Tác giả:

20 năm sau Thành phố của tội ác – Las Vegas. Đây là thành phố cực kỳ thu hút, thành phố của những phiên giao dịch tội ác của thế giới ngầm, một thành phố mĩ loạn, thành phố sáng nhất về đêm. Đêm nay, trên một chiếc du thuyền rực rỡ ánh đèn có diễn ra một cuộc bán đấu giá người đẹp ẩn dưới vỏ bọc mỹ miều mà không ai dám nghi ngờ – tiệc từ thiện. Phía dưới là những đợt sóng biển nhấp nhô vỗ về du thuyền, ánh trăng đêm nay đẹp như trong những áng thi ca cổ điển lại có chút gì đó đen tối, che dấu sự dơ bẩn khi phải chiếu bóng xuống một nơi như thế này. Du khách trên chiếc du thuyền này đều ăn mặc sang trọng chỉnh tề, những quý bà quý ông nở nụ cười tao nhã quý phái. Nhưng ẩn sau những nụ cười tao nhã đó là máu tươi khiến cho người ta phát nôn. Đêm nay, những món đồ đem ra bán đấu giá đều có thêm một hay nhiều cô gái đi kèm. Trên vũ đài, một nhóm những cô gái xinh đẹp kiều diễm l** th* đang phô bày đủ những tư thế d*m đ*ng nhất. Trên tay, trên đầu của các cô đều đeo và đội những món trang…

Chương 18: Một phần đại lễ

Tổng Tài Quá Tàn NhẫnTác giả: Lục ThiếuTruyện Ngôn Tình20 năm sau Thành phố của tội ác – Las Vegas. Đây là thành phố cực kỳ thu hút, thành phố của những phiên giao dịch tội ác của thế giới ngầm, một thành phố mĩ loạn, thành phố sáng nhất về đêm. Đêm nay, trên một chiếc du thuyền rực rỡ ánh đèn có diễn ra một cuộc bán đấu giá người đẹp ẩn dưới vỏ bọc mỹ miều mà không ai dám nghi ngờ – tiệc từ thiện. Phía dưới là những đợt sóng biển nhấp nhô vỗ về du thuyền, ánh trăng đêm nay đẹp như trong những áng thi ca cổ điển lại có chút gì đó đen tối, che dấu sự dơ bẩn khi phải chiếu bóng xuống một nơi như thế này. Du khách trên chiếc du thuyền này đều ăn mặc sang trọng chỉnh tề, những quý bà quý ông nở nụ cười tao nhã quý phái. Nhưng ẩn sau những nụ cười tao nhã đó là máu tươi khiến cho người ta phát nôn. Đêm nay, những món đồ đem ra bán đấu giá đều có thêm một hay nhiều cô gái đi kèm. Trên vũ đài, một nhóm những cô gái xinh đẹp kiều diễm l** th* đang phô bày đủ những tư thế d*m đ*ng nhất. Trên tay, trên đầu của các cô đều đeo và đội những món trang… Hắn có một đôi mắt đào hoa xinh đẹp, cho dù chiếc mặt nạ bạc có che khuất nửa khuôn mặt của hắn nhưng con ngươi hẹp dài, mày kiếm sắc nhọn, bạc môi như dương mà phi dương, cũng khiến người ta không khó để tưởng tưởng ở đằng sau tấm mặt nạ kia là một khuôn mặt tuyệt mỹ như thế nào.Lôi Ân theo ánh mắt của hắn mà nhìn về phía đám người đông nghịt kia. Một cô gái uốn éo nhảy múa bên ống tuýp bạc, quần áo bó sát toàn thân. Thân thể của cô ta như rắn nước ôm lấy chiếc cột lạnh như băng. Ánh mắt của cô gái trong trẻo nhưng lạnh lùng. Một vẻ trong trẻo lạnh lùng mà Lôi Ân rất quen thuộc.Không đợi Lôi Ân đáp lời, Hắc Ngân Thánh đã đứng lên. Dưới ánh đèn mờ ảo, đôi mắt đen tối nhìn chằm chằm vào người đàn ông vẫn chưa có động tác gì, hắn nói: “Cô gái này không phải là một vũ nữ bình thường, ta đã mua đêm đầu tiên của cô ta. Đêm nay, cứ từ từ mà hưởng dụng!”“ Nếu đã vậy, để biểu đạt thành ý, tôi cũng nên có một phần đại lễ đáp lại.” Lôi Ân hơi hơi vuốt cằm, ngón tay thon dài gõ gõ đầu gối, ống tay áo như một cái động màu đen ngòm.“ Ba ngày sau sẽ đưa đến.” Lôi Ân đứng dậy, thân hình một trăm tám mươi sáu cm cao ngất đứng ở trước mặt mọi người, mội loại khí thế hùng bá thiên hạ khiến người ta không tự chủ nổi.Chờ hắn quay người đi, cái họng màu đen kia mới nhanh chóng được thu về. Động tác kia nhanh đến mức người ta còn không kịp nhận ra đó là một khẩu súng.Dịch Hàn cùng Tra Lý, một trái một phải đi theo phía sau Lôi Ân, ánh mặt lạnh lùng sâu thẳm nhìn lướt qua Dịch Phong đứng sau lưng Hắc Ngân Thánh.Bọn họ hiện tại đều đang làm việc vì chủ của mình, chỉ hy vọng một ngày nào đó không phải trở thành kẻ địch của nhau.Sau khi Lôi Ân ra khỏi Mị Sắc, một chiếc hòm tinh mỹ được bảo tiêu ở đó khiêng ra muốn cho vào cốp xe. Tra Lý lẳng lặng chờ đợi lệnh của Lôi Ân. Chỉ thấy Lôi Ân dửng dưng không nói gì ngồi vào trong xe.Được sự đồng ý ngầm của hắn, chiếc hòm tinh mỹ kia cũng được nâng lên cho vào cốp xe.Trở lại biệt thự, Lôi Ân tiến về phòng mình, Tra Lý theo sau. Chiếc hòm kia được bật mở. Bên trong đó là một cô gái toàn thân quang lõa đang co mình nằm gọn.Toàn thân xích lõa, không một mảnh vải, cũng không có bất cứ thứ gì.Da thịt trong suốt sáng bóng, không những thế cả người cô ta còn tỏa hương thơm.“ Điện hạ…” Tra Lý muốn nói lại thôi, vẫy tay một cái: “ Các người đi ra ngoài được rồi!”Đoàn người nối đuôi nhau đi ra, cửa phòng được đóng lại, chỉ còn Lôi Ân và cô gái kia.“ Cô tên…Sắc Vi?” Lôi Ân ngẩng cao thân mình đi đến trước tủ đựng đầy những loại rượu ngon. Một bàn tay của hắn thuần thục mở nắp một chai, trong nháy mắt đã cầm ly rượu thả mình xuống ghế sô pha.Từ đầu đến đuôi, tầm mắt của hắn chưa bao giờ nhìn đến cô gái kia.Chờ hắn ngồi xuống xong, thân mình mềm mại của cô gái mới tiến đến quấn quanh đầu gối dưới chân của hắn. Cách một lớp vải mỏng, bàn tay cô gái xoa lên lửa nóng phía dưới thắt lưng của hắn. Tuy rằng hơi trúc trắc, nhưng chung quy cũng có kỹ xảo.“ Điện hạ! Em tên Sắc Vi!”d*c v*ng của hắn thực sự rất mạnh nhưng hắn biết cách khống chế rất tốt. Người đẹp trong lòng, hắn vẫn có thể ngồi yên mà không xao động.Người đẹp trong lòng ra sức khiêu khích hắn. Lôi Ân vẫn mặc quần áo chỉnh tề ngồi đó, đầu lưỡi linh hoạt của cô gái không ngừng hôn lên. Đến khi thấm ướt cả lửa nóng của hắn, Lôi Ân đột nhiêm túm lấy mái tóc dài của cô ta, quăng mạnh chiếc ly trong tay ra ngoài.Trong nháy mắt, trên chiếc thảm trải sàn có một vệt bẩn ẩm ướt loang lổ, dần dần biến thành màu đỏ, bất quá càng khiến nó thêm phần bắt mắt.“ Đi qua, l**m hết!”Hắn bỗng dưng buông lỏng tay, lạnh lùng ra lệnh.Tư thế cao ngạo kia lại mang theo khí phách không lẫn với bất cứ ai.

Hắn có một đôi mắt đào hoa xinh đẹp, cho dù chiếc mặt nạ bạc có che khuất nửa khuôn mặt của hắn nhưng con ngươi hẹp dài, mày kiếm sắc nhọn, bạc môi như dương mà phi dương, cũng khiến người ta không khó để tưởng tưởng ở đằng sau tấm mặt nạ kia là một khuôn mặt tuyệt mỹ như thế nào.

Lôi Ân theo ánh mắt của hắn mà nhìn về phía đám người đông nghịt kia. Một cô gái uốn éo nhảy múa bên ống tuýp bạc, quần áo bó sát toàn thân. Thân thể của cô ta như rắn nước ôm lấy chiếc cột lạnh như băng. Ánh mắt của cô gái trong trẻo nhưng lạnh lùng. Một vẻ trong trẻo lạnh lùng mà Lôi Ân rất quen thuộc.

Không đợi Lôi Ân đáp lời, Hắc Ngân Thánh đã đứng lên. Dưới ánh đèn mờ ảo, đôi mắt đen tối nhìn chằm chằm vào người đàn ông vẫn chưa có động tác gì, hắn nói: “Cô gái này không phải là một vũ nữ bình thường, ta đã mua đêm đầu tiên của cô ta. Đêm nay, cứ từ từ mà hưởng dụng!”

“ Nếu đã vậy, để biểu đạt thành ý, tôi cũng nên có một phần đại lễ đáp lại.” Lôi Ân hơi hơi vuốt cằm, ngón tay thon dài gõ gõ đầu gối, ống tay áo như một cái động màu đen ngòm.

“ Ba ngày sau sẽ đưa đến.” Lôi Ân đứng dậy, thân hình một trăm tám mươi sáu cm cao ngất đứng ở trước mặt mọi người, mội loại khí thế hùng bá thiên hạ khiến người ta không tự chủ nổi.

Chờ hắn quay người đi, cái họng màu đen kia mới nhanh chóng được thu về. Động tác kia nhanh đến mức người ta còn không kịp nhận ra đó là một khẩu súng.

Dịch Hàn cùng Tra Lý, một trái một phải đi theo phía sau Lôi Ân, ánh mặt lạnh lùng sâu thẳm nhìn lướt qua Dịch Phong đứng sau lưng Hắc Ngân Thánh.

Bọn họ hiện tại đều đang làm việc vì chủ của mình, chỉ hy vọng một ngày nào đó không phải trở thành kẻ địch của nhau.

Sau khi Lôi Ân ra khỏi Mị Sắc, một chiếc hòm tinh mỹ được bảo tiêu ở đó khiêng ra muốn cho vào cốp xe. Tra Lý lẳng lặng chờ đợi lệnh của Lôi Ân. Chỉ thấy Lôi Ân dửng dưng không nói gì ngồi vào trong xe.

Được sự đồng ý ngầm của hắn, chiếc hòm tinh mỹ kia cũng được nâng lên cho vào cốp xe.

Trở lại biệt thự, Lôi Ân tiến về phòng mình, Tra Lý theo sau. Chiếc hòm kia được bật mở. Bên trong đó là một cô gái toàn thân quang lõa đang co mình nằm gọn.

Toàn thân xích lõa, không một mảnh vải, cũng không có bất cứ thứ gì.

Da thịt trong suốt sáng bóng, không những thế cả người cô ta còn tỏa hương thơm.

“ Điện hạ…” Tra Lý muốn nói lại thôi, vẫy tay một cái: “ Các người đi ra ngoài được rồi!”

Đoàn người nối đuôi nhau đi ra, cửa phòng được đóng lại, chỉ còn Lôi Ân và cô gái kia.

“ Cô tên…Sắc Vi?” Lôi Ân ngẩng cao thân mình đi đến trước tủ đựng đầy những loại rượu ngon. Một bàn tay của hắn thuần thục mở nắp một chai, trong nháy mắt đã cầm ly rượu thả mình xuống ghế sô pha.

Từ đầu đến đuôi, tầm mắt của hắn chưa bao giờ nhìn đến cô gái kia.

Chờ hắn ngồi xuống xong, thân mình mềm mại của cô gái mới tiến đến quấn quanh đầu gối dưới chân của hắn. Cách một lớp vải mỏng, bàn tay cô gái xoa lên lửa nóng phía dưới thắt lưng của hắn. Tuy rằng hơi trúc trắc, nhưng chung quy cũng có kỹ xảo.

“ Điện hạ! Em tên Sắc Vi!”

d*c v*ng của hắn thực sự rất mạnh nhưng hắn biết cách khống chế rất tốt. Người đẹp trong lòng, hắn vẫn có thể ngồi yên mà không xao động.

Người đẹp trong lòng ra sức khiêu khích hắn. Lôi Ân vẫn mặc quần áo chỉnh tề ngồi đó, đầu lưỡi linh hoạt của cô gái không ngừng hôn lên. Đến khi thấm ướt cả lửa nóng của hắn, Lôi Ân đột nhiêm túm lấy mái tóc dài của cô ta, quăng mạnh chiếc ly trong tay ra ngoài.

Trong nháy mắt, trên chiếc thảm trải sàn có một vệt bẩn ẩm ướt loang lổ, dần dần biến thành màu đỏ, bất quá càng khiến nó thêm phần bắt mắt.

“ Đi qua, l**m hết!”

Hắn bỗng dưng buông lỏng tay, lạnh lùng ra lệnh.

Tư thế cao ngạo kia lại mang theo khí phách không lẫn với bất cứ ai.

Tổng Tài Quá Tàn NhẫnTác giả: Lục ThiếuTruyện Ngôn Tình20 năm sau Thành phố của tội ác – Las Vegas. Đây là thành phố cực kỳ thu hút, thành phố của những phiên giao dịch tội ác của thế giới ngầm, một thành phố mĩ loạn, thành phố sáng nhất về đêm. Đêm nay, trên một chiếc du thuyền rực rỡ ánh đèn có diễn ra một cuộc bán đấu giá người đẹp ẩn dưới vỏ bọc mỹ miều mà không ai dám nghi ngờ – tiệc từ thiện. Phía dưới là những đợt sóng biển nhấp nhô vỗ về du thuyền, ánh trăng đêm nay đẹp như trong những áng thi ca cổ điển lại có chút gì đó đen tối, che dấu sự dơ bẩn khi phải chiếu bóng xuống một nơi như thế này. Du khách trên chiếc du thuyền này đều ăn mặc sang trọng chỉnh tề, những quý bà quý ông nở nụ cười tao nhã quý phái. Nhưng ẩn sau những nụ cười tao nhã đó là máu tươi khiến cho người ta phát nôn. Đêm nay, những món đồ đem ra bán đấu giá đều có thêm một hay nhiều cô gái đi kèm. Trên vũ đài, một nhóm những cô gái xinh đẹp kiều diễm l** th* đang phô bày đủ những tư thế d*m đ*ng nhất. Trên tay, trên đầu của các cô đều đeo và đội những món trang… Hắn có một đôi mắt đào hoa xinh đẹp, cho dù chiếc mặt nạ bạc có che khuất nửa khuôn mặt của hắn nhưng con ngươi hẹp dài, mày kiếm sắc nhọn, bạc môi như dương mà phi dương, cũng khiến người ta không khó để tưởng tưởng ở đằng sau tấm mặt nạ kia là một khuôn mặt tuyệt mỹ như thế nào.Lôi Ân theo ánh mắt của hắn mà nhìn về phía đám người đông nghịt kia. Một cô gái uốn éo nhảy múa bên ống tuýp bạc, quần áo bó sát toàn thân. Thân thể của cô ta như rắn nước ôm lấy chiếc cột lạnh như băng. Ánh mắt của cô gái trong trẻo nhưng lạnh lùng. Một vẻ trong trẻo lạnh lùng mà Lôi Ân rất quen thuộc.Không đợi Lôi Ân đáp lời, Hắc Ngân Thánh đã đứng lên. Dưới ánh đèn mờ ảo, đôi mắt đen tối nhìn chằm chằm vào người đàn ông vẫn chưa có động tác gì, hắn nói: “Cô gái này không phải là một vũ nữ bình thường, ta đã mua đêm đầu tiên của cô ta. Đêm nay, cứ từ từ mà hưởng dụng!”“ Nếu đã vậy, để biểu đạt thành ý, tôi cũng nên có một phần đại lễ đáp lại.” Lôi Ân hơi hơi vuốt cằm, ngón tay thon dài gõ gõ đầu gối, ống tay áo như một cái động màu đen ngòm.“ Ba ngày sau sẽ đưa đến.” Lôi Ân đứng dậy, thân hình một trăm tám mươi sáu cm cao ngất đứng ở trước mặt mọi người, mội loại khí thế hùng bá thiên hạ khiến người ta không tự chủ nổi.Chờ hắn quay người đi, cái họng màu đen kia mới nhanh chóng được thu về. Động tác kia nhanh đến mức người ta còn không kịp nhận ra đó là một khẩu súng.Dịch Hàn cùng Tra Lý, một trái một phải đi theo phía sau Lôi Ân, ánh mặt lạnh lùng sâu thẳm nhìn lướt qua Dịch Phong đứng sau lưng Hắc Ngân Thánh.Bọn họ hiện tại đều đang làm việc vì chủ của mình, chỉ hy vọng một ngày nào đó không phải trở thành kẻ địch của nhau.Sau khi Lôi Ân ra khỏi Mị Sắc, một chiếc hòm tinh mỹ được bảo tiêu ở đó khiêng ra muốn cho vào cốp xe. Tra Lý lẳng lặng chờ đợi lệnh của Lôi Ân. Chỉ thấy Lôi Ân dửng dưng không nói gì ngồi vào trong xe.Được sự đồng ý ngầm của hắn, chiếc hòm tinh mỹ kia cũng được nâng lên cho vào cốp xe.Trở lại biệt thự, Lôi Ân tiến về phòng mình, Tra Lý theo sau. Chiếc hòm kia được bật mở. Bên trong đó là một cô gái toàn thân quang lõa đang co mình nằm gọn.Toàn thân xích lõa, không một mảnh vải, cũng không có bất cứ thứ gì.Da thịt trong suốt sáng bóng, không những thế cả người cô ta còn tỏa hương thơm.“ Điện hạ…” Tra Lý muốn nói lại thôi, vẫy tay một cái: “ Các người đi ra ngoài được rồi!”Đoàn người nối đuôi nhau đi ra, cửa phòng được đóng lại, chỉ còn Lôi Ân và cô gái kia.“ Cô tên…Sắc Vi?” Lôi Ân ngẩng cao thân mình đi đến trước tủ đựng đầy những loại rượu ngon. Một bàn tay của hắn thuần thục mở nắp một chai, trong nháy mắt đã cầm ly rượu thả mình xuống ghế sô pha.Từ đầu đến đuôi, tầm mắt của hắn chưa bao giờ nhìn đến cô gái kia.Chờ hắn ngồi xuống xong, thân mình mềm mại của cô gái mới tiến đến quấn quanh đầu gối dưới chân của hắn. Cách một lớp vải mỏng, bàn tay cô gái xoa lên lửa nóng phía dưới thắt lưng của hắn. Tuy rằng hơi trúc trắc, nhưng chung quy cũng có kỹ xảo.“ Điện hạ! Em tên Sắc Vi!”d*c v*ng của hắn thực sự rất mạnh nhưng hắn biết cách khống chế rất tốt. Người đẹp trong lòng, hắn vẫn có thể ngồi yên mà không xao động.Người đẹp trong lòng ra sức khiêu khích hắn. Lôi Ân vẫn mặc quần áo chỉnh tề ngồi đó, đầu lưỡi linh hoạt của cô gái không ngừng hôn lên. Đến khi thấm ướt cả lửa nóng của hắn, Lôi Ân đột nhiêm túm lấy mái tóc dài của cô ta, quăng mạnh chiếc ly trong tay ra ngoài.Trong nháy mắt, trên chiếc thảm trải sàn có một vệt bẩn ẩm ướt loang lổ, dần dần biến thành màu đỏ, bất quá càng khiến nó thêm phần bắt mắt.“ Đi qua, l**m hết!”Hắn bỗng dưng buông lỏng tay, lạnh lùng ra lệnh.Tư thế cao ngạo kia lại mang theo khí phách không lẫn với bất cứ ai.

Chương 18: Một phần đại lễ