Thành phố này có tên rất hay: Mộng thành. Thời gian, được định vào ngày mùng 7 tháng 7, vào lễ tình nhân lãng mạn. Tại một khách sạn hạng Top trong thành phố, đang chuẩn bị cử hành một hôn lễ đặc biệt xa hoa. Bên trong hội trường, các phương tiện truyền thông sớm đã phấn khởi có mặt, không chỉ vì có mặt ngày hôm nay gồm rất nhiều vị khách có tiếng trên thương trường bình thường khó phỏng vấn. Mà hơn thế là bởi vì nhân vật chính của tiệc cưới xa hoa ngày hôm nay, đám cưới của con gái độc nhất chưa từng lộ mặt của chủ tịch tập đoàn Tô thị và người tiếp quản trong tương lai của tập đoàn Hàn thị. Từ một tiếng trước khi hôn lễ cử hành, tất cả các vị khách thương nhân có tiếng hầu hết đã đến đủ, tất cả mọi người đều tò mò về nữ nhân vật chính từ nhỏ đã sống ở nước ngoài này. Dựa vào bối cảnh thân thế của cô, không nghi ngờ gì, chính là người hạnh phúc nhất thiên hạ. Trong phòng nghỉ của cô dâu, Tô Noãn Noãn một thân áo cưới trắng được nhà tạo mẫu có tiếng thiết kế đang ngồi trên ghế, cứ…

Quyển 4 - Chương 122: Làm quen lại từ đầu – p1

Trò Chơi Hào Môn: Tội Ái Tân NươngTác giả: Thanh Đình Phi LaiTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcThành phố này có tên rất hay: Mộng thành. Thời gian, được định vào ngày mùng 7 tháng 7, vào lễ tình nhân lãng mạn. Tại một khách sạn hạng Top trong thành phố, đang chuẩn bị cử hành một hôn lễ đặc biệt xa hoa. Bên trong hội trường, các phương tiện truyền thông sớm đã phấn khởi có mặt, không chỉ vì có mặt ngày hôm nay gồm rất nhiều vị khách có tiếng trên thương trường bình thường khó phỏng vấn. Mà hơn thế là bởi vì nhân vật chính của tiệc cưới xa hoa ngày hôm nay, đám cưới của con gái độc nhất chưa từng lộ mặt của chủ tịch tập đoàn Tô thị và người tiếp quản trong tương lai của tập đoàn Hàn thị. Từ một tiếng trước khi hôn lễ cử hành, tất cả các vị khách thương nhân có tiếng hầu hết đã đến đủ, tất cả mọi người đều tò mò về nữ nhân vật chính từ nhỏ đã sống ở nước ngoài này. Dựa vào bối cảnh thân thế của cô, không nghi ngờ gì, chính là người hạnh phúc nhất thiên hạ. Trong phòng nghỉ của cô dâu, Tô Noãn Noãn một thân áo cưới trắng được nhà tạo mẫu có tiếng thiết kế đang ngồi trên ghế, cứ… Lá rơi đầy mặt đất, thời tiết đổi lạnh, mùa Thu đến trong im lặng ( nguyên văn: vô thanh vô tức)Mấy ngày sau, Ninh Nam xuất viện.“Đang nghĩ gì thế?”Ninh Nam ôm lấy Noãn Noãn ngồi trên xe, cảm giác thấy cơ thể cô hơi hơi run rẩy.Noãn Noãn yên lặng dựa vào vai anh ta, nhẹ nhàng lắc lắc đầu.Thực ra, cô là đang nghĩ, lần đầu tiên của bản thân là mất trên chiếc xe này.Ninh Nam lúc đó, cướp bóc không hề có chút lưu tình nào, làm cô hiện tại nghĩ lại vẫn còn thấy sợ hãi.“Có phải sợ mẹ anh sẽ phản đối chuyện em quay về?”Ninh Nam cho rằng cô lo sợ chuyện này.“Ân, có một chút.”Nghĩ đến Hình Tuệ, Noãn Noãn không thể không thừa nhận, đối với bà ta có mấy phần kiêng kỵ, dù sao ai cũng không thể nào thích được một cô gái làm cho con trai mình bị thương như vậy!“Không phải lo lắng, anh sẽ giải quyết được.”Ninh Nam hôn nhẹ một cái trên trán cô.Xe, chầm chậm đi vào Ninh gia.Ninh Nam xuống xe, để tay vòng ra trong một tư thế chờ đợi,“Đi thôi, đến biệt thự của mẹ anh chào bà một câu đã, anh sẽ bảo vệ em.”Noãn Noãn ngoan ngoãn vòng lấy tay anh, trong tim vẫn có chút lo lắng.Bước đến cửa biệt thự của Hình Tuệ, cửa đang khép hờ, bên trong truyền đến tiếng cười vui vẻ.“Xem ra Ninh Manh cũng ở đây, thế thì em càng không phải lo lắng rồi, con bé nhất định sẽ giúp em.”Ninh Nam vuốt vuốt cằm cô, miết nhẹ trên môi cô một cái, đẩy cửa bước vào.Những người ở trong phòng: Hình Tuệ, Ninh Manh, Tấn Tịch, Lam Mặc, còn có ông nội của Lam Mặc là Lam Quân Kỵ, đang cùng ngồi ở phòng khách nói chuyện.“Hai người đã về rồi.”Ninh Manh lập tức cười hi hi lên đón, xem ra tâm tình rất vui vẻ.“Có việc gì vui vẻ thế? Tâm tình lại tốt như vậy?”Ninh Nam vuốt nhẹ mũi Ninh Manh hỏi.“A A … Ông nội với mẹ đang định ngày cưới cho bọn em.”Ninh Manh nói có chút ngượng ngịu, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc.“Không trách được lại vui vẻ như vậy, sớm đã muốn gả đi rồi đúng không.”Ninh Nam vừa nói vừa đổi giày, cùng Noãn Noãn đi vào trong phòng.“Mẹ, Lam lão.”Ninh Nam cùng Hình Tuệ, Lam Quân Kỵ chào hỏi, lại gật đầu với Lam Mặc cùng Tấn Tịch một cái, lúc này mới đưa Noãn Noãn ngồi xuống.Hình Tuệ sắc mặt sớm đã xanh mét, có người ngoài ở đây không tiện tức giận, chỉ có thể trừng mắt với Ninh Nam.Ninh Nam không để ý đến ánh mắt giết người của Hình Tuệ, nhìn sang Tấn Tịch,“Đã định xong ngày chưa? Lúc nào vậy?”Vô tình, trong con mắt vốn dĩ chỉ có Ninh Manh của Tấn Tịch, ánh mắt lại dừng lại trên người Noãn Noãn, trong mắt lại là ý đau thương mờ nhạt, như đang vì cô mà đau?Điều phát hiện này làm Ninh Nam không dám tin tưởng, cảm thấy liệu có phải bản thân đã hiểu lầm quá mẫn cảm hay không.

Lá rơi đầy mặt đất, thời tiết đổi lạnh, mùa Thu đến trong im lặng ( nguyên văn: vô thanh vô tức)

Mấy ngày sau, Ninh Nam xuất viện.

“Đang nghĩ gì thế?”

Ninh Nam ôm lấy Noãn Noãn ngồi trên xe, cảm giác thấy cơ thể cô hơi hơi run rẩy.

Noãn Noãn yên lặng dựa vào vai anh ta, nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

Thực ra, cô là đang nghĩ, lần đầu tiên của bản thân là mất trên chiếc xe này.

Ninh Nam lúc đó, cướp bóc không hề có chút lưu tình nào, làm cô hiện tại nghĩ lại vẫn còn thấy sợ hãi.

“Có phải sợ mẹ anh sẽ phản đối chuyện em quay về?”

Ninh Nam cho rằng cô lo sợ chuyện này.

“Ân, có một chút.”

Nghĩ đến Hình Tuệ, Noãn Noãn không thể không thừa nhận, đối với bà ta có mấy phần kiêng kỵ, dù sao ai cũng không thể nào thích được một cô gái làm
cho con trai mình bị thương như vậy!

“Không phải lo lắng, anh sẽ giải quyết được.”

Ninh Nam hôn nhẹ một cái trên trán cô.

Xe, chầm chậm đi vào Ninh gia.

Ninh Nam xuống xe, để tay vòng ra trong một tư thế chờ đợi,

“Đi thôi, đến biệt thự của mẹ anh chào bà một câu đã, anh sẽ bảo vệ em.”

Noãn Noãn ngoan ngoãn vòng lấy tay anh, trong tim vẫn có chút lo lắng.

Bước đến cửa biệt thự của Hình Tuệ, cửa đang khép hờ, bên trong truyền đến tiếng cười vui vẻ.

“Xem ra Ninh Manh cũng ở đây, thế thì em càng không phải lo lắng rồi, con bé nhất định sẽ giúp em.”

Ninh Nam vuốt vuốt cằm cô, miết nhẹ trên môi cô một cái, đẩy cửa bước vào.

Những người ở trong phòng: Hình Tuệ, Ninh Manh, Tấn Tịch, Lam Mặc, còn có ông nội của Lam Mặc là Lam Quân Kỵ, đang cùng ngồi ở phòng khách nói
chuyện.

“Hai người đã về rồi.”

Ninh Manh lập tức cười hi hi lên đón, xem ra tâm tình rất vui vẻ.

“Có việc gì vui vẻ thế? Tâm tình lại tốt như vậy?”

Ninh Nam vuốt nhẹ mũi Ninh Manh hỏi.

“A A … Ông nội với mẹ đang định ngày cưới cho bọn em.”

Ninh Manh nói có chút ngượng ngịu, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc.

“Không trách được lại vui vẻ như vậy, sớm đã muốn gả đi rồi đúng không.”

Ninh Nam vừa nói vừa đổi giày, cùng Noãn Noãn đi vào trong phòng.

“Mẹ, Lam lão.”

Ninh Nam cùng Hình Tuệ, Lam Quân Kỵ chào hỏi, lại gật đầu với Lam Mặc cùng
Tấn Tịch một cái, lúc này mới đưa Noãn Noãn ngồi xuống.

Hình Tuệ sắc mặt sớm đã xanh mét, có người ngoài ở đây không tiện tức giận, chỉ có thể trừng mắt với Ninh Nam.

Ninh Nam không để ý đến ánh mắt giết người của Hình Tuệ, nhìn sang Tấn Tịch,

“Đã định xong ngày chưa? Lúc nào vậy?”

Vô tình, trong con mắt vốn dĩ chỉ có Ninh Manh của Tấn Tịch, ánh mắt lại
dừng lại trên người Noãn Noãn, trong mắt lại là ý đau thương mờ nhạt,
như đang vì cô mà đau?

Điều phát hiện này làm Ninh Nam không dám tin tưởng, cảm thấy liệu có phải bản thân đã hiểu lầm quá mẫn cảm hay không.

Trò Chơi Hào Môn: Tội Ái Tân NươngTác giả: Thanh Đình Phi LaiTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcThành phố này có tên rất hay: Mộng thành. Thời gian, được định vào ngày mùng 7 tháng 7, vào lễ tình nhân lãng mạn. Tại một khách sạn hạng Top trong thành phố, đang chuẩn bị cử hành một hôn lễ đặc biệt xa hoa. Bên trong hội trường, các phương tiện truyền thông sớm đã phấn khởi có mặt, không chỉ vì có mặt ngày hôm nay gồm rất nhiều vị khách có tiếng trên thương trường bình thường khó phỏng vấn. Mà hơn thế là bởi vì nhân vật chính của tiệc cưới xa hoa ngày hôm nay, đám cưới của con gái độc nhất chưa từng lộ mặt của chủ tịch tập đoàn Tô thị và người tiếp quản trong tương lai của tập đoàn Hàn thị. Từ một tiếng trước khi hôn lễ cử hành, tất cả các vị khách thương nhân có tiếng hầu hết đã đến đủ, tất cả mọi người đều tò mò về nữ nhân vật chính từ nhỏ đã sống ở nước ngoài này. Dựa vào bối cảnh thân thế của cô, không nghi ngờ gì, chính là người hạnh phúc nhất thiên hạ. Trong phòng nghỉ của cô dâu, Tô Noãn Noãn một thân áo cưới trắng được nhà tạo mẫu có tiếng thiết kế đang ngồi trên ghế, cứ… Lá rơi đầy mặt đất, thời tiết đổi lạnh, mùa Thu đến trong im lặng ( nguyên văn: vô thanh vô tức)Mấy ngày sau, Ninh Nam xuất viện.“Đang nghĩ gì thế?”Ninh Nam ôm lấy Noãn Noãn ngồi trên xe, cảm giác thấy cơ thể cô hơi hơi run rẩy.Noãn Noãn yên lặng dựa vào vai anh ta, nhẹ nhàng lắc lắc đầu.Thực ra, cô là đang nghĩ, lần đầu tiên của bản thân là mất trên chiếc xe này.Ninh Nam lúc đó, cướp bóc không hề có chút lưu tình nào, làm cô hiện tại nghĩ lại vẫn còn thấy sợ hãi.“Có phải sợ mẹ anh sẽ phản đối chuyện em quay về?”Ninh Nam cho rằng cô lo sợ chuyện này.“Ân, có một chút.”Nghĩ đến Hình Tuệ, Noãn Noãn không thể không thừa nhận, đối với bà ta có mấy phần kiêng kỵ, dù sao ai cũng không thể nào thích được một cô gái làm cho con trai mình bị thương như vậy!“Không phải lo lắng, anh sẽ giải quyết được.”Ninh Nam hôn nhẹ một cái trên trán cô.Xe, chầm chậm đi vào Ninh gia.Ninh Nam xuống xe, để tay vòng ra trong một tư thế chờ đợi,“Đi thôi, đến biệt thự của mẹ anh chào bà một câu đã, anh sẽ bảo vệ em.”Noãn Noãn ngoan ngoãn vòng lấy tay anh, trong tim vẫn có chút lo lắng.Bước đến cửa biệt thự của Hình Tuệ, cửa đang khép hờ, bên trong truyền đến tiếng cười vui vẻ.“Xem ra Ninh Manh cũng ở đây, thế thì em càng không phải lo lắng rồi, con bé nhất định sẽ giúp em.”Ninh Nam vuốt vuốt cằm cô, miết nhẹ trên môi cô một cái, đẩy cửa bước vào.Những người ở trong phòng: Hình Tuệ, Ninh Manh, Tấn Tịch, Lam Mặc, còn có ông nội của Lam Mặc là Lam Quân Kỵ, đang cùng ngồi ở phòng khách nói chuyện.“Hai người đã về rồi.”Ninh Manh lập tức cười hi hi lên đón, xem ra tâm tình rất vui vẻ.“Có việc gì vui vẻ thế? Tâm tình lại tốt như vậy?”Ninh Nam vuốt nhẹ mũi Ninh Manh hỏi.“A A … Ông nội với mẹ đang định ngày cưới cho bọn em.”Ninh Manh nói có chút ngượng ngịu, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc.“Không trách được lại vui vẻ như vậy, sớm đã muốn gả đi rồi đúng không.”Ninh Nam vừa nói vừa đổi giày, cùng Noãn Noãn đi vào trong phòng.“Mẹ, Lam lão.”Ninh Nam cùng Hình Tuệ, Lam Quân Kỵ chào hỏi, lại gật đầu với Lam Mặc cùng Tấn Tịch một cái, lúc này mới đưa Noãn Noãn ngồi xuống.Hình Tuệ sắc mặt sớm đã xanh mét, có người ngoài ở đây không tiện tức giận, chỉ có thể trừng mắt với Ninh Nam.Ninh Nam không để ý đến ánh mắt giết người của Hình Tuệ, nhìn sang Tấn Tịch,“Đã định xong ngày chưa? Lúc nào vậy?”Vô tình, trong con mắt vốn dĩ chỉ có Ninh Manh của Tấn Tịch, ánh mắt lại dừng lại trên người Noãn Noãn, trong mắt lại là ý đau thương mờ nhạt, như đang vì cô mà đau?Điều phát hiện này làm Ninh Nam không dám tin tưởng, cảm thấy liệu có phải bản thân đã hiểu lầm quá mẫn cảm hay không.

Quyển 4 - Chương 122: Làm quen lại từ đầu – p1