Editor: Nam Cung Tử Uyển Đêm, lộp bộp mưa to như khuynh đảo, rửa sạch tất cả mọi thứ, đôi khi có vài tia sét xoẹt nàng bầu trời hoà lẫn với tiếng sấm vang dội: để cả thế giới đều bị nhấn chìm trong sự nguy hiểm, chết chóc. Bên trong căn phòng tối tăm không có lấy một tia sáng, hai tấm rèm cửa đem ánh sáng mỏng bên ngoài che chắn lại, một vài tia sáng nhỏ len vào, chiếu rọi vào bên trong căn phòng tổng thống. Trên chiếc giường xa hoa Kingsize, thân thể của hai người quấn lấy nhau, dùng hành động nguyên thuỷ nhất vận động.... Thỉnh thoảng, âm thanh r*n r* cùng hơi thở dồn dập đan cài vào nhau, trong căn phòng cảnh xuân kiều diễm, ái muội, để cả cơn mưa to trong đêm biến thành đặc biệt dâm mị. Giản Mạt cảm thấy thân thể giống như có một ngọn lửa đang cháy, đầu óc cô không có biện pháp gì để suy nghĩ, hiện tại cô chỉ có thể làm, chỉ có thể thuận theo cảm giác k*ch th*ch của thân thể, cảm giác k*ch th*ch lần lượt vây hãm cô ở dưới thân của nam nhân phía trên... không cách nào tự kiềm chế…

Chương 29: Bi thương tột đỉnh

Hào Môn Thiên Giới Tiền Thê: Anh Đừng Yêu EmTác giả: Nguyệt Hạ Hồn TiêuTruyện Ngôn TìnhEditor: Nam Cung Tử Uyển Đêm, lộp bộp mưa to như khuynh đảo, rửa sạch tất cả mọi thứ, đôi khi có vài tia sét xoẹt nàng bầu trời hoà lẫn với tiếng sấm vang dội: để cả thế giới đều bị nhấn chìm trong sự nguy hiểm, chết chóc. Bên trong căn phòng tối tăm không có lấy một tia sáng, hai tấm rèm cửa đem ánh sáng mỏng bên ngoài che chắn lại, một vài tia sáng nhỏ len vào, chiếu rọi vào bên trong căn phòng tổng thống. Trên chiếc giường xa hoa Kingsize, thân thể của hai người quấn lấy nhau, dùng hành động nguyên thuỷ nhất vận động.... Thỉnh thoảng, âm thanh r*n r* cùng hơi thở dồn dập đan cài vào nhau, trong căn phòng cảnh xuân kiều diễm, ái muội, để cả cơn mưa to trong đêm biến thành đặc biệt dâm mị. Giản Mạt cảm thấy thân thể giống như có một ngọn lửa đang cháy, đầu óc cô không có biện pháp gì để suy nghĩ, hiện tại cô chỉ có thể làm, chỉ có thể thuận theo cảm giác k*ch th*ch của thân thể, cảm giác k*ch th*ch lần lượt vây hãm cô ở dưới thân của nam nhân phía trên... không cách nào tự kiềm chế… Editor: Nam Cung Tử UyểnĐinh Đương cảm thấy không khí có chút quỷ dị, sau khi Đường Dục truyền lời nói của Sở Tử Tiêu, Giản Mạt không hề cử động, hai tay chỉ nhẹ nhàng ma sát chén nước, ánh mắt rơi ở trên nước trà, dường như không nghe được, chỉ là đang trầm tư.Không khí như vậy có chút cứng ngắc, Đường Dục không lên tiếng dục, Đinh Đương cũng không biết Giản Mạt đang suy nghĩ cái gì, chỉ có thể lặng lẽ kéo kéo vạt áo của cô, ánh mắt ra hiệu....Giản Mạt ngẩng đầu, dĩ nhiên đã che đậy hết cảm xúc trong đáy mắt, “Được.” Cô nhàn nhàn kéo khoé miệng đứng dậy, ra hiệu cho Đinh Đương ở đây chờ cô.Đinh Đương gật đầu, cho cô một ánh mắt an tâm.Đường Dục dẫn Giản Mạt ra khỏi phòng khách hướng về phòng làm việc của Sở Tử Tiêu đi đến, trên đường, hắn ta đến cùng mới mở miệng, “Giản Mạt, bất kể như thế nào.....Có chuyện gì cũng hãy thật tốt để nói chuyện?”“Tự nhiên.” Giản Mạt cười nhạt, “Dù sao cũng là khách hàng, vẫn là Tường Vũ có mục đích.”“.........” Đường Dục khẽ động khoé miệng, âm thầm thở dài một tiếng, không nói gì liền gõ cửa phòng làm việc của Sở Tử Tiêu.“Tiến vào.”Bến trong truyền đến tiếng của Sở Tử Tiêu, Đường Dục ra hiệu cho Giản Mạt đi vào, “Bây giờ đã giữa trưa, tôi đem đồng nghiệp của cô đi ăn trưa trước.”Nội tâm Giản Mạt nặng nề, là bạn tốt của Sở Tử Tiêu, Đường Dục hiển nhiên hiểu rõ cô và hắn không phải bàn luận nửa phút là xong....Cũng không thể để Đinh Đương bị đói.Đáng nhẽ lúc đầu không nên đồng ý để Đinh Đương đi theo, biết rõ ràng......Người kia là muốn ép cô đến, tự nhiên sẽ không cho cô cơ hội do dự.“Được, cảm ơn.” Giản Mạt lên tiếng.Đường Dục cười cười, không nói cái gì, sau đó ra hiệu Giản Mạt đi vào, liền xoay người hướng phòng khách đi đến.Giản Mạt không biết tâm tình hiện giờ của mình như thế nào, chỉ cảm thấy ngũ vị tạp trần.......Một khắc đẩy cửa ra, tâm tình của cô lại càng nặng trĩu.Sở Tử Tiêu đứng ở cửa sổ, hai tay bỏ trong túi nhìn bên ngoài......Cũng không biết có phải là trùng hợp hay không, bên ngoài lại đối diện với một gốc cây ngô đồng.(Đây là cây ngô đồng)*Có nhiều bạn cứ nghĩ cây ngô đồng là cây bắp mọc ngoài đồng khiến mình rất xúc động, nên đăng lên đây cho mọi người hiểu rõ nó luôn

Editor: Nam Cung Tử Uyển

Đinh Đương cảm thấy không khí có chút quỷ dị, sau khi Đường Dục truyền lời nói của Sở Tử Tiêu, Giản Mạt không hề cử động, hai tay chỉ nhẹ nhàng ma sát chén nước, ánh mắt rơi ở trên nước trà, dường như không nghe được, chỉ là đang trầm tư.

Không khí như vậy có chút cứng ngắc, Đường Dục không lên tiếng dục, Đinh Đương cũng không biết Giản Mạt đang suy nghĩ cái gì, chỉ có thể lặng lẽ kéo kéo vạt áo của cô, ánh mắt ra hiệu....

Giản Mạt ngẩng đầu, dĩ nhiên đã che đậy hết cảm xúc trong đáy mắt, “Được.” Cô nhàn nhàn kéo khoé miệng đứng dậy, ra hiệu cho Đinh Đương ở đây chờ cô.

Đinh Đương gật đầu, cho cô một ánh mắt an tâm.

Đường Dục dẫn Giản Mạt ra khỏi phòng khách hướng về phòng làm việc của Sở Tử Tiêu đi đến, trên đường, hắn ta đến cùng mới mở miệng, “Giản Mạt, bất kể như thế nào.....Có chuyện gì cũng hãy thật tốt để nói chuyện?”

“Tự nhiên.” Giản Mạt cười nhạt, “Dù sao cũng là khách hàng, vẫn là Tường Vũ có mục đích.”

“.........” Đường Dục khẽ động khoé miệng, âm thầm thở dài một tiếng, không nói gì liền gõ cửa phòng làm việc của Sở Tử Tiêu.

“Tiến vào.”

Bến trong truyền đến tiếng của Sở Tử Tiêu, Đường Dục ra hiệu cho Giản Mạt đi vào, “Bây giờ đã giữa trưa, tôi đem đồng nghiệp của cô đi ăn trưa trước.”

Nội tâm Giản Mạt nặng nề, là bạn tốt của Sở Tử Tiêu, Đường Dục hiển nhiên hiểu rõ cô và hắn không phải bàn luận nửa phút là xong....Cũng không thể để Đinh Đương bị đói.

Đáng nhẽ lúc đầu không nên đồng ý để Đinh Đương đi theo, biết rõ ràng......Người kia là muốn ép cô đến, tự nhiên sẽ không cho cô cơ hội do dự.

“Được, cảm ơn.” Giản Mạt lên tiếng.

Đường Dục cười cười, không nói cái gì, sau đó ra hiệu Giản Mạt đi vào, liền xoay người hướng phòng khách đi đến.

Giản Mạt không biết tâm tình hiện giờ của mình như thế nào, chỉ cảm thấy ngũ vị tạp trần.......Một khắc đẩy cửa ra, tâm tình của cô lại càng nặng trĩu.

Sở Tử Tiêu đứng ở cửa sổ, hai tay bỏ trong túi nhìn bên ngoài......Cũng không biết có phải là trùng hợp hay không, bên ngoài lại đối diện với một gốc cây ngô đồng.

(Đây là cây ngô đồng)

*Có nhiều bạn cứ nghĩ cây ngô đồng là cây bắp mọc ngoài đồng khiến mình rất xúc động, nên đăng lên đây cho mọi người hiểu rõ nó luôn

Hào Môn Thiên Giới Tiền Thê: Anh Đừng Yêu EmTác giả: Nguyệt Hạ Hồn TiêuTruyện Ngôn TìnhEditor: Nam Cung Tử Uyển Đêm, lộp bộp mưa to như khuynh đảo, rửa sạch tất cả mọi thứ, đôi khi có vài tia sét xoẹt nàng bầu trời hoà lẫn với tiếng sấm vang dội: để cả thế giới đều bị nhấn chìm trong sự nguy hiểm, chết chóc. Bên trong căn phòng tối tăm không có lấy một tia sáng, hai tấm rèm cửa đem ánh sáng mỏng bên ngoài che chắn lại, một vài tia sáng nhỏ len vào, chiếu rọi vào bên trong căn phòng tổng thống. Trên chiếc giường xa hoa Kingsize, thân thể của hai người quấn lấy nhau, dùng hành động nguyên thuỷ nhất vận động.... Thỉnh thoảng, âm thanh r*n r* cùng hơi thở dồn dập đan cài vào nhau, trong căn phòng cảnh xuân kiều diễm, ái muội, để cả cơn mưa to trong đêm biến thành đặc biệt dâm mị. Giản Mạt cảm thấy thân thể giống như có một ngọn lửa đang cháy, đầu óc cô không có biện pháp gì để suy nghĩ, hiện tại cô chỉ có thể làm, chỉ có thể thuận theo cảm giác k*ch th*ch của thân thể, cảm giác k*ch th*ch lần lượt vây hãm cô ở dưới thân của nam nhân phía trên... không cách nào tự kiềm chế… Editor: Nam Cung Tử UyểnĐinh Đương cảm thấy không khí có chút quỷ dị, sau khi Đường Dục truyền lời nói của Sở Tử Tiêu, Giản Mạt không hề cử động, hai tay chỉ nhẹ nhàng ma sát chén nước, ánh mắt rơi ở trên nước trà, dường như không nghe được, chỉ là đang trầm tư.Không khí như vậy có chút cứng ngắc, Đường Dục không lên tiếng dục, Đinh Đương cũng không biết Giản Mạt đang suy nghĩ cái gì, chỉ có thể lặng lẽ kéo kéo vạt áo của cô, ánh mắt ra hiệu....Giản Mạt ngẩng đầu, dĩ nhiên đã che đậy hết cảm xúc trong đáy mắt, “Được.” Cô nhàn nhàn kéo khoé miệng đứng dậy, ra hiệu cho Đinh Đương ở đây chờ cô.Đinh Đương gật đầu, cho cô một ánh mắt an tâm.Đường Dục dẫn Giản Mạt ra khỏi phòng khách hướng về phòng làm việc của Sở Tử Tiêu đi đến, trên đường, hắn ta đến cùng mới mở miệng, “Giản Mạt, bất kể như thế nào.....Có chuyện gì cũng hãy thật tốt để nói chuyện?”“Tự nhiên.” Giản Mạt cười nhạt, “Dù sao cũng là khách hàng, vẫn là Tường Vũ có mục đích.”“.........” Đường Dục khẽ động khoé miệng, âm thầm thở dài một tiếng, không nói gì liền gõ cửa phòng làm việc của Sở Tử Tiêu.“Tiến vào.”Bến trong truyền đến tiếng của Sở Tử Tiêu, Đường Dục ra hiệu cho Giản Mạt đi vào, “Bây giờ đã giữa trưa, tôi đem đồng nghiệp của cô đi ăn trưa trước.”Nội tâm Giản Mạt nặng nề, là bạn tốt của Sở Tử Tiêu, Đường Dục hiển nhiên hiểu rõ cô và hắn không phải bàn luận nửa phút là xong....Cũng không thể để Đinh Đương bị đói.Đáng nhẽ lúc đầu không nên đồng ý để Đinh Đương đi theo, biết rõ ràng......Người kia là muốn ép cô đến, tự nhiên sẽ không cho cô cơ hội do dự.“Được, cảm ơn.” Giản Mạt lên tiếng.Đường Dục cười cười, không nói cái gì, sau đó ra hiệu Giản Mạt đi vào, liền xoay người hướng phòng khách đi đến.Giản Mạt không biết tâm tình hiện giờ của mình như thế nào, chỉ cảm thấy ngũ vị tạp trần.......Một khắc đẩy cửa ra, tâm tình của cô lại càng nặng trĩu.Sở Tử Tiêu đứng ở cửa sổ, hai tay bỏ trong túi nhìn bên ngoài......Cũng không biết có phải là trùng hợp hay không, bên ngoài lại đối diện với một gốc cây ngô đồng.(Đây là cây ngô đồng)*Có nhiều bạn cứ nghĩ cây ngô đồng là cây bắp mọc ngoài đồng khiến mình rất xúc động, nên đăng lên đây cho mọi người hiểu rõ nó luôn

Chương 29: Bi thương tột đỉnh