Edit: Ishtar Chu Dạ đặt túi lớn, túi nhỏ trong tay xuống đất, ánh mặt trời chiếu quá chói chang, cô dựa vào cổng trường thở hổn hển, thật sự đi không nổi nữa, vừa nắng vừa nóng. Hai tay đầy vằn đỏ, đầu đầy mồ hôi chảy ròng ròng. Mới vừa nâng người dậy, nghe được tiếng loa vang, cánh cửa điện tử từ từ mở ra. Chầm chập đem mấy túi đồ dưới đất bỏ qua một bên, nhìn lại, hóa ra là chủ nhân trên chiếc xe đang tiến tới vừa huýt sao, không biết lại là cậu ấm lắm tiền nhiều của nhà ai a. Thanh âm của tiếng huýt sao còn chưa biến mất, chiếc xe đã sớm nghênh ngang mà đi. Cô lấy khăn tay lau mồ hôi, nhìn kỹ bốn phía xung quanh xem có gặp người quen hay không. Chạy đến bên quầy tạp hóa mua một chai nước được ướp lạnh, một ngụm uống hết hơn nửa chai. Ánh mặt trời của buổi chiều thật sự gay gắt, càng làm không khí tăng thêm sự khó chịu. “Hi! Chu Dạ ——, sao ngươi lại ở đây?” Lâm Phỉ từ bên trong đi ra, nhìn Chu Dạ hai tay chống nạnh uống nước khoáng giật mình hỏi. Lâm Phỉ tay cầm một chiếc ô hoa che…
Chương 5: Giải vây
Có Lẽ Là YêuTác giả: Lý Lý TườngTruyện Ngôn TìnhEdit: Ishtar Chu Dạ đặt túi lớn, túi nhỏ trong tay xuống đất, ánh mặt trời chiếu quá chói chang, cô dựa vào cổng trường thở hổn hển, thật sự đi không nổi nữa, vừa nắng vừa nóng. Hai tay đầy vằn đỏ, đầu đầy mồ hôi chảy ròng ròng. Mới vừa nâng người dậy, nghe được tiếng loa vang, cánh cửa điện tử từ từ mở ra. Chầm chập đem mấy túi đồ dưới đất bỏ qua một bên, nhìn lại, hóa ra là chủ nhân trên chiếc xe đang tiến tới vừa huýt sao, không biết lại là cậu ấm lắm tiền nhiều của nhà ai a. Thanh âm của tiếng huýt sao còn chưa biến mất, chiếc xe đã sớm nghênh ngang mà đi. Cô lấy khăn tay lau mồ hôi, nhìn kỹ bốn phía xung quanh xem có gặp người quen hay không. Chạy đến bên quầy tạp hóa mua một chai nước được ướp lạnh, một ngụm uống hết hơn nửa chai. Ánh mặt trời của buổi chiều thật sự gay gắt, càng làm không khí tăng thêm sự khó chịu. “Hi! Chu Dạ ——, sao ngươi lại ở đây?” Lâm Phỉ từ bên trong đi ra, nhìn Chu Dạ hai tay chống nạnh uống nước khoáng giật mình hỏi. Lâm Phỉ tay cầm một chiếc ô hoa che… Edit: IshtarVệ Khanh sao có thể để cho cô một lần nữa không coi hắn ra gì mà công khai bỏ đi, liền nhanh chân đuổi theo. Chu Dạ nghe được bước chân phía sau, nhìn lại, liên tục lùi về phía sau, ánh mắt cảnh giác nhìn hắn, trên mặt nước mắt vẫn chưa khô. Tháng 8 âm lịch, trời có chút lạnh, trăng tròn, len lỏi chút ánh trăng chiếu trên mặt cô, nước mắt như hạt mưa sa, càng khiến lòng người thương cảm.Cơn giận của Vệ Khanh nhất thời biến mất như chưa từng tồn tại, ôn nhu hỏi: “Làm sao vậy? Cãi nhau với bạn trai rồi chia tay sao?” Động tới nỗi đau của Chu Dạ.Chu Dạ sợ hắn mưu đồ gây rối, vừa hận hắn chạm vào nỗi đau của mình, nổi giận đùng đùng nói: “Kiền khanh hà sự!” Sợ hắn lại đuổi theo, khiến mọi người chú ý, nhanh như chớp chạy đi.Vệ Khanh đứng yên một chỗ, kìm lòng không được mà cười ra tiếng. Chu Dạ lúc chửi bậy cũng lôi điển cố ra mà nói. Thời Ngũ Đại[3], một bài từ của Phùng Duyên Kỷ khá nổi tiếng, trong đó có câu ” Phong sạ khởi, xuy trứu nhất trì x**n th**[4] “, Nam Đường trung chủ Lý Cảnh có một lần nói đùa: ” Xuy trứu nhất trì x**n th**, kiền khanh hà sự[5]!” Chu Dạ sáng tạo nhanh nhẹn, dùng lời này châm chọc Vệ Khanh, mà vừa đúng trong tên tự của Vệ Khanh lại có một chữ “Khanh”, không thể khéo léo hơn. Bởi vì hắn hiểu được ngụ ý trong đó, cho nên nhịn không được cười cười.Chu Dạ trở về ký túc xá, không có ai trong phòng. Mọi người đều đi ra ngoài mừng ngày lễ, có một đôi tình nhân còn ồn ào muốn đi Thiên An Môn xem kéo cờ. Giờ này còn đi xem kéo cờ, chẳng khác nào đi chịu tội, muốn đòi nửa cái mạng con nhà người ta đây mà. Người người tấp nập, dường như đi không chạm đất, lơ lửng giữa không trung.Ký túc xá lập tức an tĩnh trở lại, có chút không quen. Chu Dạ ủ rũ nằm trên giường, trong miệng lẩm nẩm ” Tầm tầm mịch mịch, lãnh lãnh thanh thanh, thê thê thảm thảm thích thích. Sạ noãn hoàn hàn thì hậu, tối nan tương tức…..[6]” Thực cảm thấy có điểm thê lương. Vì thế bật máy tính lên xem “Võ lâm ngoại truyện”, phần đông diễn viên biểu diễn kỹ càng, chuyện xưa hài hước, làm người ta phải ôm bụng cười to, ưu phiền tạm vơi đi, tâm tình tốt hơn rất nhiều.Vì thế trong buổi tối ngày quốc khánh, Thiên An
Edit: Ishtar
Vệ Khanh sao có thể để cho cô một lần nữa không coi hắn ra gì mà công khai bỏ đi, liền nhanh chân đuổi theo. Chu Dạ nghe được bước chân phía sau, nhìn lại, liên tục lùi về phía sau, ánh mắt cảnh giác nhìn hắn, trên mặt nước mắt vẫn chưa khô. Tháng 8 âm lịch, trời có chút lạnh, trăng tròn, len lỏi chút ánh trăng chiếu trên mặt cô, nước mắt như hạt mưa sa, càng khiến lòng người thương cảm.
Cơn giận của Vệ Khanh nhất thời biến mất như chưa từng tồn tại, ôn nhu hỏi: “Làm sao vậy? Cãi nhau với bạn trai rồi chia tay sao?” Động tới nỗi đau của Chu Dạ.
Chu Dạ sợ hắn mưu đồ gây rối, vừa hận hắn chạm vào nỗi đau của mình, nổi giận đùng đùng nói: “Kiền khanh hà sự!” Sợ hắn lại đuổi theo, khiến mọi người chú ý, nhanh như chớp chạy đi.
Vệ Khanh đứng yên một chỗ, kìm lòng không được mà cười ra tiếng. Chu Dạ lúc chửi bậy cũng lôi điển cố ra mà nói. Thời Ngũ Đại[3], một bài từ của Phùng Duyên Kỷ khá nổi tiếng, trong đó có câu ” Phong sạ khởi, xuy trứu nhất trì x**n th**[4] “, Nam Đường trung chủ Lý Cảnh có một lần nói đùa: ” Xuy trứu nhất trì x**n th**, kiền khanh hà sự[5]!” Chu Dạ sáng tạo nhanh nhẹn, dùng lời này châm chọc Vệ Khanh, mà vừa đúng trong tên tự của Vệ Khanh lại có một chữ “Khanh”, không thể khéo léo hơn. Bởi vì hắn hiểu được ngụ ý trong đó, cho nên nhịn không được cười cười.
Chu Dạ trở về ký túc xá, không có ai trong phòng. Mọi người đều đi ra ngoài mừng ngày lễ, có một đôi tình nhân còn ồn ào muốn đi Thiên An Môn xem kéo cờ. Giờ này còn đi xem kéo cờ, chẳng khác nào đi chịu tội, muốn đòi nửa cái mạng con nhà người ta đây mà. Người người tấp nập, dường như đi không chạm đất, lơ lửng giữa không trung.
Ký túc xá lập tức an tĩnh trở lại, có chút không quen. Chu Dạ ủ rũ nằm trên giường, trong miệng lẩm nẩm ” Tầm tầm mịch mịch, lãnh lãnh thanh thanh, thê thê thảm thảm thích thích. Sạ noãn hoàn hàn thì hậu, tối nan tương tức…..[6]” Thực cảm thấy có điểm thê lương. Vì thế bật máy tính lên xem “Võ lâm ngoại truyện”, phần đông diễn viên biểu diễn kỹ càng, chuyện xưa hài hước, làm người ta phải ôm bụng cười to, ưu phiền tạm vơi đi, tâm tình tốt hơn rất nhiều.
Vì thế trong buổi tối ngày quốc khánh, Thiên An
Có Lẽ Là YêuTác giả: Lý Lý TườngTruyện Ngôn TìnhEdit: Ishtar Chu Dạ đặt túi lớn, túi nhỏ trong tay xuống đất, ánh mặt trời chiếu quá chói chang, cô dựa vào cổng trường thở hổn hển, thật sự đi không nổi nữa, vừa nắng vừa nóng. Hai tay đầy vằn đỏ, đầu đầy mồ hôi chảy ròng ròng. Mới vừa nâng người dậy, nghe được tiếng loa vang, cánh cửa điện tử từ từ mở ra. Chầm chập đem mấy túi đồ dưới đất bỏ qua một bên, nhìn lại, hóa ra là chủ nhân trên chiếc xe đang tiến tới vừa huýt sao, không biết lại là cậu ấm lắm tiền nhiều của nhà ai a. Thanh âm của tiếng huýt sao còn chưa biến mất, chiếc xe đã sớm nghênh ngang mà đi. Cô lấy khăn tay lau mồ hôi, nhìn kỹ bốn phía xung quanh xem có gặp người quen hay không. Chạy đến bên quầy tạp hóa mua một chai nước được ướp lạnh, một ngụm uống hết hơn nửa chai. Ánh mặt trời của buổi chiều thật sự gay gắt, càng làm không khí tăng thêm sự khó chịu. “Hi! Chu Dạ ——, sao ngươi lại ở đây?” Lâm Phỉ từ bên trong đi ra, nhìn Chu Dạ hai tay chống nạnh uống nước khoáng giật mình hỏi. Lâm Phỉ tay cầm một chiếc ô hoa che… Edit: IshtarVệ Khanh sao có thể để cho cô một lần nữa không coi hắn ra gì mà công khai bỏ đi, liền nhanh chân đuổi theo. Chu Dạ nghe được bước chân phía sau, nhìn lại, liên tục lùi về phía sau, ánh mắt cảnh giác nhìn hắn, trên mặt nước mắt vẫn chưa khô. Tháng 8 âm lịch, trời có chút lạnh, trăng tròn, len lỏi chút ánh trăng chiếu trên mặt cô, nước mắt như hạt mưa sa, càng khiến lòng người thương cảm.Cơn giận của Vệ Khanh nhất thời biến mất như chưa từng tồn tại, ôn nhu hỏi: “Làm sao vậy? Cãi nhau với bạn trai rồi chia tay sao?” Động tới nỗi đau của Chu Dạ.Chu Dạ sợ hắn mưu đồ gây rối, vừa hận hắn chạm vào nỗi đau của mình, nổi giận đùng đùng nói: “Kiền khanh hà sự!” Sợ hắn lại đuổi theo, khiến mọi người chú ý, nhanh như chớp chạy đi.Vệ Khanh đứng yên một chỗ, kìm lòng không được mà cười ra tiếng. Chu Dạ lúc chửi bậy cũng lôi điển cố ra mà nói. Thời Ngũ Đại[3], một bài từ của Phùng Duyên Kỷ khá nổi tiếng, trong đó có câu ” Phong sạ khởi, xuy trứu nhất trì x**n th**[4] “, Nam Đường trung chủ Lý Cảnh có một lần nói đùa: ” Xuy trứu nhất trì x**n th**, kiền khanh hà sự[5]!” Chu Dạ sáng tạo nhanh nhẹn, dùng lời này châm chọc Vệ Khanh, mà vừa đúng trong tên tự của Vệ Khanh lại có một chữ “Khanh”, không thể khéo léo hơn. Bởi vì hắn hiểu được ngụ ý trong đó, cho nên nhịn không được cười cười.Chu Dạ trở về ký túc xá, không có ai trong phòng. Mọi người đều đi ra ngoài mừng ngày lễ, có một đôi tình nhân còn ồn ào muốn đi Thiên An Môn xem kéo cờ. Giờ này còn đi xem kéo cờ, chẳng khác nào đi chịu tội, muốn đòi nửa cái mạng con nhà người ta đây mà. Người người tấp nập, dường như đi không chạm đất, lơ lửng giữa không trung.Ký túc xá lập tức an tĩnh trở lại, có chút không quen. Chu Dạ ủ rũ nằm trên giường, trong miệng lẩm nẩm ” Tầm tầm mịch mịch, lãnh lãnh thanh thanh, thê thê thảm thảm thích thích. Sạ noãn hoàn hàn thì hậu, tối nan tương tức…..[6]” Thực cảm thấy có điểm thê lương. Vì thế bật máy tính lên xem “Võ lâm ngoại truyện”, phần đông diễn viên biểu diễn kỹ càng, chuyện xưa hài hước, làm người ta phải ôm bụng cười to, ưu phiền tạm vơi đi, tâm tình tốt hơn rất nhiều.Vì thế trong buổi tối ngày quốc khánh, Thiên An