Thành phố này có tên rất hay: Mộng thành. Thời gian, được định vào ngày mùng 7 tháng 7, vào lễ tình nhân lãng mạn. Tại một khách sạn hạng Top trong thành phố, đang chuẩn bị cử hành một hôn lễ đặc biệt xa hoa. Bên trong hội trường, các phương tiện truyền thông sớm đã phấn khởi có mặt, không chỉ vì có mặt ngày hôm nay gồm rất nhiều vị khách có tiếng trên thương trường bình thường khó phỏng vấn. Mà hơn thế là bởi vì nhân vật chính của tiệc cưới xa hoa ngày hôm nay, đám cưới của con gái độc nhất chưa từng lộ mặt của chủ tịch tập đoàn Tô thị và người tiếp quản trong tương lai của tập đoàn Hàn thị. Từ một tiếng trước khi hôn lễ cử hành, tất cả các vị khách thương nhân có tiếng hầu hết đã đến đủ, tất cả mọi người đều tò mò về nữ nhân vật chính từ nhỏ đã sống ở nước ngoài này. Dựa vào bối cảnh thân thế của cô, không nghi ngờ gì, chính là người hạnh phúc nhất thiên hạ. Trong phòng nghỉ của cô dâu, Tô Noãn Noãn một thân áo cưới trắng được nhà tạo mẫu có tiếng thiết kế đang ngồi trên ghế, cứ…

Quyển 3 - Chương 84: Yêu kiều – P3 (end)

Trò Chơi Hào Môn: Tội Ái Tân NươngTác giả: Thanh Đình Phi LaiTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcThành phố này có tên rất hay: Mộng thành. Thời gian, được định vào ngày mùng 7 tháng 7, vào lễ tình nhân lãng mạn. Tại một khách sạn hạng Top trong thành phố, đang chuẩn bị cử hành một hôn lễ đặc biệt xa hoa. Bên trong hội trường, các phương tiện truyền thông sớm đã phấn khởi có mặt, không chỉ vì có mặt ngày hôm nay gồm rất nhiều vị khách có tiếng trên thương trường bình thường khó phỏng vấn. Mà hơn thế là bởi vì nhân vật chính của tiệc cưới xa hoa ngày hôm nay, đám cưới của con gái độc nhất chưa từng lộ mặt của chủ tịch tập đoàn Tô thị và người tiếp quản trong tương lai của tập đoàn Hàn thị. Từ một tiếng trước khi hôn lễ cử hành, tất cả các vị khách thương nhân có tiếng hầu hết đã đến đủ, tất cả mọi người đều tò mò về nữ nhân vật chính từ nhỏ đã sống ở nước ngoài này. Dựa vào bối cảnh thân thế của cô, không nghi ngờ gì, chính là người hạnh phúc nhất thiên hạ. Trong phòng nghỉ của cô dâu, Tô Noãn Noãn một thân áo cưới trắng được nhà tạo mẫu có tiếng thiết kế đang ngồi trên ghế, cứ… Lạc Phong đặt tay lên làn da đang run rẩy của anh, cảm nhận nỗi đau của anh, cười đến tà mị.Hàn Cảnh Thìn cắn chặt đôi môi, trên mặt vì đau đớn mà đã biến thành trắng bệch.Trong đầu đều là tiếng cánh muỗi đập, âm thanh vù vù.Từ từ, anh cảm thấy mạch máu của bản thân đang được vắt ra ngoài, dường như làm thân thể anh nứt ra, người trước mặt kia cũng thành lắc lư biến dạng dần.“Đưa tôi… “Anh khàn khàn cầu xin, tay hướng về phía Lạc Phong, ánh mắt ảm đạm, tất cả mọi ý nghĩ đều tập trung ở ống tiêm kia.Lạc Phong mỉm cười lùi ra sau hai bước, cầm ống kim tiêm huơ huơ, cười nói:“Cố gắng thêm một lúc nữa, tôi thích nghe thấy tiếng anh cầu xin tôi.”Hàn Cảnh Thìn nằm trên giường đau khổ lăn lộn, dùng sức lực còn lại muốn bò đến hướng Lạc Phong.Nỗi đau khổ khó nói thành lời xâm chiếm anh, trong lúc giãy giụa, anh rơi từ trên giường xuống, ngã trên nền đất, bắt đầu co giật.Lạc Phong biết là anh đã chịu đến cực điểm, cầm lấy ống tiêm đi tới, điện thoại trên người bỗng kêu lên.Lạc Phong hoài nghi, số di động của anh rất ít người biết đến, cầm di động lên, nhìn một cái số máy gọi đến, hiện lên là: Ninh thiếu.Cười cười cầm ống kim tiêm vứt đến trước mặt Hàn Cảnh Thìn, Lạc Phong đi ra ngoài trước để nghe điện thoại.Một lúc sau, Lạc Phong cầm rượu vang đỏ bước vào, Hàn Cảnh Thìn đã tự mình giải quyết xong, nằm lên trên giường.Lúc này, cơ thể của anh ta đang hưởng thụ kh*** c*m mà ống tiêm đó mang lại, trong tim lại không ngừng lên án chính mình.“Uống chút rượu vang sẽ thấy dễ chịu hơn đấy.”Lạc Phong đưa rượu cho anh, thấy anh không hề phòng bị mà uống xuống, trên mặt thoáng qua nụ cười kì lạ.*** *** *** *** ***Hàn Dật Thìn và Tô Noãn Noãn gặp nhau, là vào lúc buổi chiều.Song mãi đến khi sắp tối, Hàn Dật Thìn mới đưa Tô Noãn Noãn đến “ Yêu kiều”.Bảng hiệu nền đen, hai chữ Yêu Kiều màu hồng đào, biểu lộ hết được vẻ quỷ mị của hộp đêm này.“Một lát nữa cô phải theo sát tôi đấy, nơi đây là địa bàn của người khác, tôi không có quyền nói đâu.”Trước khi bước vào, Hàn Dật Thìn nhắc nhở Noãn Noãn.

Lạc Phong đặt tay lên làn da đang run rẩy của anh, cảm nhận nỗi đau của anh, cười đến tà mị.

Hàn Cảnh Thìn cắn chặt đôi môi, trên mặt vì đau đớn mà đã biến thành trắng bệch.

Trong đầu đều là tiếng cánh muỗi đập, âm thanh vù vù.

Từ từ, anh cảm thấy mạch máu của bản thân đang được vắt ra ngoài, dường
như làm thân thể anh nứt ra, người trước mặt kia cũng thành lắc lư biến
dạng dần.

“Đưa tôi… “

Anh khàn khàn cầu xin, tay hướng về phía Lạc Phong, ánh mắt ảm đạm, tất cả mọi ý nghĩ đều tập trung ở ống tiêm kia.

Lạc Phong mỉm cười lùi ra sau hai bước, cầm ống kim tiêm huơ huơ, cười nói:

“Cố gắng thêm một lúc nữa, tôi thích nghe thấy tiếng anh cầu xin tôi.”

Hàn Cảnh Thìn nằm trên giường đau khổ lăn lộn, dùng sức lực còn lại muốn bò đến hướng Lạc Phong.

Nỗi đau khổ khó nói thành lời xâm chiếm anh, trong lúc giãy giụa, anh rơi
từ trên giường xuống, ngã trên nền đất, bắt đầu co giật.

Lạc Phong biết là anh đã chịu đến cực điểm, cầm lấy ống tiêm đi tới, điện thoại trên người bỗng kêu lên.

Lạc Phong hoài nghi, số di động của anh rất ít người biết đến, cầm di động
lên, nhìn một cái số máy gọi đến, hiện lên là: Ninh thiếu.

Cười cười cầm ống kim tiêm vứt đến trước mặt Hàn Cảnh Thìn, Lạc Phong đi ra ngoài trước để nghe điện thoại.

Một lúc sau, Lạc Phong cầm rượu vang đỏ bước vào, Hàn Cảnh Thìn đã tự mình giải quyết xong, nằm lên trên giường.

Lúc này, cơ thể của anh ta đang hưởng thụ kh*** c*m mà ống tiêm đó mang lại, trong tim lại không ngừng lên án chính mình.

“Uống chút rượu vang sẽ thấy dễ chịu hơn đấy.”

Lạc Phong đưa rượu cho anh, thấy anh không hề phòng bị mà uống xuống, trên mặt thoáng qua nụ cười kì lạ.

*** *** *** *** ***

Hàn Dật Thìn và Tô Noãn Noãn gặp nhau, là vào lúc buổi chiều.

Song mãi đến khi sắp tối, Hàn Dật Thìn mới đưa Tô Noãn Noãn đến “ Yêu kiều”.

Bảng hiệu nền đen, hai chữ Yêu Kiều màu hồng đào, biểu lộ hết được vẻ quỷ mị của hộp đêm này.

“Một lát nữa cô phải theo sát tôi đấy, nơi đây là địa bàn của người khác, tôi không có quyền nói đâu.”

Trước khi bước vào, Hàn Dật Thìn nhắc nhở Noãn Noãn.

Trò Chơi Hào Môn: Tội Ái Tân NươngTác giả: Thanh Đình Phi LaiTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcThành phố này có tên rất hay: Mộng thành. Thời gian, được định vào ngày mùng 7 tháng 7, vào lễ tình nhân lãng mạn. Tại một khách sạn hạng Top trong thành phố, đang chuẩn bị cử hành một hôn lễ đặc biệt xa hoa. Bên trong hội trường, các phương tiện truyền thông sớm đã phấn khởi có mặt, không chỉ vì có mặt ngày hôm nay gồm rất nhiều vị khách có tiếng trên thương trường bình thường khó phỏng vấn. Mà hơn thế là bởi vì nhân vật chính của tiệc cưới xa hoa ngày hôm nay, đám cưới của con gái độc nhất chưa từng lộ mặt của chủ tịch tập đoàn Tô thị và người tiếp quản trong tương lai của tập đoàn Hàn thị. Từ một tiếng trước khi hôn lễ cử hành, tất cả các vị khách thương nhân có tiếng hầu hết đã đến đủ, tất cả mọi người đều tò mò về nữ nhân vật chính từ nhỏ đã sống ở nước ngoài này. Dựa vào bối cảnh thân thế của cô, không nghi ngờ gì, chính là người hạnh phúc nhất thiên hạ. Trong phòng nghỉ của cô dâu, Tô Noãn Noãn một thân áo cưới trắng được nhà tạo mẫu có tiếng thiết kế đang ngồi trên ghế, cứ… Lạc Phong đặt tay lên làn da đang run rẩy của anh, cảm nhận nỗi đau của anh, cười đến tà mị.Hàn Cảnh Thìn cắn chặt đôi môi, trên mặt vì đau đớn mà đã biến thành trắng bệch.Trong đầu đều là tiếng cánh muỗi đập, âm thanh vù vù.Từ từ, anh cảm thấy mạch máu của bản thân đang được vắt ra ngoài, dường như làm thân thể anh nứt ra, người trước mặt kia cũng thành lắc lư biến dạng dần.“Đưa tôi… “Anh khàn khàn cầu xin, tay hướng về phía Lạc Phong, ánh mắt ảm đạm, tất cả mọi ý nghĩ đều tập trung ở ống tiêm kia.Lạc Phong mỉm cười lùi ra sau hai bước, cầm ống kim tiêm huơ huơ, cười nói:“Cố gắng thêm một lúc nữa, tôi thích nghe thấy tiếng anh cầu xin tôi.”Hàn Cảnh Thìn nằm trên giường đau khổ lăn lộn, dùng sức lực còn lại muốn bò đến hướng Lạc Phong.Nỗi đau khổ khó nói thành lời xâm chiếm anh, trong lúc giãy giụa, anh rơi từ trên giường xuống, ngã trên nền đất, bắt đầu co giật.Lạc Phong biết là anh đã chịu đến cực điểm, cầm lấy ống tiêm đi tới, điện thoại trên người bỗng kêu lên.Lạc Phong hoài nghi, số di động của anh rất ít người biết đến, cầm di động lên, nhìn một cái số máy gọi đến, hiện lên là: Ninh thiếu.Cười cười cầm ống kim tiêm vứt đến trước mặt Hàn Cảnh Thìn, Lạc Phong đi ra ngoài trước để nghe điện thoại.Một lúc sau, Lạc Phong cầm rượu vang đỏ bước vào, Hàn Cảnh Thìn đã tự mình giải quyết xong, nằm lên trên giường.Lúc này, cơ thể của anh ta đang hưởng thụ kh*** c*m mà ống tiêm đó mang lại, trong tim lại không ngừng lên án chính mình.“Uống chút rượu vang sẽ thấy dễ chịu hơn đấy.”Lạc Phong đưa rượu cho anh, thấy anh không hề phòng bị mà uống xuống, trên mặt thoáng qua nụ cười kì lạ.*** *** *** *** ***Hàn Dật Thìn và Tô Noãn Noãn gặp nhau, là vào lúc buổi chiều.Song mãi đến khi sắp tối, Hàn Dật Thìn mới đưa Tô Noãn Noãn đến “ Yêu kiều”.Bảng hiệu nền đen, hai chữ Yêu Kiều màu hồng đào, biểu lộ hết được vẻ quỷ mị của hộp đêm này.“Một lát nữa cô phải theo sát tôi đấy, nơi đây là địa bàn của người khác, tôi không có quyền nói đâu.”Trước khi bước vào, Hàn Dật Thìn nhắc nhở Noãn Noãn.

Quyển 3 - Chương 84: Yêu kiều – P3 (end)