Tác giả:

Edit+Beta:Tieumanulk Gió phần phật,lật lên tay áo bào hoàng sắc.Trên vách đá người nọ rõràng đối mặt với hắn nhưng phảng phất như tranh sơn thủy mơ mơ hồhồ. Hắn vô cùng muốn tiến gần để nhìn rõ ràng hơn một chút nhưng mỗi lần đều như bị đinh đóng chết dính,không cách nào cử động,không cách nào nhích tới gần. Người nọ nhẹ giọng nói một câu,sau đó tung người nhảy xuống vẽthành một đường vòng cung.Hắn đành trơ mắt nhìn người nọ thẳng tắp rơi xuống. Đột nhiên trời nổi gió mạnh,cổ họng khô khốc,ngay cả giọng chính mình cũng nghe không được.Gió cứ phần phật cuốn lấy vang bên tai vẫn là tiếng nói của người nọ. “Không ——” Người trong mộng giật mình thức tỉnh,thân thể ngồi thẳng,cánh tay đưa về phía phía trước,cố gắng bắt lấy cái gì đó. Tẩm điện thiên tử,dù đã trễ nhưng trong phòng vẫn còn ánh nến.Hạnhân canh giữ bên ngoài nghe được tiếng vang trong nội thất,lặng yên không một tiếng động chuẩn bị. Tiểu Ngũ Tử rụt lại tay chân đi vào,quỳ gối bên cạnh long sàng,tay giơcao cái mâm,trong mâm đặt…

Chương 31

Nhất Diệp Chướng MụcTác giả: Mi Vu NữTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcEdit+Beta:Tieumanulk Gió phần phật,lật lên tay áo bào hoàng sắc.Trên vách đá người nọ rõràng đối mặt với hắn nhưng phảng phất như tranh sơn thủy mơ mơ hồhồ. Hắn vô cùng muốn tiến gần để nhìn rõ ràng hơn một chút nhưng mỗi lần đều như bị đinh đóng chết dính,không cách nào cử động,không cách nào nhích tới gần. Người nọ nhẹ giọng nói một câu,sau đó tung người nhảy xuống vẽthành một đường vòng cung.Hắn đành trơ mắt nhìn người nọ thẳng tắp rơi xuống. Đột nhiên trời nổi gió mạnh,cổ họng khô khốc,ngay cả giọng chính mình cũng nghe không được.Gió cứ phần phật cuốn lấy vang bên tai vẫn là tiếng nói của người nọ. “Không ——” Người trong mộng giật mình thức tỉnh,thân thể ngồi thẳng,cánh tay đưa về phía phía trước,cố gắng bắt lấy cái gì đó. Tẩm điện thiên tử,dù đã trễ nhưng trong phòng vẫn còn ánh nến.Hạnhân canh giữ bên ngoài nghe được tiếng vang trong nội thất,lặng yên không một tiếng động chuẩn bị. Tiểu Ngũ Tử rụt lại tay chân đi vào,quỳ gối bên cạnh long sàng,tay giơcao cái mâm,trong mâm đặt… Edit: TieumanulkTríchHoàng đế vươn tay, một mảnh lại một mảnh bông tuyết rơi vào lòng bàn tay rồi lập tức tan chảy thành bọt nước. Chỉ còn lại thân ảnh tôn quý đứng trong bầu trời bão tuyết, lẻ loi hiu quạnh.…………………………..Đại Đức năm thứ tám Nguyên Phong,hoàng đế sau khi xuất cung trở về thì nhiễm bệnh nặng, nằm trên giường không dậy nổi hơn cả tháng, trong lúc đó Thái Phó Mạnh Nguyên thay mặt xử lý chính sự, Lục vương Lăng Úy phụ chính.Khi long thể hoàng đế khang phục đã bắt đầu chuyển sang mùa đông, cũng ngay tại lúc ấy hoàng hậu Trương thị có thai đã bảy tháng. Đích thân hoàng đế truyền ra khẩu dụ: “Trương thị thân là hoàng hậu nên lấy hiền đức làm trọng, làm gương trong lục cung, nay phát hiện có nhiều hành vi sai trái, lòng dạ rắn rết không đáng cai quản hậu cung nên quyết định phế hậu.” Trong lời nói hoàng đế âm thầm căm hận người nọ đã đưa dân nữ từ nhân gian vào cung, mọi người cũng không dám lên tiếng.Mới vừa phế hậu không lâu, hoàng đế lại phái người ban thưởng lụa trắng, các vị đại thần trong triều cố gắng khuyên ngăn: “Hoàng hậu gây tội nghiệt, bọn thần không dám cầu tình, tuy nhiên đứa bé trong bụng vô tội lại là huyết mạch của bệ hạ, xin nghĩ lại.”Đế viết: “Mẫu đã ác độc như thế, con ắt hẳn cũng không tốt hơn là bao, trẫm xem như không có đứa con này!”Lúc Thái Phó biết được, hoảng sợ lập tức tiến cung ôm quyền khuyên can. Thánh thượng vẫn không đồng ý.Sau nửa thái phó quỳ bên ngày suốt ba ngày xin hoàng đế hồi tâm chuyển ý, cuối cùng thể lực chống đỡ hết nổi mà bất tỉnh. Hoàng đế rốt cuộc thỏa hiệp, phái người đưa Trương thị vào lãnh cung nhưng cả đời cũng không được bước ra nơi đó nửa bước.Mùa đông, bão tuyết kéo đến. Trên bầu trời bông tuyết như lông ngỗng nhẹ nhàng du ngoạn trên không trung. Hoàng đế cứng ngắc đứng trước cửa phòng Đông Noãn Các như tượng gỗ, bông tuyết đã phủ một tầng mỏng trên người.Phụng An từ bên trong đi ra: “Bệ hạ,phế hậu Trương thị đã sinh non tại lãnh cung.”Hoàng đế lạnh lùng nhìn mặt bàn, khí thế độc đoán không ai có thể lay chuyển, nói.“Giao cho Minh phi nuôi dưỡng, cứ làm như thế đi.”Sai khi Phụng An nhận được thánh chỉ,quay sang nháy mắt cùng nội thị. Người nó hiểu ý liền sải bước ra ngoài.“Đi xuống.” Sau đó lạnh giọng mở miệng. Mọi người yên lặng không một tiếng động lui ra ngoài.Hoàng đế vươn tay, một mảnh lại một mảnh bông tuyết rơi vào lòng bàn tay rồi lập tức tan chảy thành nước. Chỉ còn lại thân ảnh tôn quý đứng trong bầu trời bão tuyết, lẻ loi hiu quạnh.

Edit: Tieumanulk

Trích

Hoàng đế vươn tay, một mảnh lại một mảnh bông tuyết rơi vào lòng bàn tay rồi lập tức tan chảy thành bọt nước. Chỉ còn lại thân ảnh tôn quý đứng trong bầu trời bão tuyết, lẻ loi hiu quạnh.

…………………………..

Đại Đức năm thứ tám Nguyên Phong,hoàng đế sau khi xuất cung trở về thì nhiễm bệnh nặng, nằm trên giường không dậy nổi hơn cả tháng, trong lúc đó Thái Phó Mạnh Nguyên thay mặt xử lý chính sự, Lục vương Lăng Úy phụ chính.

Khi long thể hoàng đế khang phục đã bắt đầu chuyển sang mùa đông, cũng ngay tại lúc ấy hoàng hậu Trương thị có thai đã bảy tháng. Đích thân hoàng đế truyền ra khẩu dụ: “Trương thị thân là hoàng hậu nên lấy hiền đức làm trọng, làm gương trong lục cung, nay phát hiện có nhiều hành vi sai trái, lòng dạ rắn rết không đáng cai quản hậu cung nên quyết định phế hậu.” Trong lời nói hoàng đế âm thầm căm hận người nọ đã đưa dân nữ từ nhân gian vào cung, mọi người cũng không dám lên tiếng.

Mới vừa phế hậu không lâu, hoàng đế lại phái người ban thưởng lụa trắng, các vị đại thần trong triều cố gắng khuyên ngăn: “Hoàng hậu gây tội nghiệt, bọn thần không dám cầu tình, tuy nhiên đứa bé trong bụng vô tội lại là huyết mạch của bệ hạ, xin nghĩ lại.”

Đế viết: “Mẫu đã ác độc như thế, con ắt hẳn cũng không tốt hơn là bao, trẫm xem như không có đứa con này!”

Lúc Thái Phó biết được, hoảng sợ lập tức tiến cung ôm quyền khuyên can. Thánh thượng vẫn không đồng ý.

Sau nửa thái phó quỳ bên ngày suốt ba ngày xin hoàng đế hồi tâm chuyển ý, cuối cùng thể lực chống đỡ hết nổi mà bất tỉnh. Hoàng đế rốt cuộc thỏa hiệp, phái người đưa Trương thị vào lãnh cung nhưng cả đời cũng không được bước ra nơi đó nửa bước.

Mùa đông, bão tuyết kéo đến. Trên bầu trời bông tuyết như lông ngỗng nhẹ nhàng du ngoạn trên không trung. Hoàng đế cứng ngắc đứng trước cửa phòng Đông Noãn Các như tượng gỗ, bông tuyết đã phủ một tầng mỏng trên người.

Phụng An từ bên trong đi ra: “Bệ hạ,phế hậu Trương thị đã sinh non tại lãnh cung.”

Hoàng đế lạnh lùng nhìn mặt bàn, khí thế độc đoán không ai có thể lay chuyển, nói.

“Giao cho Minh phi nuôi dưỡng, cứ làm như thế đi.”

Sai khi Phụng An nhận được thánh chỉ,quay sang nháy mắt cùng nội thị. Người nó hiểu ý liền sải bước ra ngoài.

“Đi xuống.” Sau đó lạnh giọng mở miệng. Mọi người yên lặng không một tiếng động lui ra ngoài.

Hoàng đế vươn tay, một mảnh lại một mảnh bông tuyết rơi vào lòng bàn tay rồi lập tức tan chảy thành nước. Chỉ còn lại thân ảnh tôn quý đứng trong bầu trời bão tuyết, lẻ loi hiu quạnh.

Nhất Diệp Chướng MụcTác giả: Mi Vu NữTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcEdit+Beta:Tieumanulk Gió phần phật,lật lên tay áo bào hoàng sắc.Trên vách đá người nọ rõràng đối mặt với hắn nhưng phảng phất như tranh sơn thủy mơ mơ hồhồ. Hắn vô cùng muốn tiến gần để nhìn rõ ràng hơn một chút nhưng mỗi lần đều như bị đinh đóng chết dính,không cách nào cử động,không cách nào nhích tới gần. Người nọ nhẹ giọng nói một câu,sau đó tung người nhảy xuống vẽthành một đường vòng cung.Hắn đành trơ mắt nhìn người nọ thẳng tắp rơi xuống. Đột nhiên trời nổi gió mạnh,cổ họng khô khốc,ngay cả giọng chính mình cũng nghe không được.Gió cứ phần phật cuốn lấy vang bên tai vẫn là tiếng nói của người nọ. “Không ——” Người trong mộng giật mình thức tỉnh,thân thể ngồi thẳng,cánh tay đưa về phía phía trước,cố gắng bắt lấy cái gì đó. Tẩm điện thiên tử,dù đã trễ nhưng trong phòng vẫn còn ánh nến.Hạnhân canh giữ bên ngoài nghe được tiếng vang trong nội thất,lặng yên không một tiếng động chuẩn bị. Tiểu Ngũ Tử rụt lại tay chân đi vào,quỳ gối bên cạnh long sàng,tay giơcao cái mâm,trong mâm đặt… Edit: TieumanulkTríchHoàng đế vươn tay, một mảnh lại một mảnh bông tuyết rơi vào lòng bàn tay rồi lập tức tan chảy thành bọt nước. Chỉ còn lại thân ảnh tôn quý đứng trong bầu trời bão tuyết, lẻ loi hiu quạnh.…………………………..Đại Đức năm thứ tám Nguyên Phong,hoàng đế sau khi xuất cung trở về thì nhiễm bệnh nặng, nằm trên giường không dậy nổi hơn cả tháng, trong lúc đó Thái Phó Mạnh Nguyên thay mặt xử lý chính sự, Lục vương Lăng Úy phụ chính.Khi long thể hoàng đế khang phục đã bắt đầu chuyển sang mùa đông, cũng ngay tại lúc ấy hoàng hậu Trương thị có thai đã bảy tháng. Đích thân hoàng đế truyền ra khẩu dụ: “Trương thị thân là hoàng hậu nên lấy hiền đức làm trọng, làm gương trong lục cung, nay phát hiện có nhiều hành vi sai trái, lòng dạ rắn rết không đáng cai quản hậu cung nên quyết định phế hậu.” Trong lời nói hoàng đế âm thầm căm hận người nọ đã đưa dân nữ từ nhân gian vào cung, mọi người cũng không dám lên tiếng.Mới vừa phế hậu không lâu, hoàng đế lại phái người ban thưởng lụa trắng, các vị đại thần trong triều cố gắng khuyên ngăn: “Hoàng hậu gây tội nghiệt, bọn thần không dám cầu tình, tuy nhiên đứa bé trong bụng vô tội lại là huyết mạch của bệ hạ, xin nghĩ lại.”Đế viết: “Mẫu đã ác độc như thế, con ắt hẳn cũng không tốt hơn là bao, trẫm xem như không có đứa con này!”Lúc Thái Phó biết được, hoảng sợ lập tức tiến cung ôm quyền khuyên can. Thánh thượng vẫn không đồng ý.Sau nửa thái phó quỳ bên ngày suốt ba ngày xin hoàng đế hồi tâm chuyển ý, cuối cùng thể lực chống đỡ hết nổi mà bất tỉnh. Hoàng đế rốt cuộc thỏa hiệp, phái người đưa Trương thị vào lãnh cung nhưng cả đời cũng không được bước ra nơi đó nửa bước.Mùa đông, bão tuyết kéo đến. Trên bầu trời bông tuyết như lông ngỗng nhẹ nhàng du ngoạn trên không trung. Hoàng đế cứng ngắc đứng trước cửa phòng Đông Noãn Các như tượng gỗ, bông tuyết đã phủ một tầng mỏng trên người.Phụng An từ bên trong đi ra: “Bệ hạ,phế hậu Trương thị đã sinh non tại lãnh cung.”Hoàng đế lạnh lùng nhìn mặt bàn, khí thế độc đoán không ai có thể lay chuyển, nói.“Giao cho Minh phi nuôi dưỡng, cứ làm như thế đi.”Sai khi Phụng An nhận được thánh chỉ,quay sang nháy mắt cùng nội thị. Người nó hiểu ý liền sải bước ra ngoài.“Đi xuống.” Sau đó lạnh giọng mở miệng. Mọi người yên lặng không một tiếng động lui ra ngoài.Hoàng đế vươn tay, một mảnh lại một mảnh bông tuyết rơi vào lòng bàn tay rồi lập tức tan chảy thành nước. Chỉ còn lại thân ảnh tôn quý đứng trong bầu trời bão tuyết, lẻ loi hiu quạnh.

Chương 31