Thành phố này có tên rất hay: Mộng thành. Thời gian, được định vào ngày mùng 7 tháng 7, vào lễ tình nhân lãng mạn. Tại một khách sạn hạng Top trong thành phố, đang chuẩn bị cử hành một hôn lễ đặc biệt xa hoa. Bên trong hội trường, các phương tiện truyền thông sớm đã phấn khởi có mặt, không chỉ vì có mặt ngày hôm nay gồm rất nhiều vị khách có tiếng trên thương trường bình thường khó phỏng vấn. Mà hơn thế là bởi vì nhân vật chính của tiệc cưới xa hoa ngày hôm nay, đám cưới của con gái độc nhất chưa từng lộ mặt của chủ tịch tập đoàn Tô thị và người tiếp quản trong tương lai của tập đoàn Hàn thị. Từ một tiếng trước khi hôn lễ cử hành, tất cả các vị khách thương nhân có tiếng hầu hết đã đến đủ, tất cả mọi người đều tò mò về nữ nhân vật chính từ nhỏ đã sống ở nước ngoài này. Dựa vào bối cảnh thân thế của cô, không nghi ngờ gì, chính là người hạnh phúc nhất thiên hạ. Trong phòng nghỉ của cô dâu, Tô Noãn Noãn một thân áo cưới trắng được nhà tạo mẫu có tiếng thiết kế đang ngồi trên ghế, cứ…

Quyển 4 - Chương 103: Tiếp cận – P2 (end)

Trò Chơi Hào Môn: Tội Ái Tân NươngTác giả: Thanh Đình Phi LaiTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcThành phố này có tên rất hay: Mộng thành. Thời gian, được định vào ngày mùng 7 tháng 7, vào lễ tình nhân lãng mạn. Tại một khách sạn hạng Top trong thành phố, đang chuẩn bị cử hành một hôn lễ đặc biệt xa hoa. Bên trong hội trường, các phương tiện truyền thông sớm đã phấn khởi có mặt, không chỉ vì có mặt ngày hôm nay gồm rất nhiều vị khách có tiếng trên thương trường bình thường khó phỏng vấn. Mà hơn thế là bởi vì nhân vật chính của tiệc cưới xa hoa ngày hôm nay, đám cưới của con gái độc nhất chưa từng lộ mặt của chủ tịch tập đoàn Tô thị và người tiếp quản trong tương lai của tập đoàn Hàn thị. Từ một tiếng trước khi hôn lễ cử hành, tất cả các vị khách thương nhân có tiếng hầu hết đã đến đủ, tất cả mọi người đều tò mò về nữ nhân vật chính từ nhỏ đã sống ở nước ngoài này. Dựa vào bối cảnh thân thế của cô, không nghi ngờ gì, chính là người hạnh phúc nhất thiên hạ. Trong phòng nghỉ của cô dâu, Tô Noãn Noãn một thân áo cưới trắng được nhà tạo mẫu có tiếng thiết kế đang ngồi trên ghế, cứ… Lam Mặc cười quỷ mị, nói:“Vậy chúng ta làm lại lần nữa nhé.”Nói xong bèn hướng đến môi cô mà hôn xuống.“Anh muốn làm cái gì!”Noãn Noãn nhìn khuôn mặt đột nhiên vì tiến đến gần mà phóng to lên, nhanh chóng lấy tay che miệng lại, ngăn chặn sự xâm nhập của anh ta.Môi của Lam Mặc rơi trên lòng bàn tay Noãn Noãn.“Tay em cũng mềm mại như vậy.”Anh ta hôn l**m lòng bàn tay cô, dáng vẻ như đang hưởng thụ đến cực độ.Noãn Noãn cảm thấy cái người này rõ ràng là một tên b**n th**, nhân lúc anh ta không chú ý, một cước đá thẳng vào bộ phận trọng yếu của anh ta.“A! Thất Thất, em …! “Lam Mặc bị đau lăn xuống giường, ôm lấy h* th*n, không dám tin nhìn cô, trong mắt có ý phẫn nộ.“Anh đi ra!”Noãn Noãn lớn tiếng ra lệnh, mang theo giọng điệu không kiêng nể.“Đây là nhà anh, là phòng trong nhà của anh.”Lam Mặc bò từ dưới sàn lên, các đường nét phân rõ trên cơ thể hoàn mỹ, trên mặt không có chút biểu tình, tay nắm chặt lại, khớp ngón tay đã có chút trắng bệch ra.Có thể nhìn ra, anh ta đang cố nhịn tức giận, dù sao, cũng không có cô gái nào dám như thế này với anh ta.Noãn Noãn không hề kiêng nể nhìn lại anh ta, dù là rất ghét anh ta, song nhìn thấy thân thể như được tạc ra trước mắt mình, cô vẫn là có chút ngây ra.Không thể không thừa nhận, thân thể của anh ta thật hoàn mỹ, khác biệt ở chỗ Ninh Nam thì cứng rắn, anh ta lại thuộc loại đường nét nhu mỹ, nhất là làn da như tuyết kia, xem ra lại còn trắng trẻo tinh tế hơn cả làn da phụ nữ.Lam Mặc từ trong mắt cô mà tìm lại được chút tự tin, nắm tay đang nắm chặt cũng buông lỏng ra, nụ cười trên mặt cũng nở ra.“Được rồi, anh ra ngoài trước, em mặc quần áo xong rồi xuống dưới ăn sáng nhé, lát nữa anh sẽ đưa em đến bệnh viện thăm Ninh Nam, đã được chưa?”Anh ta quyết định đối với Noãn Noãn không thể vội vàng được, cô gái cá tính như thế này, chinh phục quá nhanh sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa, anh còn muốn ngày rộng tháng dài.Noãn Noãn nhìn anh ta bắt đầu mặc y phục, không ngừng cảm thán, da mặt người đàn ông này đúng là đã đạt đến một độ nhất định, có thể bình tĩnh như thế trước mặt cô.Đợi cửa đóng lại xong, cô lập tức thở dài một hơi, lật chăn ra nhìn trái nhìn phải, cuối cùng xác định được bản thân không hề bị anh ta ăn, mới an tâm được, mặc quần áo xong xuống lầu.Ninh Nam, anh ta có lẽ đã tỉnh rồi nhỉ? Còn có Hàn Dật Thìn nữa, không biết sống chết thế nào?

Lam Mặc cười quỷ mị, nói:

“Vậy chúng ta làm lại lần nữa nhé.”

Nói xong bèn hướng đến môi cô mà hôn xuống.

“Anh muốn làm cái gì!”

Noãn Noãn nhìn khuôn mặt đột nhiên vì tiến đến gần mà phóng to lên, nhanh
chóng lấy tay che miệng lại, ngăn chặn sự xâm nhập của anh ta.

Môi của Lam Mặc rơi trên lòng bàn tay Noãn Noãn.

“Tay em cũng mềm mại như vậy.”

Anh ta hôn l**m lòng bàn tay cô, dáng vẻ như đang hưởng thụ đến cực độ.

Noãn Noãn cảm thấy cái người này rõ ràng là một tên b**n th**, nhân lúc anh
ta không chú ý, một cước đá thẳng vào bộ phận trọng yếu của anh ta.

“A! Thất Thất, em …! “

Lam Mặc bị đau lăn xuống giường, ôm lấy h* th*n, không dám tin nhìn cô, trong mắt có ý phẫn nộ.

“Anh đi ra!”

Noãn Noãn lớn tiếng ra lệnh, mang theo giọng điệu không kiêng nể.

“Đây là nhà anh, là phòng trong nhà của anh.”

Lam Mặc bò từ dưới sàn lên, các đường nét phân rõ trên cơ thể hoàn mỹ, trên mặt không có chút biểu tình, tay nắm chặt lại, khớp ngón tay đã có chút trắng bệch ra.

Có thể nhìn ra, anh ta đang cố nhịn tức giận, dù sao, cũng không có cô gái nào dám như thế này với anh ta.

Noãn Noãn không hề kiêng nể nhìn lại anh ta, dù là rất ghét anh ta, song
nhìn thấy thân thể như được tạc ra trước mắt mình, cô vẫn là có chút
ngây ra.

Không thể không thừa nhận, thân thể của anh ta thật hoàn mỹ, khác biệt ở chỗ Ninh Nam thì cứng rắn, anh ta lại thuộc loại đường
nét nhu mỹ, nhất là làn da như tuyết kia, xem ra lại còn trắng trẻo tinh tế hơn cả làn da phụ nữ.

Lam Mặc từ trong mắt cô mà tìm lại được chút tự tin, nắm tay đang nắm chặt cũng buông lỏng ra, nụ cười trên mặt cũng nở ra.

“Được rồi, anh ra ngoài trước, em mặc quần áo xong rồi xuống dưới ăn sáng
nhé, lát nữa anh sẽ đưa em đến bệnh viện thăm Ninh Nam, đã được chưa?”

Anh ta quyết định đối với Noãn Noãn không thể vội vàng được, cô gái cá tính như thế này, chinh phục quá nhanh sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa, anh còn
muốn ngày rộng tháng dài.

Noãn Noãn nhìn anh ta bắt đầu mặc y
phục, không ngừng cảm thán, da mặt người đàn ông này đúng là đã đạt đến
một độ nhất định, có thể bình tĩnh như thế trước mặt cô.

Đợi cửa
đóng lại xong, cô lập tức thở dài một hơi, lật chăn ra nhìn trái nhìn
phải, cuối cùng xác định được bản thân không hề bị anh ta ăn, mới an tâm được, mặc quần áo xong xuống lầu.

Ninh Nam, anh ta có lẽ đã tỉnh rồi nhỉ? Còn có Hàn Dật Thìn nữa, không biết sống chết thế nào?

Trò Chơi Hào Môn: Tội Ái Tân NươngTác giả: Thanh Đình Phi LaiTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcThành phố này có tên rất hay: Mộng thành. Thời gian, được định vào ngày mùng 7 tháng 7, vào lễ tình nhân lãng mạn. Tại một khách sạn hạng Top trong thành phố, đang chuẩn bị cử hành một hôn lễ đặc biệt xa hoa. Bên trong hội trường, các phương tiện truyền thông sớm đã phấn khởi có mặt, không chỉ vì có mặt ngày hôm nay gồm rất nhiều vị khách có tiếng trên thương trường bình thường khó phỏng vấn. Mà hơn thế là bởi vì nhân vật chính của tiệc cưới xa hoa ngày hôm nay, đám cưới của con gái độc nhất chưa từng lộ mặt của chủ tịch tập đoàn Tô thị và người tiếp quản trong tương lai của tập đoàn Hàn thị. Từ một tiếng trước khi hôn lễ cử hành, tất cả các vị khách thương nhân có tiếng hầu hết đã đến đủ, tất cả mọi người đều tò mò về nữ nhân vật chính từ nhỏ đã sống ở nước ngoài này. Dựa vào bối cảnh thân thế của cô, không nghi ngờ gì, chính là người hạnh phúc nhất thiên hạ. Trong phòng nghỉ của cô dâu, Tô Noãn Noãn một thân áo cưới trắng được nhà tạo mẫu có tiếng thiết kế đang ngồi trên ghế, cứ… Lam Mặc cười quỷ mị, nói:“Vậy chúng ta làm lại lần nữa nhé.”Nói xong bèn hướng đến môi cô mà hôn xuống.“Anh muốn làm cái gì!”Noãn Noãn nhìn khuôn mặt đột nhiên vì tiến đến gần mà phóng to lên, nhanh chóng lấy tay che miệng lại, ngăn chặn sự xâm nhập của anh ta.Môi của Lam Mặc rơi trên lòng bàn tay Noãn Noãn.“Tay em cũng mềm mại như vậy.”Anh ta hôn l**m lòng bàn tay cô, dáng vẻ như đang hưởng thụ đến cực độ.Noãn Noãn cảm thấy cái người này rõ ràng là một tên b**n th**, nhân lúc anh ta không chú ý, một cước đá thẳng vào bộ phận trọng yếu của anh ta.“A! Thất Thất, em …! “Lam Mặc bị đau lăn xuống giường, ôm lấy h* th*n, không dám tin nhìn cô, trong mắt có ý phẫn nộ.“Anh đi ra!”Noãn Noãn lớn tiếng ra lệnh, mang theo giọng điệu không kiêng nể.“Đây là nhà anh, là phòng trong nhà của anh.”Lam Mặc bò từ dưới sàn lên, các đường nét phân rõ trên cơ thể hoàn mỹ, trên mặt không có chút biểu tình, tay nắm chặt lại, khớp ngón tay đã có chút trắng bệch ra.Có thể nhìn ra, anh ta đang cố nhịn tức giận, dù sao, cũng không có cô gái nào dám như thế này với anh ta.Noãn Noãn không hề kiêng nể nhìn lại anh ta, dù là rất ghét anh ta, song nhìn thấy thân thể như được tạc ra trước mắt mình, cô vẫn là có chút ngây ra.Không thể không thừa nhận, thân thể của anh ta thật hoàn mỹ, khác biệt ở chỗ Ninh Nam thì cứng rắn, anh ta lại thuộc loại đường nét nhu mỹ, nhất là làn da như tuyết kia, xem ra lại còn trắng trẻo tinh tế hơn cả làn da phụ nữ.Lam Mặc từ trong mắt cô mà tìm lại được chút tự tin, nắm tay đang nắm chặt cũng buông lỏng ra, nụ cười trên mặt cũng nở ra.“Được rồi, anh ra ngoài trước, em mặc quần áo xong rồi xuống dưới ăn sáng nhé, lát nữa anh sẽ đưa em đến bệnh viện thăm Ninh Nam, đã được chưa?”Anh ta quyết định đối với Noãn Noãn không thể vội vàng được, cô gái cá tính như thế này, chinh phục quá nhanh sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa, anh còn muốn ngày rộng tháng dài.Noãn Noãn nhìn anh ta bắt đầu mặc y phục, không ngừng cảm thán, da mặt người đàn ông này đúng là đã đạt đến một độ nhất định, có thể bình tĩnh như thế trước mặt cô.Đợi cửa đóng lại xong, cô lập tức thở dài một hơi, lật chăn ra nhìn trái nhìn phải, cuối cùng xác định được bản thân không hề bị anh ta ăn, mới an tâm được, mặc quần áo xong xuống lầu.Ninh Nam, anh ta có lẽ đã tỉnh rồi nhỉ? Còn có Hàn Dật Thìn nữa, không biết sống chết thế nào?

Quyển 4 - Chương 103: Tiếp cận – P2 (end)