“Rầm!” Một bàn tay nhỏ bé vỗ vào cái án màu đen “Cái gì? Lại bắt nhầm hồn rồi?” “Ngươi có biết người Miêu chúng ta trở thành sinh viên rất không dễ dàng hay không? Ngươi có biết ta khổ công đọc sách mười mấy năm, thật vất vả mới trở thành người có tri thức, lương cao tháng đầu ta còn chưa có lấy được hay không …” Long Phù Nguyệt xinh đẹp, đôi mắt to cháy lên lửa giận hừng hực, gần như muốn đem Diêm Quân mặt đen ở đối diện đốt thành mấy cái lổ thủng trên người ông ta. Diêm Quân mặt đen cười lấy lòng, trong lòng cũng đang âm thầm nguyền rủa đám thủ hạ tiểu quỷ: "Hừ, gần đây con thỏ nhỏ chết tiệt kia liên tiếp làm lỗi, làm hại hắn bị khổ chủ giáo huấn giống như con cháu không bằng ai, xem ra đất địa phủ này phải chỉnh đốn chặt chẽ lại mới được....." "Được rồi, được rồi, ván đã đóng thuyền, cô nương cũng đừng oán thán nữa, chúng ta… chúng ta nhất định bồi thường cô nương." Bên cạnh phán quan thật sự không đành lòng nhìn thủ lĩnh bị một phàm nhân mắng mỏ, đi ra giảng hòa. "Bồi thường như…
Chương 256: Ngươi nếu chết, ta sẽ bỏ ngươi
Nghịch Ngợm Cổ PhiTác giả: Mục Đan PhongTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không“Rầm!” Một bàn tay nhỏ bé vỗ vào cái án màu đen “Cái gì? Lại bắt nhầm hồn rồi?” “Ngươi có biết người Miêu chúng ta trở thành sinh viên rất không dễ dàng hay không? Ngươi có biết ta khổ công đọc sách mười mấy năm, thật vất vả mới trở thành người có tri thức, lương cao tháng đầu ta còn chưa có lấy được hay không …” Long Phù Nguyệt xinh đẹp, đôi mắt to cháy lên lửa giận hừng hực, gần như muốn đem Diêm Quân mặt đen ở đối diện đốt thành mấy cái lổ thủng trên người ông ta. Diêm Quân mặt đen cười lấy lòng, trong lòng cũng đang âm thầm nguyền rủa đám thủ hạ tiểu quỷ: "Hừ, gần đây con thỏ nhỏ chết tiệt kia liên tiếp làm lỗi, làm hại hắn bị khổ chủ giáo huấn giống như con cháu không bằng ai, xem ra đất địa phủ này phải chỉnh đốn chặt chẽ lại mới được....." "Được rồi, được rồi, ván đã đóng thuyền, cô nương cũng đừng oán thán nữa, chúng ta… chúng ta nhất định bồi thường cô nương." Bên cạnh phán quan thật sự không đành lòng nhìn thủ lĩnh bị một phàm nhân mắng mỏ, đi ra giảng hòa. "Bồi thường như… Long Phù Nguyệt mở to hai mắt, không biết hắn muốn làm gì.Người này không phải là khát điên rồi chứ, đến một góc cây cũng không tha sao?Người nọ nhìn nhìn rễ cây, trên mặt hơi có chút sắc thái vui mừng. tay áo trắng như tuyết khẽ vung lên, những hạt cát giống như có cái gì đó hấp dẫn, đều bay lên, nằm dạt sang hai bên. Không bao lâu, dưới đất xuất hiện một hố cát khá lớn.Tiểu hồ ly vô cùng tò mò, chạy tới, nhìn hố cát này, lại nhìn thần sắc ngườ nọ một chút: "Uy, ngươi đào hầm làm cái gì? Không phải là muốn đem mình chôn chứ?"Người nọ cũng không thèm nhìn tới nó, tiếp tục ‘ đào ’ hố, hạt cát phía dưới dần dần ướt át......Tiểu hồ ly giật mình hiểu được: "Wow, nơi này không phải có nước chứ?"Long Phù Nguyệt vội vã bò đến,, nàng vừa mới chạy đến bên cạnh hố cát, chợt nghe thấy tiếng hoan hô vang dội của tiểu hồ ly. Nàng tập trung nhìn vào. Thấy dưới đáy hố có nước. Ở dưới ánh trăng đung đưa. Lóe ra ánh sang mê người.Nếu không phải tiểu hồ ly cắn góc áo của nàng, nàng thiếu chút nữa liền chụp đi xuống một cái.Trên mặt người nọ cũng rốt cục xuất hiện vẻ vui mừng, lấy ra một cái túi da, nước trong túi của hắn khi vừa mới gặp Phù Nguyệt thì hắn đã cho nàng uống một ít, lúc này tự nhiên là vô ích,hắn cẩn thận đem rót đầy, lại hướng Long Phù Nguyệt vẫy vẫy tay. Long Phù Nguyệt mang theo túi da dê bên hông của mình đưa cho hắn.Rốt cục túi da dê cũng trang bị đầy đủ nước. nước dưới hố cát đã gần thấy đáy.Tiểu hồ ly nhảy xuống, cúi đầu uống vài ngụm, nước dưới hố cát đã hoàn toàn không thấy.Người nọ nhẹ nhàng thở ra một hơi. Vừa quay đầu lại, đã thấy Long Phù Nguyệt kinh ngạc nhìn hắn. Trong đôi mắt to lóe ra ánh sáng nhạt: "Ngươi...... Thì ra ngươi đã đem toàn bộ nước cho ta rồi, trách không được cả ngày hôm nay ta không thấy ngươi uống nước."Người nọ thản nhiên liếc mắt nhìn nàng, như trước không nói lời nào. Nửa tựa ở trên đống cát. Uống một hớp nước, lại ăn một ít khối thịt, khẽ thở dài một cái: "Ngủ đi."Long Phù Nguyệt cẩn thận nhìn hắn: "Ngươi...... Ngươi sẽ không lúc nửa đêm bỏ ta ở lại một mình đi chứ?"Đôi mắt người nọ lạnh lẽo như nước, trên mặt không có...chút biểu tình nào: "Nếu ngươi chết, ta sẽ bỏ ngươi."
Long Phù Nguyệt mở to hai mắt, không biết hắn muốn làm gì.
Người này không phải là khát điên rồi chứ, đến một góc cây cũng không tha sao?
Người nọ nhìn nhìn rễ cây, trên mặt hơi có chút sắc thái vui mừng. tay áo trắng như tuyết khẽ vung lên, những hạt cát giống như có cái gì đó hấp dẫn, đều bay lên, nằm dạt sang hai bên. Không bao lâu, dưới đất xuất hiện một hố cát khá lớn.
Tiểu hồ ly vô cùng tò mò, chạy tới, nhìn hố cát này, lại nhìn thần sắc ngườ nọ một chút: "Uy, ngươi đào hầm làm cái gì? Không phải là muốn đem mình chôn chứ?"
Người nọ cũng không thèm nhìn tới nó, tiếp tục ‘ đào ’ hố, hạt cát phía dưới dần dần ướt át......
Tiểu hồ ly giật mình hiểu được: "Wow, nơi này không phải có nước chứ?"
Long Phù Nguyệt vội vã bò đến,, nàng vừa mới chạy đến bên cạnh hố cát, chợt nghe thấy tiếng hoan hô vang dội của tiểu hồ ly. Nàng tập trung nhìn vào. Thấy dưới đáy hố có nước. Ở dưới ánh trăng đung đưa. Lóe ra ánh sang mê người.
Nếu không phải tiểu hồ ly cắn góc áo của nàng, nàng thiếu chút nữa liền chụp đi xuống một cái.
Trên mặt người nọ cũng rốt cục xuất hiện vẻ vui mừng, lấy ra một cái túi da, nước trong túi của hắn khi vừa mới gặp Phù Nguyệt thì hắn đã cho nàng uống một ít, lúc này tự nhiên là vô ích,hắn cẩn thận đem rót đầy, lại hướng Long Phù Nguyệt vẫy vẫy tay. Long Phù Nguyệt mang theo túi da dê bên hông của mình đưa cho hắn.
Rốt cục túi da dê cũng trang bị đầy đủ nước. nước dưới hố cát đã gần thấy đáy.
Tiểu hồ ly nhảy xuống, cúi đầu uống vài ngụm, nước dưới hố cát đã hoàn toàn không thấy.
Người nọ nhẹ nhàng thở ra một hơi. Vừa quay đầu lại, đã thấy Long Phù Nguyệt kinh ngạc nhìn hắn. Trong đôi mắt to lóe ra ánh sáng nhạt: "Ngươi...... Thì ra ngươi đã đem toàn bộ nước cho ta rồi, trách không được cả ngày hôm nay ta không thấy ngươi uống nước."
Người nọ thản nhiên liếc mắt nhìn nàng, như trước không nói lời nào. Nửa tựa ở trên đống cát. Uống một hớp nước, lại ăn một ít khối thịt, khẽ thở dài một cái: "Ngủ đi."
Long Phù Nguyệt cẩn thận nhìn hắn: "Ngươi...... Ngươi sẽ không lúc nửa đêm bỏ ta ở lại một mình đi chứ?"
Đôi mắt người nọ lạnh lẽo như nước, trên mặt không có...chút biểu tình nào: "Nếu ngươi chết, ta sẽ bỏ ngươi."
Nghịch Ngợm Cổ PhiTác giả: Mục Đan PhongTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không“Rầm!” Một bàn tay nhỏ bé vỗ vào cái án màu đen “Cái gì? Lại bắt nhầm hồn rồi?” “Ngươi có biết người Miêu chúng ta trở thành sinh viên rất không dễ dàng hay không? Ngươi có biết ta khổ công đọc sách mười mấy năm, thật vất vả mới trở thành người có tri thức, lương cao tháng đầu ta còn chưa có lấy được hay không …” Long Phù Nguyệt xinh đẹp, đôi mắt to cháy lên lửa giận hừng hực, gần như muốn đem Diêm Quân mặt đen ở đối diện đốt thành mấy cái lổ thủng trên người ông ta. Diêm Quân mặt đen cười lấy lòng, trong lòng cũng đang âm thầm nguyền rủa đám thủ hạ tiểu quỷ: "Hừ, gần đây con thỏ nhỏ chết tiệt kia liên tiếp làm lỗi, làm hại hắn bị khổ chủ giáo huấn giống như con cháu không bằng ai, xem ra đất địa phủ này phải chỉnh đốn chặt chẽ lại mới được....." "Được rồi, được rồi, ván đã đóng thuyền, cô nương cũng đừng oán thán nữa, chúng ta… chúng ta nhất định bồi thường cô nương." Bên cạnh phán quan thật sự không đành lòng nhìn thủ lĩnh bị một phàm nhân mắng mỏ, đi ra giảng hòa. "Bồi thường như… Long Phù Nguyệt mở to hai mắt, không biết hắn muốn làm gì.Người này không phải là khát điên rồi chứ, đến một góc cây cũng không tha sao?Người nọ nhìn nhìn rễ cây, trên mặt hơi có chút sắc thái vui mừng. tay áo trắng như tuyết khẽ vung lên, những hạt cát giống như có cái gì đó hấp dẫn, đều bay lên, nằm dạt sang hai bên. Không bao lâu, dưới đất xuất hiện một hố cát khá lớn.Tiểu hồ ly vô cùng tò mò, chạy tới, nhìn hố cát này, lại nhìn thần sắc ngườ nọ một chút: "Uy, ngươi đào hầm làm cái gì? Không phải là muốn đem mình chôn chứ?"Người nọ cũng không thèm nhìn tới nó, tiếp tục ‘ đào ’ hố, hạt cát phía dưới dần dần ướt át......Tiểu hồ ly giật mình hiểu được: "Wow, nơi này không phải có nước chứ?"Long Phù Nguyệt vội vã bò đến,, nàng vừa mới chạy đến bên cạnh hố cát, chợt nghe thấy tiếng hoan hô vang dội của tiểu hồ ly. Nàng tập trung nhìn vào. Thấy dưới đáy hố có nước. Ở dưới ánh trăng đung đưa. Lóe ra ánh sang mê người.Nếu không phải tiểu hồ ly cắn góc áo của nàng, nàng thiếu chút nữa liền chụp đi xuống một cái.Trên mặt người nọ cũng rốt cục xuất hiện vẻ vui mừng, lấy ra một cái túi da, nước trong túi của hắn khi vừa mới gặp Phù Nguyệt thì hắn đã cho nàng uống một ít, lúc này tự nhiên là vô ích,hắn cẩn thận đem rót đầy, lại hướng Long Phù Nguyệt vẫy vẫy tay. Long Phù Nguyệt mang theo túi da dê bên hông của mình đưa cho hắn.Rốt cục túi da dê cũng trang bị đầy đủ nước. nước dưới hố cát đã gần thấy đáy.Tiểu hồ ly nhảy xuống, cúi đầu uống vài ngụm, nước dưới hố cát đã hoàn toàn không thấy.Người nọ nhẹ nhàng thở ra một hơi. Vừa quay đầu lại, đã thấy Long Phù Nguyệt kinh ngạc nhìn hắn. Trong đôi mắt to lóe ra ánh sáng nhạt: "Ngươi...... Thì ra ngươi đã đem toàn bộ nước cho ta rồi, trách không được cả ngày hôm nay ta không thấy ngươi uống nước."Người nọ thản nhiên liếc mắt nhìn nàng, như trước không nói lời nào. Nửa tựa ở trên đống cát. Uống một hớp nước, lại ăn một ít khối thịt, khẽ thở dài một cái: "Ngủ đi."Long Phù Nguyệt cẩn thận nhìn hắn: "Ngươi...... Ngươi sẽ không lúc nửa đêm bỏ ta ở lại một mình đi chứ?"Đôi mắt người nọ lạnh lẽo như nước, trên mặt không có...chút biểu tình nào: "Nếu ngươi chết, ta sẽ bỏ ngươi."