Tiêu Thịnh Vũ là người cao ngạo lại ích kỷ, nhưng chính là có vốn để cao ngạo. Thái độ làm người cường thế, thủ đoạn tàn nhẫn, đã nói là làm. Mới 30 tuổi đã ngồi chắc trên cái ghế vua thế giới ngầm thành phố Z. Nhìn sao cũng thấy là một người có đường làm quan rộng mở, đẹp trai đa tình. Vậy mà lần đánh cược này… đã trở thành nỗi đau mãi mãi trong đời anh. Lúc Tiêu Thịnh Vũ vội vàng chạy đến, tâm phúc của anh – Trình Thạc đang sợ hãi mà ôm lấy một người trên mặt đất, xung quanh đều là vết máu cùng với tiếng xe cứu thương chạy đến. Tiêu Thịnh Vũ trong lòng đột nhiên hoảng loạn. Bỗng dưng cảm thấy có việc gì đó đã vượt khỏi tầm kiểm soát của mình, anh thấy người được ôm lên băng-ca chính là người kia – Thư Lan… Tiêu Thịnh Vũ cảm thấy chính mình sắp nhận không ra Thư Lan, người kia khuôn mặt đều là vết máu, đôi mắt khép chặt, quần áo trên người trước nay luôn luôn sạch sẽ giờ đều là máu và bụi bẩn, bàn tay đang nắm chặt giật giật vài cái liền bất động… Không… Thư Lan… Thư Lan là tình nhân…
Chương 43: Phiên ngoại 3
Sau Khi Tử Vong Thời Gian Quay Trở LạiTác giả: Tứ Hỉ Thang ViênTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược, Truyện Trọng SinhTiêu Thịnh Vũ là người cao ngạo lại ích kỷ, nhưng chính là có vốn để cao ngạo. Thái độ làm người cường thế, thủ đoạn tàn nhẫn, đã nói là làm. Mới 30 tuổi đã ngồi chắc trên cái ghế vua thế giới ngầm thành phố Z. Nhìn sao cũng thấy là một người có đường làm quan rộng mở, đẹp trai đa tình. Vậy mà lần đánh cược này… đã trở thành nỗi đau mãi mãi trong đời anh. Lúc Tiêu Thịnh Vũ vội vàng chạy đến, tâm phúc của anh – Trình Thạc đang sợ hãi mà ôm lấy một người trên mặt đất, xung quanh đều là vết máu cùng với tiếng xe cứu thương chạy đến. Tiêu Thịnh Vũ trong lòng đột nhiên hoảng loạn. Bỗng dưng cảm thấy có việc gì đó đã vượt khỏi tầm kiểm soát của mình, anh thấy người được ôm lên băng-ca chính là người kia – Thư Lan… Tiêu Thịnh Vũ cảm thấy chính mình sắp nhận không ra Thư Lan, người kia khuôn mặt đều là vết máu, đôi mắt khép chặt, quần áo trên người trước nay luôn luôn sạch sẽ giờ đều là máu và bụi bẩn, bàn tay đang nắm chặt giật giật vài cái liền bất động… Không… Thư Lan… Thư Lan là tình nhân… Vào ngày Tiêu Thịnh Vũ xuất viện về nhà, tâm tình của anh không tốt lắm, luôn có cảm giác lo được lo mất, anh sợ Thư Lan chỉ đơn giản vì cảm thấy áy náy mà đến chăm sóc mình, rồi đến khi anh khỏe rồi thì cậu sẽ rời đi, vì thế mà Tiêu Thịnh Vũ vẫn luôn không dám hỏi Thư Lan rằng: Liệu em có rời đi hay không?Đợi đến khi Thư Lan bước xuống xe lấy hết đồ ra lại phát hiện Tiêu Thịnh Vũ vẫn còn ngơ ngác ngồi bên trong.Đến gần mới phát hiện khóe mắt Tiêu Thịnh Vũ có chút hồng.“Đi thôi, về tới nhà rồi.” Thư Lan khẽ nói.Nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần, chưa kịp quay lại thì Thư Lan đã bị Tiêu Thịnh Vũ đột nhiên ôm lấy, hai tay anh siết rất chặt, cúi đầu dựa vào hõm vai Thư Lan, giọng anh buồn buồn, “Sau khi mang anh về nhà không được rời đi đâu đấy, anh sẽ đau lòng lắm.”Thư Lan ngẩn người, thì ra Tiêu Thịnh Vũ c*̃ng khát vọng nhận được cảm giác an tâm khi ở bên cạnh cậu, Thư Lan quay người ôm lấy Tiêu Thịnh Vũ, đặt tay lên lưng anh, bắp thịt cứng rắn làm người ta cảm nhận được sự kiên nghị và cứng rắn của anh, nhưng cũng chính thân thể cứng rắn này lại liều mạng toàn lực vì cậu, chính con người này đã đánh đổi tất cả chỉ cần cậu ở cạnh bên anh.Có thể… sau này sẽ chẳng có ai thật sự quan tâm mình như anh ấy, Thư Lan nghĩ, thôi thì cứ như vậy mà sống đi…
Vào ngày Tiêu Thịnh Vũ xuất viện về nhà, tâm tình của anh không tốt lắm, luôn có cảm giác lo được lo mất, anh sợ Thư Lan chỉ đơn giản vì cảm thấy áy náy mà đến chăm sóc mình, rồi đến khi anh khỏe rồi thì cậu sẽ rời đi, vì thế mà Tiêu Thịnh Vũ vẫn luôn không dám hỏi Thư Lan rằng: Liệu em có rời đi hay không?
Đợi đến khi Thư Lan bước xuống xe lấy hết đồ ra lại phát hiện Tiêu Thịnh Vũ vẫn còn ngơ ngác ngồi bên trong.
Đến gần mới phát hiện khóe mắt Tiêu Thịnh Vũ có chút hồng.
“Đi thôi, về tới nhà rồi.” Thư Lan khẽ nói.
Nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần, chưa kịp quay lại thì Thư Lan đã bị Tiêu Thịnh Vũ đột nhiên ôm lấy, hai tay anh siết rất chặt, cúi đầu dựa vào hõm vai Thư Lan, giọng anh buồn buồn, “Sau khi mang anh về nhà không được rời đi đâu đấy, anh sẽ đau lòng lắm.”
Thư Lan ngẩn người, thì ra Tiêu Thịnh Vũ c*̃ng khát vọng nhận được cảm giác an tâm khi ở bên cạnh cậu, Thư Lan quay người ôm lấy Tiêu Thịnh Vũ, đặt tay lên lưng anh, bắp thịt cứng rắn làm người ta cảm nhận được sự kiên nghị và cứng rắn của anh, nhưng cũng chính thân thể cứng rắn này lại liều mạng toàn lực vì cậu, chính con người này đã đánh đổi tất cả chỉ cần cậu ở cạnh bên anh.
Có thể… sau này sẽ chẳng có ai thật sự quan tâm mình như anh ấy, Thư Lan nghĩ, thôi thì cứ như vậy mà sống đi…
Sau Khi Tử Vong Thời Gian Quay Trở LạiTác giả: Tứ Hỉ Thang ViênTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược, Truyện Trọng SinhTiêu Thịnh Vũ là người cao ngạo lại ích kỷ, nhưng chính là có vốn để cao ngạo. Thái độ làm người cường thế, thủ đoạn tàn nhẫn, đã nói là làm. Mới 30 tuổi đã ngồi chắc trên cái ghế vua thế giới ngầm thành phố Z. Nhìn sao cũng thấy là một người có đường làm quan rộng mở, đẹp trai đa tình. Vậy mà lần đánh cược này… đã trở thành nỗi đau mãi mãi trong đời anh. Lúc Tiêu Thịnh Vũ vội vàng chạy đến, tâm phúc của anh – Trình Thạc đang sợ hãi mà ôm lấy một người trên mặt đất, xung quanh đều là vết máu cùng với tiếng xe cứu thương chạy đến. Tiêu Thịnh Vũ trong lòng đột nhiên hoảng loạn. Bỗng dưng cảm thấy có việc gì đó đã vượt khỏi tầm kiểm soát của mình, anh thấy người được ôm lên băng-ca chính là người kia – Thư Lan… Tiêu Thịnh Vũ cảm thấy chính mình sắp nhận không ra Thư Lan, người kia khuôn mặt đều là vết máu, đôi mắt khép chặt, quần áo trên người trước nay luôn luôn sạch sẽ giờ đều là máu và bụi bẩn, bàn tay đang nắm chặt giật giật vài cái liền bất động… Không… Thư Lan… Thư Lan là tình nhân… Vào ngày Tiêu Thịnh Vũ xuất viện về nhà, tâm tình của anh không tốt lắm, luôn có cảm giác lo được lo mất, anh sợ Thư Lan chỉ đơn giản vì cảm thấy áy náy mà đến chăm sóc mình, rồi đến khi anh khỏe rồi thì cậu sẽ rời đi, vì thế mà Tiêu Thịnh Vũ vẫn luôn không dám hỏi Thư Lan rằng: Liệu em có rời đi hay không?Đợi đến khi Thư Lan bước xuống xe lấy hết đồ ra lại phát hiện Tiêu Thịnh Vũ vẫn còn ngơ ngác ngồi bên trong.Đến gần mới phát hiện khóe mắt Tiêu Thịnh Vũ có chút hồng.“Đi thôi, về tới nhà rồi.” Thư Lan khẽ nói.Nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần, chưa kịp quay lại thì Thư Lan đã bị Tiêu Thịnh Vũ đột nhiên ôm lấy, hai tay anh siết rất chặt, cúi đầu dựa vào hõm vai Thư Lan, giọng anh buồn buồn, “Sau khi mang anh về nhà không được rời đi đâu đấy, anh sẽ đau lòng lắm.”Thư Lan ngẩn người, thì ra Tiêu Thịnh Vũ c*̃ng khát vọng nhận được cảm giác an tâm khi ở bên cạnh cậu, Thư Lan quay người ôm lấy Tiêu Thịnh Vũ, đặt tay lên lưng anh, bắp thịt cứng rắn làm người ta cảm nhận được sự kiên nghị và cứng rắn của anh, nhưng cũng chính thân thể cứng rắn này lại liều mạng toàn lực vì cậu, chính con người này đã đánh đổi tất cả chỉ cần cậu ở cạnh bên anh.Có thể… sau này sẽ chẳng có ai thật sự quan tâm mình như anh ấy, Thư Lan nghĩ, thôi thì cứ như vậy mà sống đi…