Tác giả:

Editor: Chi Misaki Sân bay thành phố T. Tại lối ra cửa an ninh chuyến bay Quốc tế, đám người chen chúc nhau, ồn ào mà vội vã. Nhạc Tuyết Vi vẻ mặt nghiêm túc, hai má hơi phồng lên, khoanh tay đứng lẫn trong đám người, hai mắt chăm chú nhìn cửa an ninh, hai hàng mi dài thi thoảng khẽ chớp, giống như hai cánh bướm bất cứ lúc nào cũng có thể vỗ cánh bay đi. Làn da mịn màng tinh tế như đồ sứ, đôi môi hồng phấn khẽ chu lên, hai đầu lông mày nhíu lại, bộ dáng cực kỳ phiền não. "Người này, không được." "Người này, môi quá dầy." "Uh`m, người này râu quá dài." Hai cánh môi của cô khẽ mấp máy, như đang lẩm bẩm cái gì đó. Mỗi người đàn ông đi ra từ cửa an ninh, cô đều tùy tiện đánh giá một, hai câu. Bộ dáng thật giống như đang chọn đối tượng yêu đương! Không sai, cô quả thật là đang chọn đối tượng, nói đúng hơn là chọn đối tượng hôn môi! Chỉ là, hiện tại cô cực kỳ phiền não, làm sao ngay cả bóng dáng một người đàn ông thuận mắt cũng không có? Làm sao bây giờ a! Không tìm được người nào thuận mắt…

Chương 205: Ngàn cân treo sợi tóc

Thực Cốt Sủng Ái: Boss Quá Hung MãnhTác giả: Diệp Vi ThưTruyện Ngôn TìnhEditor: Chi Misaki Sân bay thành phố T. Tại lối ra cửa an ninh chuyến bay Quốc tế, đám người chen chúc nhau, ồn ào mà vội vã. Nhạc Tuyết Vi vẻ mặt nghiêm túc, hai má hơi phồng lên, khoanh tay đứng lẫn trong đám người, hai mắt chăm chú nhìn cửa an ninh, hai hàng mi dài thi thoảng khẽ chớp, giống như hai cánh bướm bất cứ lúc nào cũng có thể vỗ cánh bay đi. Làn da mịn màng tinh tế như đồ sứ, đôi môi hồng phấn khẽ chu lên, hai đầu lông mày nhíu lại, bộ dáng cực kỳ phiền não. "Người này, không được." "Người này, môi quá dầy." "Uh`m, người này râu quá dài." Hai cánh môi của cô khẽ mấp máy, như đang lẩm bẩm cái gì đó. Mỗi người đàn ông đi ra từ cửa an ninh, cô đều tùy tiện đánh giá một, hai câu. Bộ dáng thật giống như đang chọn đối tượng yêu đương! Không sai, cô quả thật là đang chọn đối tượng, nói đúng hơn là chọn đối tượng hôn môi! Chỉ là, hiện tại cô cực kỳ phiền não, làm sao ngay cả bóng dáng một người đàn ông thuận mắt cũng không có? Làm sao bây giờ a! Không tìm được người nào thuận mắt… Editor: Bạch Nguyệt"Thời gian trúng độc quá lâu, hàm lượng độc tố trong máu đã quá cao. Haizzz, thật sự là không xong!""Trưởng khoa, có thể sử dụng thuốc kháng sinh không?"Trong phòng cấp cứu, trưởng khoa khám nhanh và trưởng khoa gây mê tập trung lại một chỗ, trên mặt đều giăng đầy mây đen. Người trúng độc này, nếu giống như những người bình thường khác thì phần lớn khả năng anh ta không giữ được mạng sống.Trúng nọc độc, mà vết cắn lại mang độc tính cao, thời gian dài đến năm, sáu tiếng, thuốc giải độc bình thường cơ bản không đạt được hiệu quả giải độc.Mà lúc này, muốn cho bệnh nhân sống sót, nhất định phải bí quá hóa liều, sử dụng toa thuốc kháng sinh phức tạp. Dùng thuốc gì, loại nào, liều lượng bao nhiêu, tất cả đều liên quan đến việc bệnh nhân có thể sống sót hay không, đây quả thật là khảo nghiệm kiến thức dược lý và kinh nghiệm lâm sàng của bác sĩ gây mê.Chỉ cần một người không cẩn thận, một li sai lầm, có thể sẽ làm gia tăng tốc độ tử vong!Thông thường, bác sĩ sẽ bảo người nhà ký tên, đồng ý dùng thuốc, sau đó có trách nhiệm chịu 50% nguy cơ trúng độc chết, hơn nữa, nếu có thể cứu sống, nhưng bởi vì đã sử dụng thuốc kháng sinh nên sẽ sinh ra tác dụng phụ gì, không ai có thể đoán trước.Đây quả thật là tới đoạt người ở địa phủ với Diêm Vương!Nhưng, ngày hôm nay trúng độc, không phải là người bình thường, Viện trưởng cùng Thị Trưởng đều đã tới, đang ngồi ở phòng khách quý chờ kết quả chẩn đoán của bọn họ, nói cách khác, người này nhất định phải sống!Mà làm bác sĩ, không ai có thể nắm chắc làm được cam đoan này.Vài vị trưởng khoa sắc mặt càng lúc càng khó coi, "Thời gian cấp bách, không thể tiếp tục đợi... Kéo dài chỉ khiến công việc khó khăn hơn! Tiếp tục theo toa thuốc của tôi, y tá trưởng, chuẩn bị tiêm...""Vâng, trưởng khoa!"Trong phòng cấp cứu là một trận rối ren, bác sĩ y tá thực hiện nhiệm vụ của mình, chỉ nghe thấy tiếng bước chân, giọng nói kê toa thuốc của bác sĩ, tiếng cảnh báo lạnh của thiế

Editor: Bạch Nguyệt

"Thời gian trúng độc quá lâu, hàm lượng độc tố trong máu đã quá cao. Haizzz, thật sự là không xong!"

"Trưởng khoa, có thể sử dụng thuốc kháng sinh không?"

Trong phòng cấp cứu, trưởng khoa khám nhanh và trưởng khoa gây mê tập trung lại một chỗ, trên mặt đều giăng đầy mây đen. Người trúng độc này, nếu giống như những người bình thường khác thì phần lớn khả năng anh ta không giữ được mạng sống.

Trúng nọc độc, mà vết cắn lại mang độc tính cao, thời gian dài đến năm, sáu tiếng, thuốc giải độc bình thường cơ bản không đạt được hiệu quả giải độc.

Mà lúc này, muốn cho bệnh nhân sống sót, nhất định phải bí quá hóa liều, sử dụng toa thuốc kháng sinh phức tạp. Dùng thuốc gì, loại nào, liều lượng bao nhiêu, tất cả đều liên quan đến việc bệnh nhân có thể sống sót hay không, đây quả thật là khảo nghiệm kiến thức dược lý và kinh nghiệm lâm sàng của bác sĩ gây mê.

Chỉ cần một người không cẩn thận, một li sai lầm, có thể sẽ làm gia tăng tốc độ tử vong!

Thông thường, bác sĩ sẽ bảo người nhà ký tên, đồng ý dùng thuốc, sau đó có trách nhiệm chịu 50% nguy cơ trúng độc chết, hơn nữa, nếu có thể cứu sống, nhưng bởi vì đã sử dụng thuốc kháng sinh nên sẽ sinh ra tác dụng phụ gì, không ai có thể đoán trước.

Đây quả thật là tới đoạt người ở địa phủ với Diêm Vương!

Nhưng, ngày hôm nay trúng độc, không phải là người bình thường, Viện trưởng cùng Thị Trưởng đều đã tới, đang ngồi ở phòng khách quý chờ kết quả chẩn đoán của bọn họ, nói cách khác, người này nhất định phải sống!

Mà làm bác sĩ, không ai có thể nắm chắc làm được cam đoan này.

Vài vị trưởng khoa sắc mặt càng lúc càng khó coi, "Thời gian cấp bách, không thể tiếp tục đợi... Kéo dài chỉ khiến công việc khó khăn hơn! Tiếp tục theo toa thuốc của tôi, y tá trưởng, chuẩn bị tiêm..."

"Vâng, trưởng khoa!"

Trong phòng cấp cứu là một trận rối ren, bác sĩ y tá thực hiện nhiệm vụ của mình, chỉ nghe thấy tiếng bước chân, giọng nói kê toa thuốc của bác sĩ, tiếng cảnh báo lạnh của thiế

Thực Cốt Sủng Ái: Boss Quá Hung MãnhTác giả: Diệp Vi ThưTruyện Ngôn TìnhEditor: Chi Misaki Sân bay thành phố T. Tại lối ra cửa an ninh chuyến bay Quốc tế, đám người chen chúc nhau, ồn ào mà vội vã. Nhạc Tuyết Vi vẻ mặt nghiêm túc, hai má hơi phồng lên, khoanh tay đứng lẫn trong đám người, hai mắt chăm chú nhìn cửa an ninh, hai hàng mi dài thi thoảng khẽ chớp, giống như hai cánh bướm bất cứ lúc nào cũng có thể vỗ cánh bay đi. Làn da mịn màng tinh tế như đồ sứ, đôi môi hồng phấn khẽ chu lên, hai đầu lông mày nhíu lại, bộ dáng cực kỳ phiền não. "Người này, không được." "Người này, môi quá dầy." "Uh`m, người này râu quá dài." Hai cánh môi của cô khẽ mấp máy, như đang lẩm bẩm cái gì đó. Mỗi người đàn ông đi ra từ cửa an ninh, cô đều tùy tiện đánh giá một, hai câu. Bộ dáng thật giống như đang chọn đối tượng yêu đương! Không sai, cô quả thật là đang chọn đối tượng, nói đúng hơn là chọn đối tượng hôn môi! Chỉ là, hiện tại cô cực kỳ phiền não, làm sao ngay cả bóng dáng một người đàn ông thuận mắt cũng không có? Làm sao bây giờ a! Không tìm được người nào thuận mắt… Editor: Bạch Nguyệt"Thời gian trúng độc quá lâu, hàm lượng độc tố trong máu đã quá cao. Haizzz, thật sự là không xong!""Trưởng khoa, có thể sử dụng thuốc kháng sinh không?"Trong phòng cấp cứu, trưởng khoa khám nhanh và trưởng khoa gây mê tập trung lại một chỗ, trên mặt đều giăng đầy mây đen. Người trúng độc này, nếu giống như những người bình thường khác thì phần lớn khả năng anh ta không giữ được mạng sống.Trúng nọc độc, mà vết cắn lại mang độc tính cao, thời gian dài đến năm, sáu tiếng, thuốc giải độc bình thường cơ bản không đạt được hiệu quả giải độc.Mà lúc này, muốn cho bệnh nhân sống sót, nhất định phải bí quá hóa liều, sử dụng toa thuốc kháng sinh phức tạp. Dùng thuốc gì, loại nào, liều lượng bao nhiêu, tất cả đều liên quan đến việc bệnh nhân có thể sống sót hay không, đây quả thật là khảo nghiệm kiến thức dược lý và kinh nghiệm lâm sàng của bác sĩ gây mê.Chỉ cần một người không cẩn thận, một li sai lầm, có thể sẽ làm gia tăng tốc độ tử vong!Thông thường, bác sĩ sẽ bảo người nhà ký tên, đồng ý dùng thuốc, sau đó có trách nhiệm chịu 50% nguy cơ trúng độc chết, hơn nữa, nếu có thể cứu sống, nhưng bởi vì đã sử dụng thuốc kháng sinh nên sẽ sinh ra tác dụng phụ gì, không ai có thể đoán trước.Đây quả thật là tới đoạt người ở địa phủ với Diêm Vương!Nhưng, ngày hôm nay trúng độc, không phải là người bình thường, Viện trưởng cùng Thị Trưởng đều đã tới, đang ngồi ở phòng khách quý chờ kết quả chẩn đoán của bọn họ, nói cách khác, người này nhất định phải sống!Mà làm bác sĩ, không ai có thể nắm chắc làm được cam đoan này.Vài vị trưởng khoa sắc mặt càng lúc càng khó coi, "Thời gian cấp bách, không thể tiếp tục đợi... Kéo dài chỉ khiến công việc khó khăn hơn! Tiếp tục theo toa thuốc của tôi, y tá trưởng, chuẩn bị tiêm...""Vâng, trưởng khoa!"Trong phòng cấp cứu là một trận rối ren, bác sĩ y tá thực hiện nhiệm vụ của mình, chỉ nghe thấy tiếng bước chân, giọng nói kê toa thuốc của bác sĩ, tiếng cảnh báo lạnh của thiế

Chương 205: Ngàn cân treo sợi tóc