Tác giả:

Nắng sớm chiếu lên tấm rèm màu trắng. Ngoài cửa sổ, truyền đến âm thanh người lao công quét dọn, bên trong phòng lại có vẻ đặc biệt yên tĩnh. Cổ Lạc Nhi nằm trên giường đơn của mình, say sưa mộng đẹp. Đột nhiên, tiếng chuông đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường mãnh liệt vang lên. “Reng reng reng......” “Reng reng reng......” Ngay cả rèm cửa dường như cũng không chịu nổi tạp âm bất thình lình, thoáng chút run rẩy. Cổ Lạc Nhi trở mình, dùng chăn che kín đầu, tiếp tục tiến vào mộng Chu Công, không thèm để ý đến đồng hồ báo thức không chịu dừng lại kia. Đồng hồ báo thức còn đang lớn tiếng hoan xướng, lại có tiếng chuông điện thoại vang lên, cực kỳ chói tai. Cổ Lạc Nhi thở dài, mắt ngái ngủ mông lung bò dậy, một tay với lấy điện thoại, tay kia thuận tiện tắt đồng hồ báo thức. Đồng hồ báo thức yên tĩnh trở lại. Trong điện thoại di động truyền đến giọng nói sâu xa của mama. “Lạc Nhi, con vẫn chưa rời giường phải không? Nhanh thức dậy học thuộc, cuối tuần phải thi Toefl. Năm nay vô luận thế…

Chương 31: Nguyệt quý phi yêu đương vụng trộm 2

Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt MỏiTác giả: Hàn Tiểu ĐìnhTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNắng sớm chiếu lên tấm rèm màu trắng. Ngoài cửa sổ, truyền đến âm thanh người lao công quét dọn, bên trong phòng lại có vẻ đặc biệt yên tĩnh. Cổ Lạc Nhi nằm trên giường đơn của mình, say sưa mộng đẹp. Đột nhiên, tiếng chuông đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường mãnh liệt vang lên. “Reng reng reng......” “Reng reng reng......” Ngay cả rèm cửa dường như cũng không chịu nổi tạp âm bất thình lình, thoáng chút run rẩy. Cổ Lạc Nhi trở mình, dùng chăn che kín đầu, tiếp tục tiến vào mộng Chu Công, không thèm để ý đến đồng hồ báo thức không chịu dừng lại kia. Đồng hồ báo thức còn đang lớn tiếng hoan xướng, lại có tiếng chuông điện thoại vang lên, cực kỳ chói tai. Cổ Lạc Nhi thở dài, mắt ngái ngủ mông lung bò dậy, một tay với lấy điện thoại, tay kia thuận tiện tắt đồng hồ báo thức. Đồng hồ báo thức yên tĩnh trở lại. Trong điện thoại di động truyền đến giọng nói sâu xa của mama. “Lạc Nhi, con vẫn chưa rời giường phải không? Nhanh thức dậy học thuộc, cuối tuần phải thi Toefl. Năm nay vô luận thế… Rốt cuộc vì vụng trộm, sợ bị người khác phát hiện."Con chim chết tiệt, cũng dám tới quấy rầy."Phùng Thái Úy vừa ngẩng đầu vừa nói thầm.Nguyệt quý phi đã the thé kêu lên.Phùng Thái Úy cũng nhìn thấy Cổ Lạc Nhi đang ôm thân cây, chỉ về phía nàng bảo: "Này, tiểu mao nha đầu từ nơi nào tới, còn không mau xuống đây."Cổ Lạc Nhi ra vẻ trấn định hướng bọn họ phất phất tay."Hey, các ngươi tiếp tục, ta cái gì cũng không nhìn thấy."Liều mạng muốn trèo lên phía trên, tay rốt cuộc đã không còn khí lực, thế nào cũng không trèo lên được.Tiểu điểu cha tựa hồ nhìn ra nàng thế cùng lực kiệt, lại bỏ đá xuống giếng, ở trên tay nàng hung hăng mổ một cái.(bỏ đá xuống giếng: chọc gậy bánh xe đó >_

Rốt cuộc vì vụng trộm, sợ bị người khác phát hiện.

"Con chim chết tiệt, cũng dám tới quấy rầy."

Phùng Thái Úy vừa ngẩng đầu vừa nói thầm.

Nguyệt quý phi đã the thé kêu lên.

Phùng Thái Úy cũng nhìn thấy Cổ Lạc Nhi đang ôm thân cây, chỉ về phía nàng bảo: "Này, tiểu mao nha đầu từ nơi nào tới, còn không mau xuống đây."

Cổ Lạc Nhi ra vẻ trấn định hướng bọn họ phất phất tay.

"Hey, các ngươi tiếp tục, ta cái gì cũng không nhìn thấy."

Liều mạng muốn trèo lên phía trên, tay rốt cuộc đã không còn khí lực, thế nào cũng không trèo lên được.

Tiểu điểu cha tựa hồ nhìn ra nàng thế cùng lực kiệt, lại bỏ đá xuống giếng, ở trên tay nàng hung hăng mổ một cái.

(bỏ đá xuống giếng: chọc gậy bánh xe đó >_

Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt MỏiTác giả: Hàn Tiểu ĐìnhTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNắng sớm chiếu lên tấm rèm màu trắng. Ngoài cửa sổ, truyền đến âm thanh người lao công quét dọn, bên trong phòng lại có vẻ đặc biệt yên tĩnh. Cổ Lạc Nhi nằm trên giường đơn của mình, say sưa mộng đẹp. Đột nhiên, tiếng chuông đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường mãnh liệt vang lên. “Reng reng reng......” “Reng reng reng......” Ngay cả rèm cửa dường như cũng không chịu nổi tạp âm bất thình lình, thoáng chút run rẩy. Cổ Lạc Nhi trở mình, dùng chăn che kín đầu, tiếp tục tiến vào mộng Chu Công, không thèm để ý đến đồng hồ báo thức không chịu dừng lại kia. Đồng hồ báo thức còn đang lớn tiếng hoan xướng, lại có tiếng chuông điện thoại vang lên, cực kỳ chói tai. Cổ Lạc Nhi thở dài, mắt ngái ngủ mông lung bò dậy, một tay với lấy điện thoại, tay kia thuận tiện tắt đồng hồ báo thức. Đồng hồ báo thức yên tĩnh trở lại. Trong điện thoại di động truyền đến giọng nói sâu xa của mama. “Lạc Nhi, con vẫn chưa rời giường phải không? Nhanh thức dậy học thuộc, cuối tuần phải thi Toefl. Năm nay vô luận thế… Rốt cuộc vì vụng trộm, sợ bị người khác phát hiện."Con chim chết tiệt, cũng dám tới quấy rầy."Phùng Thái Úy vừa ngẩng đầu vừa nói thầm.Nguyệt quý phi đã the thé kêu lên.Phùng Thái Úy cũng nhìn thấy Cổ Lạc Nhi đang ôm thân cây, chỉ về phía nàng bảo: "Này, tiểu mao nha đầu từ nơi nào tới, còn không mau xuống đây."Cổ Lạc Nhi ra vẻ trấn định hướng bọn họ phất phất tay."Hey, các ngươi tiếp tục, ta cái gì cũng không nhìn thấy."Liều mạng muốn trèo lên phía trên, tay rốt cuộc đã không còn khí lực, thế nào cũng không trèo lên được.Tiểu điểu cha tựa hồ nhìn ra nàng thế cùng lực kiệt, lại bỏ đá xuống giếng, ở trên tay nàng hung hăng mổ một cái.(bỏ đá xuống giếng: chọc gậy bánh xe đó >_

Chương 31: Nguyệt quý phi yêu đương vụng trộm 2