồn ào mà vội vã. Nhạc Tuyết Vi vẻ mặt nghiêm túc, hai má hơi phồng lên, khoanh tay đứng lẫn trong đám người, hai mắt chăm chú nhìn cửa an ninh, hai hàng mi dài thi thoảng khẽ chớp, giống như hai cánh bướm bất cứ lúc nào cũng có thể vỗ cánh bay đi. Làn da mịn màng tinh tế như đồ sứ, đôi môi hồng phấn khẽ chu lên, hai đầu lông mày nhíu lại, bộ dáng cực kỳ phiền não. "Người này, không được." "Người này, môi quá dầy." "Uh`m, người này râu quá dài." Hai cánh môi của cô khẽ mấp máy, như đang lẩm bẩm cái gì đó. Mỗi người đàn ông đi ra từ cửa an ninh, cô đều tùy tiện đánh giá một, hai câu. Bộ dáng thật giống như đang chọn đối tượng yêu đương! Không sai, cô quả thật là đang chọn đối tượng, nói đúng hơn là chọn đối tượng hôn môi! Chỉ là, hiện tại cô cực kỳ phiền não, làm sao ngay cả bóng dáng một người đàn ông thuận mắt cũng không có? Làm sao bây giờ a! Không tìm được người nào thuận mắt… Editor: Bạch NguyệtChiều hôm đó, ánh đèn rực rỡ vừa được bật sáng lên tại khách sạn Agoda — nhà hàng đồ Tây hàng đầu thế giới.Một chiếc Rolls-Royce với vẻ ngoài sang trọng dừng ở cửa khách sạn. Hàn Thừa Nghị vui vẻ mở cửa xe cho Nhạc Tuyết Vi, đỡ cô xuống xe, cùng nhau đi về phía bàn ăn.Chưa được hai bước, Nhạc Tuyết Vi đột nhiên cảm thấy một trận ánh sáng chói mắt chiếu đến.“A!” Nhạc Tuyết Vi đưa tay che mắt.“Làm sao vậy?” Hàn Thừa Nghị vội dừng lại, che chắn ở trước mắt cô, “Đôi mắt bị làm sao vậy?”Nhạc Tuyết Vi lắc đầu, nhìn bốn phía, nói: “Vừa rồi hình như có ánh sáng gì đó chiếu vào mắt... Cảm giác giống đèn flash vậy.”Đèn flash? Hàn Thừa Nghị khóe mắt híp lại, nhìn về Nghê Tuấn ở phía sau.“Tam thiếu, hẳn là phóng viên. Tam thiếu, tam thiếu phu nhân yên tâm, chúng tôi sẽ xử lý, không để cho báo chí đăng loạn.” Nghê Tuấn nói, sau đó sai người phía dưới đi xử lý.Hàn Thừa Nghị duỗi tay ôm Nhạc Tuyết Vi tiếp tục đi vào bên trong, Nhạc Tuyết Vi bởi vì vụ việc của phóng viên kia nên tâm tình không được tốt lắm, mãi đến lúc tới bàn ăn vẫn còn rầu rĩ không vui. Cô không hiểu, Hàn Thừa Nghị tại sao lại sợ phóng viên đăng tin tức bọn họ, bọn họ không phải đã thành vợ chồng rồi không phải sao?Thấy cô buồn rầu, bộ dáng không có nhiều cảm xúc, Hàn Thừa Nghị còn tưởng là bởi vì sự việc hai ngày nay.“Hàn tổng, hiện tại có thể mang thức ăn lên được chưa ạ?”Giám đốc khách sạn tự mình đến tiếp đãi Hàn Thừa Nghị, thái độ cung kính như nhân viên tạp vụ bình thường.Hàn Thừa Nghị nhìn Nhạc Tuyết Vi, hỏi: “Đói bụng sao? Uống trước một chút đồ uống hay hiện tại liền mang thức ăn lên?”Nhạc Tuyết Vi cầm lấy ly nước chanh trên bàn uống một ngụm, không hứng thú nói: “Mang thức ăn lên đi! Mệt mỏi, ăn xong rồi trở về nghỉ ngơi sớm một chút.”“Vậy mang thức ăn lên đi!” Hàn Thừa Nghị phân phó giám đốc, Tiểu Tuyết nói như thế nào thì như thế đó.Thức ăn rất nhanh được mang lên, khai vị là rượu Kir, mặc dù Nhạc Tuyết Vi không thể uống, nhưng vẫn cầm lên nhấm nháp một chút. Các món khai vị khác tương đối thanh đạm: một phần tôm sốt bơ, một đĩa trứng luộc phủ sốt mayonnaise cùng với một phần salad thịt nguội. Món chính là bò hầm rượu vang đỏ Burgundy, súp cá Bouillabaisse và một phần ốc sên kiểu Pháp. (Nghe mà thèm!!! >.

Editor: Bạch Nguyệt

Chiều hôm đó, ánh đèn rực rỡ vừa được bật sáng lên tại khách sạn Agoda — nhà hàng đồ Tây hàng đầu thế giới.

Một chiếc Rolls-Royce với vẻ ngoài sang trọng dừng ở cửa khách sạn. Hàn Thừa Nghị vui vẻ mở cửa xe cho Nhạc Tuyết Vi, đỡ cô xuống xe, cùng nhau đi về phía bàn ăn.

Chưa được hai bước, Nhạc Tuyết Vi đột nhiên cảm thấy một trận ánh sáng chói mắt chiếu đến.

“A!” Nhạc Tuyết Vi đưa tay che mắt.

“Làm sao vậy?” Hàn Thừa Nghị vội dừng lại, che chắn ở trước mắt cô, “Đôi mắt bị làm sao vậy?”

Nhạc Tuyết Vi lắc đầu, nhìn bốn phía, nói: “Vừa rồi hình như có ánh sáng gì đó chiếu vào mắt... Cảm giác giống đèn flash vậy.”

Đèn flash? Hàn Thừa Nghị khóe mắt híp lại, nhìn về Nghê Tuấn ở phía sau.

“Tam thiếu, hẳn là phóng viên. Tam thiếu, tam thiếu phu nhân yên tâm, chúng tôi sẽ xử lý, không để cho báo chí đăng loạn.” Nghê Tuấn nói, sau đó sai người phía dưới đi xử lý.

Hàn Thừa Nghị duỗi tay ôm Nhạc Tuyết Vi tiếp tục đi vào bên trong, Nhạc Tuyết Vi bởi vì vụ việc của phóng viên kia nên tâm tình không được tốt lắm, mãi đến lúc tới bàn ăn vẫn còn rầu rĩ không vui. Cô không hiểu, Hàn Thừa Nghị tại sao lại sợ phóng viên đăng tin tức bọn họ, bọn họ không phải đã thành vợ chồng rồi không phải sao?

Thấy cô buồn rầu, bộ dáng không có nhiều cảm xúc, Hàn Thừa Nghị còn tưởng là bởi vì sự việc hai ngày nay.

“Hàn tổng, hiện tại có thể mang thức ăn lên được chưa ạ?”

Giám đốc khách sạn tự mình đến tiếp đãi Hàn Thừa Nghị, thái độ cung kính như nhân viên tạp vụ bình thường.

Hàn Thừa Nghị nhìn Nhạc Tuyết Vi, hỏi: “Đói bụng sao? Uống trước một chút đồ uống hay hiện tại liền mang thức ăn lên?”

Nhạc Tuyết Vi cầm lấy ly nước chanh trên bàn uống một ngụm, không hứng thú nói: “Mang thức ăn lên đi! Mệt mỏi, ăn xong rồi trở về nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Vậy mang thức ăn lên đi!” Hàn Thừa Nghị phân phó giám đốc, Tiểu Tuyết nói như thế nào thì như thế đó.

Thức ăn rất nhanh được mang lên, khai vị là rượu Kir, mặc dù Nhạc Tuyết Vi không thể uống, nhưng vẫn cầm lên nhấm nháp một chút. Các món khai vị khác tương đối thanh đạm: một phần tôm sốt bơ, một đĩa trứng luộc phủ sốt mayonnaise cùng với một phần salad thịt nguội. Món chính là bò hầm rượu vang đỏ Burgundy, súp cá Bouillabaisse và một phần ốc sên kiểu Pháp. (Nghe mà thèm!!! >.

Thực Cốt Sủng Ái: Boss Quá Hung MãnhTác giả: Diệp Vi ThưTruyện Ngôn TìnhEditor: Chi Misaki Sân bay thành phố T. Tại lối ra cửa an ninh chuyến bay Quốc tế, đám người chen chúc nhau, ồn ào mà vội vã. Nhạc Tuyết Vi vẻ mặt nghiêm túc, hai má hơi phồng lên, khoanh tay đứng lẫn trong đám người, hai mắt chăm chú nhìn cửa an ninh, hai hàng mi dài thi thoảng khẽ chớp, giống như hai cánh bướm bất cứ lúc nào cũng có thể vỗ cánh bay đi. Làn da mịn màng tinh tế như đồ sứ, đôi môi hồng phấn khẽ chu lên, hai đầu lông mày nhíu lại, bộ dáng cực kỳ phiền não. "Người này, không được." "Người này, môi quá dầy." "Uh`m, người này râu quá dài." Hai cánh môi của cô khẽ mấp máy, như đang lẩm bẩm cái gì đó. Mỗi người đàn ông đi ra từ cửa an ninh, cô đều tùy tiện đánh giá một, hai câu. Bộ dáng thật giống như đang chọn đối tượng yêu đương! Không sai, cô quả thật là đang chọn đối tượng, nói đúng hơn là chọn đối tượng hôn môi! Chỉ là, hiện tại cô cực kỳ phiền não, làm sao ngay cả bóng dáng một người đàn ông thuận mắt cũng không có? Làm sao bây giờ a! Không tìm được người nào thuận mắt… Editor: Bạch NguyệtChiều hôm đó, ánh đèn rực rỡ vừa được bật sáng lên tại khách sạn Agoda — nhà hàng đồ Tây hàng đầu thế giới.Một chiếc Rolls-Royce với vẻ ngoài sang trọng dừng ở cửa khách sạn. Hàn Thừa Nghị vui vẻ mở cửa xe cho Nhạc Tuyết Vi, đỡ cô xuống xe, cùng nhau đi về phía bàn ăn.Chưa được hai bước, Nhạc Tuyết Vi đột nhiên cảm thấy một trận ánh sáng chói mắt chiếu đến.“A!” Nhạc Tuyết Vi đưa tay che mắt.“Làm sao vậy?” Hàn Thừa Nghị vội dừng lại, che chắn ở trước mắt cô, “Đôi mắt bị làm sao vậy?”Nhạc Tuyết Vi lắc đầu, nhìn bốn phía, nói: “Vừa rồi hình như có ánh sáng gì đó chiếu vào mắt... Cảm giác giống đèn flash vậy.”Đèn flash? Hàn Thừa Nghị khóe mắt híp lại, nhìn về Nghê Tuấn ở phía sau.“Tam thiếu, hẳn là phóng viên. Tam thiếu, tam thiếu phu nhân yên tâm, chúng tôi sẽ xử lý, không để cho báo chí đăng loạn.” Nghê Tuấn nói, sau đó sai người phía dưới đi xử lý.Hàn Thừa Nghị duỗi tay ôm Nhạc Tuyết Vi tiếp tục đi vào bên trong, Nhạc Tuyết Vi bởi vì vụ việc của phóng viên kia nên tâm tình không được tốt lắm, mãi đến lúc tới bàn ăn vẫn còn rầu rĩ không vui. Cô không hiểu, Hàn Thừa Nghị tại sao lại sợ phóng viên đăng tin tức bọn họ, bọn họ không phải đã thành vợ chồng rồi không phải sao?Thấy cô buồn rầu, bộ dáng không có nhiều cảm xúc, Hàn Thừa Nghị còn tưởng là bởi vì sự việc hai ngày nay.“Hàn tổng, hiện tại có thể mang thức ăn lên được chưa ạ?”Giám đốc khách sạn tự mình đến tiếp đãi Hàn Thừa Nghị, thái độ cung kính như nhân viên tạp vụ bình thường.Hàn Thừa Nghị nhìn Nhạc Tuyết Vi, hỏi: “Đói bụng sao? Uống trước một chút đồ uống hay hiện tại liền mang thức ăn lên?”Nhạc Tuyết Vi cầm lấy ly nước chanh trên bàn uống một ngụm, không hứng thú nói: “Mang thức ăn lên đi! Mệt mỏi, ăn xong rồi trở về nghỉ ngơi sớm một chút.”“Vậy mang thức ăn lên đi!” Hàn Thừa Nghị phân phó giám đốc, Tiểu Tuyết nói như thế nào thì như thế đó.Thức ăn rất nhanh được mang lên, khai vị là rượu Kir, mặc dù Nhạc Tuyết Vi không thể uống, nhưng vẫn cầm lên nhấm nháp một chút. Các món khai vị khác tương đối thanh đạm: một phần tôm sốt bơ, một đĩa trứng luộc phủ sốt mayonnaise cùng với một phần salad thịt nguội. Món chính là bò hầm rượu vang đỏ Burgundy, súp cá Bouillabaisse và một phần ốc sên kiểu Pháp. (Nghe mà thèm!!! >.

Chương 162: Ở trước mặt anh không quan trọng