Màn hình trước mặt tôi giờ chỉ còn màu đen. Mà không, nói đúng hơn tất cả xung quanh tôi đều là màu đen. Đủ để tôi nhận biết 1 sự kiện vừa xảy ra. Cúp điện. Quái thật!! Tại sao lại cúp điện ngay lúc tôi đang tải xuống bài luận của nhỏ Mai? Mà lẽ ra nó phải gửi cho tôi từ chiều kia!! >< "Út ơi?!" "...." Ko có tiếng trả lời, tôi nghĩ chắc dì Út đã đi ngủ rồi? Tôi quờ quạng trong đêm, chộp lấy cái di động trên bàn... 9:35 PM Với ánh sáng nhỏ xíu của màn hình điện thoại, Tôi dò dẫm từng bước để thắp cây đèn dầu. Cửa phòng dì Út đóng kín mít. Nếu tôi ko có bài luận để đọc tối nay... Thì buổi thuyết trình ngày mai của nhóm, sẽ bị tôi làm cho hỏng bét. Và bọn nó hẳn sẽ giết tôi! TT__TT Tôi choàng cái áo khoác lên người, chỉ cần thế thì tôi có thể mặc nguyên bộ đồ bộ này đi ra Dịch Vụ "Net For You" ở đầu đường. Cách nhà gần 400m Giờ này thì chỗ ấy chắc vẫn còn mở cửa. Tôi đoán như thần! Haha... Trước cửa có đến 6-7 chiếc xe máy dựng.. Bên trong thì vẫn nhộn nhịp người. Tôi nhận ra thằng…
Chương 30
Bạch Mã Hoàng TửTác giả: Hồng SakuraTruyện Ngôn TìnhMàn hình trước mặt tôi giờ chỉ còn màu đen. Mà không, nói đúng hơn tất cả xung quanh tôi đều là màu đen. Đủ để tôi nhận biết 1 sự kiện vừa xảy ra. Cúp điện. Quái thật!! Tại sao lại cúp điện ngay lúc tôi đang tải xuống bài luận của nhỏ Mai? Mà lẽ ra nó phải gửi cho tôi từ chiều kia!! >< "Út ơi?!" "...." Ko có tiếng trả lời, tôi nghĩ chắc dì Út đã đi ngủ rồi? Tôi quờ quạng trong đêm, chộp lấy cái di động trên bàn... 9:35 PM Với ánh sáng nhỏ xíu của màn hình điện thoại, Tôi dò dẫm từng bước để thắp cây đèn dầu. Cửa phòng dì Út đóng kín mít. Nếu tôi ko có bài luận để đọc tối nay... Thì buổi thuyết trình ngày mai của nhóm, sẽ bị tôi làm cho hỏng bét. Và bọn nó hẳn sẽ giết tôi! TT__TT Tôi choàng cái áo khoác lên người, chỉ cần thế thì tôi có thể mặc nguyên bộ đồ bộ này đi ra Dịch Vụ "Net For You" ở đầu đường. Cách nhà gần 400m Giờ này thì chỗ ấy chắc vẫn còn mở cửa. Tôi đoán như thần! Haha... Trước cửa có đến 6-7 chiếc xe máy dựng.. Bên trong thì vẫn nhộn nhịp người. Tôi nhận ra thằng… ::Kana Studio::Tôi đã xin nghỉ luôn 3 ngày nữa vì ôn thi.Anh Tiến bảo nếu hôm nay tôi ko vào làm cho xong cái banner quảng cáo,thì tôi coi như bị sa thải.Arghh...Nhiều ngày rồi, chắc có lẽ Hoàng tử cũng đã quên. -__-Tôi sẽ cố tỏ ra tự nhiên như ko có gì xảy ra.."Em bị bệnh mấy ngày qua à?""Dạ...""Sao nhiều người bệnh thế nhỉ?""Huh? ai nữa ạ?""Giám đốc Lam. Anh ta nghỉ 2 bữa nay"Anh...Lam?? Anh bệnh ư? Oh...no..Anh có sao ko nhỉ? Tự nhiên lại đổ bệnh? Sao Mai ko nói gì với tôi?Hay...nó cũng ko biết?..Chị Kim trở về chỗ của mình, trước khi tôi kịp lên tiếng hỏi chị thêm.Cái mẫu banner trước mặt tôi ko còn giữ được sự tập trung của tôi nữa..Chuyện gì đã xảy ra với Hoàng tử???.........Dù ko muốn, tôi vẫn ghé sang phòng thu trước khi về,có lẽ DJ biết, anh Lam bị làm sao..Hơn nữa tôi cũng nên hỏi thăm cổ tay của anh ta,ít ra thì, nó đã vì tôi mà bị thương.Tôi vừa định gõ cửa thì cánh cửa mở đột ngột,làm nắm tay tôi trượt đà đi thẳng vào ko khí...DJ xuất hiện với cái đầu rối mù... tôi chợt nhớ tới C.K..Hắn vẫn ko có chút tăm hơi nào từ Chủ Nhật..Gã DJ cào lại mái tóc..."Đi đâu đây?""Cổ tay anh... đỡ rồi chứ?""Tôi ko sao. Tìm thằng Lam phải ko?""....?...um...""Nó ổn, ko b*nh h**n gì. Chỉ viện cớ để nghỉ thôi.""Yah.. thế ư...""Còn gì hỏi nữa ko?""...ah... cảm ơn anh vì hôm đó.""......"DJ đi qua mặt tôi và bước về cuối hành lang,đột nhiên nửa đường anh ta quay lại, chỉ vào mặt tôi."Lần sau, tìm tôi khi muốn gặp tôi, ko được vì người khác mà tìm tôi"Gì cơ?? Tôi... chỉ múôn hỏi thăm..làm sao lại khó khăn thế chứ? Anh ấy là bạn thân của anh cơ mà..Ko hiểu sao, Hoàng tử lại có thể chơi với con người như gã.Một trời 1 vực. Hai thái cực -1 trắng 1 đen...... -__-............:: Phòng photo trường::Tôi đang chờ Photo tài liệu ôn thi cho 3 đứa.Tụi nó chỉ giỏi ăn h**p tôi... >< dù rằng đây là việc thay phiên -__-nhưng phải ghé trở lại trường sau giờ làm thì thật là phiền...hic hic..Tuần sau bọn tôi phải thi học kỳ rồi,mà đầu óc tôi cứ vơ vẩn đâu đâu... Argh..tệ thật."Giang!!"Ôi trời ơi... ông bạn to béo!tôi hối chị photo làm cho lẹ và nhanh chóng chuồn khỏi nơi này,thiệt đến là khổ với cậu ta...tôi vẫn trách ba tôi sao ko sinh tôi ra cao như ông,mà để tôi có cái chân ngắn thế này..tôi luôn chạy chậm hơn kẻ khác!!!Cường nhảy ra trước mặt tôi và chặn tôi lại,mỉm cười tươi tắn với cái môi dày của mình... ack!"Giang đi ăn với Cường nhá.""Ko...! Giang phải về ôn bài!"Đừng từ chối mà! Hôm nay là sinh nhật Cường!""Oh...thế àh?! Happy Birthday!^-^""cảm ơn, đi nha, mình đi ăn món Tây.. lãng mạn lắm"Ack ack.. lãng mạn gì nổi với cái anh chàng này..Anh ta mà đi với tôi, y như khổng lồ vác theo đứa tí hon.chỉ khéo làm trò cười.."Sorry, nhưng...ko được!""Sao ko được!?! Chỉ đi chút thôi rồi về, đi nào!!!"Ông bạn mập bự kéo tôi đi bằng sức mạnh Gorilla của hắn,trời ơi là trời... tôi cố níu cái...cây cột cờ gần phòng photo..Cảnh này y như trong phim hài...ack."Này...ko được mà. Giang...Giang có bạn trai rồi!! Hắn ghen ghê lắm. Hắn ko cho Giang đi đâu!""Cái gì..?? Giang làm gì có?? Xạo!!"Anh ta lại tiếp tục kéo áo tôi, và tôi thì cứ... ôm cột...Vì những người trong trường biết chúng tôi đều là sinh viên và còn quen biết nhau,nên họ cũng chẳng can thiệp gì..thậm chí còn che miệng cười.. ><Tôi đang trong lúc chẳng biết làm sao..thì bỗng thấy cái dáng 1m7 với cái đầu tổ quạ,đang vừa trong phòng Hành chánh bước ra, tay cầm giấy tờ gì đó.C.K!! My bodyguard!! Rescue me!Tôi vừa vẫy tay liên tục, vừa nhảy tưng tưng để gọi hắn,ngay khi ko còn giữ được cây cột nữa...Nhưng... sau cái nhìn thoáng qua, hắn..quay mặt đi!Opps!! Why?? You are my bodyguard!! Ey...Anh bạn mập gần như đang nhấc tôi lên!argh..."Hắn...bạn trai Giang...ở đằng kia kìa!! Làm ơn...""Huh?? đâu?"Tôi vội chỉ tay về phía hắn, khi Cường hơi nới lỏng vai tôi,và nhanh chóng chạy tới chỗ C.K đang đứng, quàng vào tay hắn... -__-Hắn ngó tôi bằng đôi mắt thò lõ như cú mèo. O_oÔng bạn Cường đi chậm tới.."Đây là Kiệt lớp B2 mà. Đâu phải bạn trai Giang?""Mới bắt đầu thôi! ^=^"Tôi quay sang nhìn hắn tha thiết và khẽ nháy mắt,hy vọng hắn thông cảm giúp tôi thóat khỏi vụ này..Ngó lơ sự van nài thầm kín của tôi, hắn điềm nhiên trả lời,khi lão Cường béo tỏ ra nghi ngờ hỏi.."Phải ko đây..? Kiệt??""Vớ vẩn! Tôi ko quen nhỏ này."??HUH??
::Kana Studio::
Tôi đã xin nghỉ luôn 3 ngày nữa vì ôn thi.
Anh Tiến bảo nếu hôm nay tôi ko vào làm cho xong cái banner quảng cáo,
thì tôi coi như bị sa thải.
Arghh...
Nhiều ngày rồi, chắc có lẽ Hoàng tử cũng đã quên. -__-
Tôi sẽ cố tỏ ra tự nhiên như ko có gì xảy ra..
"Em bị bệnh mấy ngày qua à?"
"Dạ..."
"Sao nhiều người bệnh thế nhỉ?"
"Huh? ai nữa ạ?"
"Giám đốc Lam. Anh ta nghỉ 2 bữa nay"
Anh...Lam?? Anh bệnh ư? Oh...no..
Anh có sao ko nhỉ? Tự nhiên lại đổ bệnh? Sao Mai ko nói gì với tôi?
Hay...nó cũng ko biết?..
Chị Kim trở về chỗ của mình, trước khi tôi kịp lên tiếng hỏi chị thêm.
Cái mẫu banner trước mặt tôi ko còn giữ được sự tập trung của tôi nữa..
Chuyện gì đã xảy ra với Hoàng tử???
.........
Dù ko muốn, tôi vẫn ghé sang phòng thu trước khi về,
có lẽ DJ biết, anh Lam bị làm sao..
Hơn nữa tôi cũng nên hỏi thăm cổ tay của anh ta,
ít ra thì, nó đã vì tôi mà bị thương.
Tôi vừa định gõ cửa thì cánh cửa mở đột ngột,
làm nắm tay tôi trượt đà đi thẳng vào ko khí...
DJ xuất hiện với cái đầu rối mù... tôi chợt nhớ tới C.K..
Hắn vẫn ko có chút tăm hơi nào từ Chủ Nhật..
Gã DJ cào lại mái tóc...
"Đi đâu đây?"
"Cổ tay anh... đỡ rồi chứ?"
"Tôi ko sao. Tìm thằng Lam phải ko?"
"....?...um..."
"Nó ổn, ko b*nh h**n gì. Chỉ viện cớ để nghỉ thôi."
"Yah.. thế ư..."
"Còn gì hỏi nữa ko?"
"...ah... cảm ơn anh vì hôm đó."
"......"
DJ đi qua mặt tôi và bước về cuối hành lang,
đột nhiên nửa đường anh ta quay lại, chỉ vào mặt tôi.
"Lần sau, tìm tôi khi muốn gặp tôi, ko được vì người khác mà tìm tôi"
Gì cơ?? Tôi... chỉ múôn hỏi thăm..
làm sao lại khó khăn thế chứ? Anh ấy là bạn thân của anh cơ mà..
Ko hiểu sao, Hoàng tử lại có thể chơi với con người như gã.
Một trời 1 vực. Hai thái cực -1 trắng 1 đen...... -__-
............
:: Phòng photo trường::
Tôi đang chờ Photo tài liệu ôn thi cho 3 đứa.
Tụi nó chỉ giỏi ăn h**p tôi... >< dù rằng đây là việc thay phiên -__-
nhưng phải ghé trở lại trường sau giờ làm thì thật là phiền...hic hic..
Tuần sau bọn tôi phải thi học kỳ rồi,
mà đầu óc tôi cứ vơ vẩn đâu đâu... Argh..tệ thật.
"Giang!!"
Ôi trời ơi... ông bạn to béo!
tôi hối chị photo làm cho lẹ và nhanh chóng chuồn khỏi nơi này,
thiệt đến là khổ với cậu ta.
..
tôi vẫn trách ba tôi sao ko sinh tôi ra cao như ông,
mà để tôi có cái chân ngắn thế này..
tôi luôn chạy chậm hơn kẻ khác!!!
Cường nhảy ra trước mặt tôi và chặn tôi lại,
mỉm cười tươi tắn với cái môi dày của mình... ack!
"Giang đi ăn với Cường nhá."
"Ko...! Giang phải về ôn bài!
"Đừng từ chối mà! Hôm nay là sinh nhật Cường!"
"Oh...thế àh?! Happy Birthday!^-^"
"cảm ơn, đi nha, mình đi ăn món Tây.. lãng mạn lắm"
Ack ack.. lãng mạn gì nổi với cái anh chàng này..
Anh ta mà đi với tôi, y như khổng lồ vác theo đứa tí hon.
chỉ khéo làm trò cười..
"Sorry, nhưng...ko được!"
"Sao ko được!?! Chỉ đi chút thôi rồi về, đi nào!!!"
Ông bạn mập bự kéo tôi đi bằng sức mạnh Gorilla của hắn,
trời ơi là trời... tôi cố níu cái...cây cột cờ gần phòng photo..
Cảnh này y như trong phim hài...ack.
"Này...ko được mà. Giang...Giang có bạn trai rồi!! Hắn ghen ghê lắm. Hắn ko cho Giang đi đâu!"
"Cái gì..?? Giang làm gì có?? Xạo!!"
Anh ta lại tiếp tục kéo áo tôi, và tôi thì cứ... ôm cột...
Vì những người trong trường biết chúng tôi đều là sinh viên và còn quen biết nhau,
nên họ cũng chẳng can thiệp gì..thậm chí còn che miệng cười.. ><
Tôi đang trong lúc chẳng biết làm sao..
thì bỗng thấy cái dáng 1m7 với cái đầu tổ quạ,
đang vừa trong phòng Hành chánh bước ra, tay cầm giấy tờ gì đó.
C.K!! My bodyguard!! Rescue me!
Tôi vừa vẫy tay liên tục, vừa nhảy tưng tưng để gọi hắn,
ngay khi ko còn giữ được cây cột nữa...
Nhưng... sau cái nhìn thoáng qua, hắn..quay mặt đi!
Opps!! Why?? You are my bodyguard!! Ey...
Anh bạn mập gần như đang nhấc tôi lên!argh...
"Hắn...bạn trai Giang...ở đằng kia kìa!! Làm ơn..."
"Huh?? đâu?"
Tôi vội chỉ tay về phía hắn, khi Cường hơi nới lỏng vai tôi,
và nhanh chóng chạy tới chỗ C.K đang đứng, quàng vào tay hắn... -__-
Hắn ngó tôi bằng đôi mắt thò lõ như cú mèo. O_o
Ông bạn Cường đi chậm tới..
"Đây là Kiệt lớp B2 mà. Đâu phải bạn trai Giang?"
"Mới bắt đầu thôi! ^=^"
Tôi quay sang nhìn hắn tha thiết và khẽ nháy mắt,
hy vọng hắn thông cảm giúp tôi thóat khỏi vụ này..
Ngó lơ sự van nài thầm kín của tôi, hắn điềm nhiên trả lời,
khi lão Cường béo tỏ ra nghi ngờ hỏi..
"Phải ko đây..? Kiệt??"
"Vớ vẩn! Tôi ko quen nhỏ này."
??HUH??
Bạch Mã Hoàng TửTác giả: Hồng SakuraTruyện Ngôn TìnhMàn hình trước mặt tôi giờ chỉ còn màu đen. Mà không, nói đúng hơn tất cả xung quanh tôi đều là màu đen. Đủ để tôi nhận biết 1 sự kiện vừa xảy ra. Cúp điện. Quái thật!! Tại sao lại cúp điện ngay lúc tôi đang tải xuống bài luận của nhỏ Mai? Mà lẽ ra nó phải gửi cho tôi từ chiều kia!! >< "Út ơi?!" "...." Ko có tiếng trả lời, tôi nghĩ chắc dì Út đã đi ngủ rồi? Tôi quờ quạng trong đêm, chộp lấy cái di động trên bàn... 9:35 PM Với ánh sáng nhỏ xíu của màn hình điện thoại, Tôi dò dẫm từng bước để thắp cây đèn dầu. Cửa phòng dì Út đóng kín mít. Nếu tôi ko có bài luận để đọc tối nay... Thì buổi thuyết trình ngày mai của nhóm, sẽ bị tôi làm cho hỏng bét. Và bọn nó hẳn sẽ giết tôi! TT__TT Tôi choàng cái áo khoác lên người, chỉ cần thế thì tôi có thể mặc nguyên bộ đồ bộ này đi ra Dịch Vụ "Net For You" ở đầu đường. Cách nhà gần 400m Giờ này thì chỗ ấy chắc vẫn còn mở cửa. Tôi đoán như thần! Haha... Trước cửa có đến 6-7 chiếc xe máy dựng.. Bên trong thì vẫn nhộn nhịp người. Tôi nhận ra thằng… ::Kana Studio::Tôi đã xin nghỉ luôn 3 ngày nữa vì ôn thi.Anh Tiến bảo nếu hôm nay tôi ko vào làm cho xong cái banner quảng cáo,thì tôi coi như bị sa thải.Arghh...Nhiều ngày rồi, chắc có lẽ Hoàng tử cũng đã quên. -__-Tôi sẽ cố tỏ ra tự nhiên như ko có gì xảy ra.."Em bị bệnh mấy ngày qua à?""Dạ...""Sao nhiều người bệnh thế nhỉ?""Huh? ai nữa ạ?""Giám đốc Lam. Anh ta nghỉ 2 bữa nay"Anh...Lam?? Anh bệnh ư? Oh...no..Anh có sao ko nhỉ? Tự nhiên lại đổ bệnh? Sao Mai ko nói gì với tôi?Hay...nó cũng ko biết?..Chị Kim trở về chỗ của mình, trước khi tôi kịp lên tiếng hỏi chị thêm.Cái mẫu banner trước mặt tôi ko còn giữ được sự tập trung của tôi nữa..Chuyện gì đã xảy ra với Hoàng tử???.........Dù ko muốn, tôi vẫn ghé sang phòng thu trước khi về,có lẽ DJ biết, anh Lam bị làm sao..Hơn nữa tôi cũng nên hỏi thăm cổ tay của anh ta,ít ra thì, nó đã vì tôi mà bị thương.Tôi vừa định gõ cửa thì cánh cửa mở đột ngột,làm nắm tay tôi trượt đà đi thẳng vào ko khí...DJ xuất hiện với cái đầu rối mù... tôi chợt nhớ tới C.K..Hắn vẫn ko có chút tăm hơi nào từ Chủ Nhật..Gã DJ cào lại mái tóc..."Đi đâu đây?""Cổ tay anh... đỡ rồi chứ?""Tôi ko sao. Tìm thằng Lam phải ko?""....?...um...""Nó ổn, ko b*nh h**n gì. Chỉ viện cớ để nghỉ thôi.""Yah.. thế ư...""Còn gì hỏi nữa ko?""...ah... cảm ơn anh vì hôm đó.""......"DJ đi qua mặt tôi và bước về cuối hành lang,đột nhiên nửa đường anh ta quay lại, chỉ vào mặt tôi."Lần sau, tìm tôi khi muốn gặp tôi, ko được vì người khác mà tìm tôi"Gì cơ?? Tôi... chỉ múôn hỏi thăm..làm sao lại khó khăn thế chứ? Anh ấy là bạn thân của anh cơ mà..Ko hiểu sao, Hoàng tử lại có thể chơi với con người như gã.Một trời 1 vực. Hai thái cực -1 trắng 1 đen...... -__-............:: Phòng photo trường::Tôi đang chờ Photo tài liệu ôn thi cho 3 đứa.Tụi nó chỉ giỏi ăn h**p tôi... >< dù rằng đây là việc thay phiên -__-nhưng phải ghé trở lại trường sau giờ làm thì thật là phiền...hic hic..Tuần sau bọn tôi phải thi học kỳ rồi,mà đầu óc tôi cứ vơ vẩn đâu đâu... Argh..tệ thật."Giang!!"Ôi trời ơi... ông bạn to béo!tôi hối chị photo làm cho lẹ và nhanh chóng chuồn khỏi nơi này,thiệt đến là khổ với cậu ta...tôi vẫn trách ba tôi sao ko sinh tôi ra cao như ông,mà để tôi có cái chân ngắn thế này..tôi luôn chạy chậm hơn kẻ khác!!!Cường nhảy ra trước mặt tôi và chặn tôi lại,mỉm cười tươi tắn với cái môi dày của mình... ack!"Giang đi ăn với Cường nhá.""Ko...! Giang phải về ôn bài!"Đừng từ chối mà! Hôm nay là sinh nhật Cường!""Oh...thế àh?! Happy Birthday!^-^""cảm ơn, đi nha, mình đi ăn món Tây.. lãng mạn lắm"Ack ack.. lãng mạn gì nổi với cái anh chàng này..Anh ta mà đi với tôi, y như khổng lồ vác theo đứa tí hon.chỉ khéo làm trò cười.."Sorry, nhưng...ko được!""Sao ko được!?! Chỉ đi chút thôi rồi về, đi nào!!!"Ông bạn mập bự kéo tôi đi bằng sức mạnh Gorilla của hắn,trời ơi là trời... tôi cố níu cái...cây cột cờ gần phòng photo..Cảnh này y như trong phim hài...ack."Này...ko được mà. Giang...Giang có bạn trai rồi!! Hắn ghen ghê lắm. Hắn ko cho Giang đi đâu!""Cái gì..?? Giang làm gì có?? Xạo!!"Anh ta lại tiếp tục kéo áo tôi, và tôi thì cứ... ôm cột...Vì những người trong trường biết chúng tôi đều là sinh viên và còn quen biết nhau,nên họ cũng chẳng can thiệp gì..thậm chí còn che miệng cười.. ><Tôi đang trong lúc chẳng biết làm sao..thì bỗng thấy cái dáng 1m7 với cái đầu tổ quạ,đang vừa trong phòng Hành chánh bước ra, tay cầm giấy tờ gì đó.C.K!! My bodyguard!! Rescue me!Tôi vừa vẫy tay liên tục, vừa nhảy tưng tưng để gọi hắn,ngay khi ko còn giữ được cây cột nữa...Nhưng... sau cái nhìn thoáng qua, hắn..quay mặt đi!Opps!! Why?? You are my bodyguard!! Ey...Anh bạn mập gần như đang nhấc tôi lên!argh..."Hắn...bạn trai Giang...ở đằng kia kìa!! Làm ơn...""Huh?? đâu?"Tôi vội chỉ tay về phía hắn, khi Cường hơi nới lỏng vai tôi,và nhanh chóng chạy tới chỗ C.K đang đứng, quàng vào tay hắn... -__-Hắn ngó tôi bằng đôi mắt thò lõ như cú mèo. O_oÔng bạn Cường đi chậm tới.."Đây là Kiệt lớp B2 mà. Đâu phải bạn trai Giang?""Mới bắt đầu thôi! ^=^"Tôi quay sang nhìn hắn tha thiết và khẽ nháy mắt,hy vọng hắn thông cảm giúp tôi thóat khỏi vụ này..Ngó lơ sự van nài thầm kín của tôi, hắn điềm nhiên trả lời,khi lão Cường béo tỏ ra nghi ngờ hỏi.."Phải ko đây..? Kiệt??""Vớ vẩn! Tôi ko quen nhỏ này."??HUH??