Tác giả:

“Rầm!” Một bàn tay nhỏ bé vỗ vào cái án màu đen “Cái gì? Lại bắt nhầm hồn rồi?” “Ngươi có biết người Miêu chúng ta trở thành sinh viên rất không dễ dàng hay không? Ngươi có biết ta khổ công đọc sách mười mấy năm, thật vất vả mới trở thành người có tri thức, lương cao tháng đầu ta còn chưa có lấy được hay không …” Long Phù Nguyệt xinh đẹp, đôi mắt to cháy lên lửa giận hừng hực, gần như muốn đem Diêm Quân mặt đen ở đối diện đốt thành mấy cái lổ thủng trên người ông ta. Diêm Quân mặt đen cười lấy lòng, trong lòng cũng đang âm thầm nguyền rủa đám thủ hạ tiểu quỷ: "Hừ, gần đây con thỏ nhỏ chết tiệt kia liên tiếp làm lỗi, làm hại hắn bị khổ chủ giáo huấn giống như con cháu không bằng ai, xem ra đất địa phủ này phải chỉnh đốn chặt chẽ lại mới được....." "Được rồi, được rồi, ván đã đóng thuyền, cô nương cũng đừng oán thán nữa, chúng ta… chúng ta nhất định bồi thường cô nương." Bên cạnh phán quan thật sự không đành lòng nhìn thủ lĩnh bị một phàm nhân mắng mỏ, đi ra giảng hòa. "Bồi thường như…

Chương 173: Không nể mặt mũi hắn!

Nghịch Ngợm Cổ PhiTác giả: Mục Đan PhongTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không“Rầm!” Một bàn tay nhỏ bé vỗ vào cái án màu đen “Cái gì? Lại bắt nhầm hồn rồi?” “Ngươi có biết người Miêu chúng ta trở thành sinh viên rất không dễ dàng hay không? Ngươi có biết ta khổ công đọc sách mười mấy năm, thật vất vả mới trở thành người có tri thức, lương cao tháng đầu ta còn chưa có lấy được hay không …” Long Phù Nguyệt xinh đẹp, đôi mắt to cháy lên lửa giận hừng hực, gần như muốn đem Diêm Quân mặt đen ở đối diện đốt thành mấy cái lổ thủng trên người ông ta. Diêm Quân mặt đen cười lấy lòng, trong lòng cũng đang âm thầm nguyền rủa đám thủ hạ tiểu quỷ: "Hừ, gần đây con thỏ nhỏ chết tiệt kia liên tiếp làm lỗi, làm hại hắn bị khổ chủ giáo huấn giống như con cháu không bằng ai, xem ra đất địa phủ này phải chỉnh đốn chặt chẽ lại mới được....." "Được rồi, được rồi, ván đã đóng thuyền, cô nương cũng đừng oán thán nữa, chúng ta… chúng ta nhất định bồi thường cô nương." Bên cạnh phán quan thật sự không đành lòng nhìn thủ lĩnh bị một phàm nhân mắng mỏ, đi ra giảng hòa. "Bồi thường như… Wow, Lục vương gia này nhìn qua vẻ nho nhã, nói chuyện cũng vẻ nho nhã, tao nhã nho nhã, là lọai hình bạch mã hòang tử tiêu chuẩn nha.Ha, xem hắn đối với một tiểu nha đầu như chính mình cũng khách khí như vậy, tư văn hữu lễ, đứa nhỏ này thực sự có giáo dưỡng, không tệ, không tệ, cũng không biết phương diện đối đãi nữ nhân có phải cũng tốt như hay không vậy......Long Phù Nguyệt mở một đôi mắt to nhìn chăm chú vào trên người Lục vương gia, trong nháy mắt, trong đầu chuyển quá rất nhiều ý niệm loạn thất bát tao.Lục vương gia lại bị nàng nhìn chằm chằm có chút sợ hãi, mỉm cười: "Phù Nguyệt cô nương, ở nơi này, có quen không?"Wow, Thiên Sứ, nàng thấy được Thiên Sứ rồi! Nét tươi cười của hắn rất chói mắt rồi!Long Phù Nguyệt lấy hết sức lực gật gật đầu: "Đa tạ Lục gia có lòng, Phù Nguyệt ở trong này tốt lắm. Cửu vương gia đối với ta vẫn là rất chiếu cố.""Ừm, như vậy cũng tốt, tỷ tỷ của ngươi hiện nay ở trong phủ của ta, Phù Nguyệt cô nương có thời gian có thể đi tìm nàng chơi đùa." Lục vương gia tươi cười càng thêm ấm áp."Vâng, vâng, được, được!" Long Phù Nguyệt dùng lực gật đầu. Ha, không biết Phù Vận tỷ tỷ có gả cho hắn hay không, có một tỷ phu tốt như vậy cảm giác thật sự là quá sung sướng. Phù Vận thật ra so với Phù Yên có phúc khí.Trong lòng của nàng nhất thời dâng lên một cỗ cảm giác thực uất ức, càng nhìn Lục vương gia càng thuận mắt, đang muốn cùng vị Lục vương gia này nói thêm gì nữa."Long Phù Nguyệt, lại đây! Đừng quên thân phận của chính ngươi." Thanh âm của Phượng Thiên Vũ bỗng nhiên vang lên."Dạ, chủ tử! Ta là thị nữ, thị nữ bên người của ngươi." Long Phù Nguyệt tức giận đáp một câu, nhận mệnh đi tới. Người hắn không biết là có chỗ nào không đúng, vừa rồi vẫn cùng Lục vương gia chuyện trò vui vẻ, bây giờ lại nghiêm mặt, khuôn mặt so với Bao công còn đen hơn."Như thế nào? Cửu đệ, ngươi không nạp nàng sao?" Lại cao thấp đánh giá Long Phù Nguyệt vài lần: "Phù Nguyệt cô nương đa tài đa nghệ, người lại mỹ mạo Vô Song, làm sao ngươi nhẫn tâm chỉ cho nàng làm thị nữ?"Khuôn mặt tuấn tú của Phượng Thiên Vũ trầm xuống: "Lục ca, đây là gia sự của tiểu đệ? Vẫn là không nhọc công huynh hỏi tới." Thanh âm của hắn lạnh vài phần, khẩu khí chân thật đáng tin.Lại nhìn Long Phù Nguyệt liếc mắt một cái, trong lòng ngọn lửa vô danh điên cuồng phát ra, nha đầu kia, cư nhiên vẻ mặt háo sắc nhìn Lục ca của hắn! Không nể mặt mũi của hắn!

Wow, Lục vương gia này nhìn qua vẻ nho nhã, nói chuyện cũng vẻ nho nhã, tao nhã nho nhã, là lọai hình bạch mã hòang tử tiêu chuẩn nha.

Ha, xem hắn đối với một tiểu nha đầu như chính mình cũng khách khí như vậy, tư văn hữu lễ, đứa nhỏ này thực sự có giáo dưỡng, không tệ, không tệ, cũng không biết phương diện đối đãi nữ nhân có phải cũng tốt như hay không vậy......

Long Phù Nguyệt mở một đôi mắt to nhìn chăm chú vào trên người Lục vương gia, trong nháy mắt, trong đầu chuyển quá rất nhiều ý niệm loạn thất bát tao.

Lục vương gia lại bị nàng nhìn chằm chằm có chút sợ hãi, mỉm cười: "Phù Nguyệt cô nương, ở nơi này, có quen không?"

Wow, Thiên Sứ, nàng thấy được Thiên Sứ rồi! Nét tươi cười của hắn rất chói mắt rồi!

Long Phù Nguyệt lấy hết sức lực gật gật đầu: "Đa tạ Lục gia có lòng, Phù Nguyệt ở trong này tốt lắm. Cửu vương gia đối với ta vẫn là rất chiếu cố."

"Ừm, như vậy cũng tốt, tỷ tỷ của ngươi hiện nay ở trong phủ của ta, Phù Nguyệt cô nương có thời gian có thể đi tìm nàng chơi đùa." Lục vương gia tươi cười càng thêm ấm áp.

"Vâng, vâng, được, được!" Long Phù Nguyệt dùng lực gật đầu. Ha, không biết Phù Vận tỷ tỷ có gả cho hắn hay không, có một tỷ phu tốt như vậy cảm giác thật sự là quá sung sướng. Phù Vận thật ra so với Phù Yên có phúc khí.

Trong lòng của nàng nhất thời dâng lên một cỗ cảm giác thực uất ức, càng nhìn Lục vương gia càng thuận mắt, đang muốn cùng vị Lục vương gia này nói thêm gì nữa.

"Long Phù Nguyệt, lại đây! Đừng quên thân phận của chính ngươi." Thanh âm của Phượng Thiên Vũ bỗng nhiên vang lên.

"Dạ, chủ tử! Ta là thị nữ, thị nữ bên người của ngươi." Long Phù Nguyệt tức giận đáp một câu, nhận mệnh đi tới. Người hắn không biết là có chỗ nào không đúng, vừa rồi vẫn cùng Lục vương gia chuyện trò vui vẻ, bây giờ lại nghiêm mặt, khuôn mặt so với Bao công còn đen hơn.

"Như thế nào? Cửu đệ, ngươi không nạp nàng sao?" Lại cao thấp đánh giá Long Phù Nguyệt vài lần: "Phù Nguyệt cô nương đa tài đa nghệ, người lại mỹ mạo Vô Song, làm sao ngươi nhẫn tâm chỉ cho nàng làm thị nữ?"

Khuôn mặt tuấn tú của Phượng Thiên Vũ trầm xuống: "Lục ca, đây là gia sự của tiểu đệ? Vẫn là không nhọc công huynh hỏi tới." Thanh âm của hắn lạnh vài phần, khẩu khí chân thật đáng tin.

Lại nhìn Long Phù Nguyệt liếc mắt một cái, trong lòng ngọn lửa vô danh điên cuồng phát ra, nha đầu kia, cư nhiên vẻ mặt háo sắc nhìn Lục ca của hắn! Không nể mặt mũi của hắn!

Nghịch Ngợm Cổ PhiTác giả: Mục Đan PhongTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không“Rầm!” Một bàn tay nhỏ bé vỗ vào cái án màu đen “Cái gì? Lại bắt nhầm hồn rồi?” “Ngươi có biết người Miêu chúng ta trở thành sinh viên rất không dễ dàng hay không? Ngươi có biết ta khổ công đọc sách mười mấy năm, thật vất vả mới trở thành người có tri thức, lương cao tháng đầu ta còn chưa có lấy được hay không …” Long Phù Nguyệt xinh đẹp, đôi mắt to cháy lên lửa giận hừng hực, gần như muốn đem Diêm Quân mặt đen ở đối diện đốt thành mấy cái lổ thủng trên người ông ta. Diêm Quân mặt đen cười lấy lòng, trong lòng cũng đang âm thầm nguyền rủa đám thủ hạ tiểu quỷ: "Hừ, gần đây con thỏ nhỏ chết tiệt kia liên tiếp làm lỗi, làm hại hắn bị khổ chủ giáo huấn giống như con cháu không bằng ai, xem ra đất địa phủ này phải chỉnh đốn chặt chẽ lại mới được....." "Được rồi, được rồi, ván đã đóng thuyền, cô nương cũng đừng oán thán nữa, chúng ta… chúng ta nhất định bồi thường cô nương." Bên cạnh phán quan thật sự không đành lòng nhìn thủ lĩnh bị một phàm nhân mắng mỏ, đi ra giảng hòa. "Bồi thường như… Wow, Lục vương gia này nhìn qua vẻ nho nhã, nói chuyện cũng vẻ nho nhã, tao nhã nho nhã, là lọai hình bạch mã hòang tử tiêu chuẩn nha.Ha, xem hắn đối với một tiểu nha đầu như chính mình cũng khách khí như vậy, tư văn hữu lễ, đứa nhỏ này thực sự có giáo dưỡng, không tệ, không tệ, cũng không biết phương diện đối đãi nữ nhân có phải cũng tốt như hay không vậy......Long Phù Nguyệt mở một đôi mắt to nhìn chăm chú vào trên người Lục vương gia, trong nháy mắt, trong đầu chuyển quá rất nhiều ý niệm loạn thất bát tao.Lục vương gia lại bị nàng nhìn chằm chằm có chút sợ hãi, mỉm cười: "Phù Nguyệt cô nương, ở nơi này, có quen không?"Wow, Thiên Sứ, nàng thấy được Thiên Sứ rồi! Nét tươi cười của hắn rất chói mắt rồi!Long Phù Nguyệt lấy hết sức lực gật gật đầu: "Đa tạ Lục gia có lòng, Phù Nguyệt ở trong này tốt lắm. Cửu vương gia đối với ta vẫn là rất chiếu cố.""Ừm, như vậy cũng tốt, tỷ tỷ của ngươi hiện nay ở trong phủ của ta, Phù Nguyệt cô nương có thời gian có thể đi tìm nàng chơi đùa." Lục vương gia tươi cười càng thêm ấm áp."Vâng, vâng, được, được!" Long Phù Nguyệt dùng lực gật đầu. Ha, không biết Phù Vận tỷ tỷ có gả cho hắn hay không, có một tỷ phu tốt như vậy cảm giác thật sự là quá sung sướng. Phù Vận thật ra so với Phù Yên có phúc khí.Trong lòng của nàng nhất thời dâng lên một cỗ cảm giác thực uất ức, càng nhìn Lục vương gia càng thuận mắt, đang muốn cùng vị Lục vương gia này nói thêm gì nữa."Long Phù Nguyệt, lại đây! Đừng quên thân phận của chính ngươi." Thanh âm của Phượng Thiên Vũ bỗng nhiên vang lên."Dạ, chủ tử! Ta là thị nữ, thị nữ bên người của ngươi." Long Phù Nguyệt tức giận đáp một câu, nhận mệnh đi tới. Người hắn không biết là có chỗ nào không đúng, vừa rồi vẫn cùng Lục vương gia chuyện trò vui vẻ, bây giờ lại nghiêm mặt, khuôn mặt so với Bao công còn đen hơn."Như thế nào? Cửu đệ, ngươi không nạp nàng sao?" Lại cao thấp đánh giá Long Phù Nguyệt vài lần: "Phù Nguyệt cô nương đa tài đa nghệ, người lại mỹ mạo Vô Song, làm sao ngươi nhẫn tâm chỉ cho nàng làm thị nữ?"Khuôn mặt tuấn tú của Phượng Thiên Vũ trầm xuống: "Lục ca, đây là gia sự của tiểu đệ? Vẫn là không nhọc công huynh hỏi tới." Thanh âm của hắn lạnh vài phần, khẩu khí chân thật đáng tin.Lại nhìn Long Phù Nguyệt liếc mắt một cái, trong lòng ngọn lửa vô danh điên cuồng phát ra, nha đầu kia, cư nhiên vẻ mặt háo sắc nhìn Lục ca của hắn! Không nể mặt mũi của hắn!

Chương 173: Không nể mặt mũi hắn!