Hôn nhân c*̉a anh và cô ban đầu là bởi vì giao ước c*̉a hai bên gia đình Chu - Diệp mà thành. Bởi vì muốn hoàn thành giao ước năm xưa tuổi trẻ đã hứa với nhau, niếu như sau này hai người vợ c*̉a hai người, c*̀ng sinh con gái hoặc con trai thì kết nghĩa chị em, anh em.. Còn niếu như sinh là một trai một gái sẽ kết thông gia. Diệp gia lâu nay là người luôn đặt chữ tín lên hàng đầu, mặc dù ông đã qua đời nhưng vợ ông vẫn luôn muốn hoàn thành di nguyện này cho chồng bà. Diệp Chi Sinh tuy năm nay chỉ mới 28 tuổi, nhưng lại rất có năng lực trong việc kinh doanh tài chính thị trường chứng khoáng. Dưới sự dẫn dắt tài tình c*̉a vị giám đốc trẻ tuổi này, đã từng bước một đưa giá cổ phiếu tập đoàn Khương Duệ đứng đầu trong bảng xếp hạng. Anh vốn không muốn sớm kết hôn, nhưng do mẹ anh, bà Lâm Thiếu Lan những năm này luôn theo sát bên anh nhắc nhở, hối thúc chuyện chung nhân đại…
Chương 124: Vì Anh (2)
Yêu Em Như Sinh MệnhTác giả: Yên MặcTruyện Ngôn TìnhHôn nhân c*̉a anh và cô ban đầu là bởi vì giao ước c*̉a hai bên gia đình Chu - Diệp mà thành. Bởi vì muốn hoàn thành giao ước năm xưa tuổi trẻ đã hứa với nhau, niếu như sau này hai người vợ c*̉a hai người, c*̀ng sinh con gái hoặc con trai thì kết nghĩa chị em, anh em.. Còn niếu như sinh là một trai một gái sẽ kết thông gia. Diệp gia lâu nay là người luôn đặt chữ tín lên hàng đầu, mặc dù ông đã qua đời nhưng vợ ông vẫn luôn muốn hoàn thành di nguyện này cho chồng bà. Diệp Chi Sinh tuy năm nay chỉ mới 28 tuổi, nhưng lại rất có năng lực trong việc kinh doanh tài chính thị trường chứng khoáng. Dưới sự dẫn dắt tài tình c*̉a vị giám đốc trẻ tuổi này, đã từng bước một đưa giá cổ phiếu tập đoàn Khương Duệ đứng đầu trong bảng xếp hạng. Anh vốn không muốn sớm kết hôn, nhưng do mẹ anh, bà Lâm Thiếu Lan những năm này luôn theo sát bên anh nhắc nhở, hối thúc chuyện chung nhân đại… Ba mươi phút sau, chiếc xe c*̉a Diệp Chi Sinh liền lái vào một tiểu khu, rồi vững vàng dừng lại trước một ngôi biệt thự nằm gần bờ biển phía tây thành phố.Người bảo vệ có chút lớn tuổi sau khi khép cánh cổng sắt cao hơn ba mét lại, liền đi tới mở cửa hông xe cho Diệp Chi Sinh, c*̀ng lúc hơi khom người c*́i đầu chào một câu: “Ông Diệp…”Diệp Chi Sinh trước bỏ chân bước xuống xe, đạm nhạt gật đầu một cái, rồi bước vòng qua xe, kéo cửa, qua khoảng nữa phút, nhìn thấy Lương Tưởng Huân ngồi ở trong xe, mặt mày nhăn lại thành một bộ dạng khó coi, biết cửa đã mở vẫn không có ý định bước xuống.Anh một giây c*̃ng không đợi thêm, liền đưa tay lôi cô ra khỏi xe, sau điều không để cho cô kịp phản ứng, anh cứ như vậy hung hăng lôi cô đi thẳng vào trong nhà, đến một căn phòng, mở cửa ra rồi vung tay đẩy cô vào trong, sau đó đóng sầm cánh cửa lại.Tiếng cửa gỗ bị va chạm mạnh, liền phát ra một tiếng “Rầm” rất lớn.Diệp Chi Sinh dùng lực hơi lớn, khiến cho Lương Tưởng Huân lảo đảo bước chân về phía trước vài bước, cô tức giận giật giật cánh môi, trong miệng định phun ra một câu mắng chửi, nhưng thế nào lời đã đưa đến bên môi, lại bị cô giữ lại, nuốt ngược trở xuống bụng, dứt khoát đi đến bên góc giường ngồi phịch xuống.Qua khoảng một phút, cô chợt nhớ đến lúc nãy ở viện bảo trợ huyên náo mọi người như vậy, lúc cô đi lại không kịp nói một câu xin lỗi với giám đốc Trương và mọi người, thế nên liền cầm điện thoại lên, nhấn nút gọi đi một cuộc.Diệp Chi Sinh vừa rồi nhìn thấy lòng bàn tay c*̉a Lương Tưởng Huân bị thương, cho nên anh sau khi đẩy cô vào phòng, thì đi xuống dưới lầu, tìm bông băng và thuốc khử trùng, rồi trở ngược lên phòng trên lầu hai.Lúc anh vừa vặn tay cầm mở cửa, sắp bước vào, bên trong liền truyền tới tiếng nói chuyện c*̉a Lương Tưởng Huân.“Tay c*̉a em chỉ bị rách một mảng nhỏ, qua vài ngày sẽ tự lành… Thật là không sao mà....”Anh khẽ nhăn mi tâm, Cô đang nói chuyện điện thoại? Bước chân anh có chút dừng lại, qua vài câu nói c*̉a Lương Tưởng Huân, anh không khó đã có thể đoán ra được, người Lương Tưởng Huân đang trò chuyện chính là Hà Nghinh Phong.Vừa rời khỏi Hà Nghinh Phong chưa đến một tiếng, mà cô đã nhớ đến không thể chịu đựng được, đi gọi cho anh ta… bàn tay Diệp Chi Sinh đang cầm bông băng và thuốc khử trùng, chợt gia tăng lực đạo nắm chặt.“Em biết rồi, anh giúp em nói một tiếng với mọi người nha, chuyện lúc nãy thật sự rất ngại…”Bên kia đầu dây, Hà Nghinh Phong nói điều gì đó, khiến cho Lương Tưởng Huân nói một câu “Thật là ngốc” rồi khẽ cười thành tiếng, sau đó lại nói.“Anh bị thương không ít, đợi lát nữa c*́p máy rồi thì nói Tố Phấn hay Thiệu Nhậm đi mua thuốc bôi vào đi…”Nụ cười trên môi Lương Tưởng Huân còn chưa tan đi hết, cánh cửa phòng ngủ lại lần nữa bị đẩy mạnh ra, c*̀ng lúc truyền đến ngữ khí đầy giận dữ: “Nói đủ chưa?”Lương Tưởng Huân bị ngữ khí lớn tiếng c*̉a Diệp Chi Sinh làm cho giật mình, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn về hướng cánh cửa.Diệp Chi Sinh cả người tản ra hàn khí lạnh buốt, đáy mắt sâu hút mang theo vài phần âm u quét tới trên người cô, làm cho cô vừa tiếp xúc ánh mắt với anh, thân thể không nhịn được rùng mình một trận, xương quai hàm bởi vì run sợ mà c*̃ng sắp bị đóng thành băng.Ở bên kia đầu dây có lẽ vừa hỏi chuyện gì, không nghe thấy cô nói chuyện, nên lại gọi tên cô vài lần, hỏi cô vẫn còn giữ máy chứ?Lương Tưởng Huân còn chưa kịp mở miệng lên tiếng, thì Diệp Chi Sinh đã bước tới gần, giật điện thoại từ trong tay c*̉a cô, trực tiếp nhấn nút ngắt cuộc gọi, rồi tiện tay c*́p cả nguồn, ném ở trên giường, sau đó mất bình tĩnh bóp cằm cô nâng lên ngang với tầm mắt anh, cất giọng rét lạnh.“Người phụ nữ như em là gì đây hả? Vừa tách khỏi hắn ta chưa đến một giờ đồng hồ, mà đã nhớ nhung đến độ, không thể tự kiềm chế được đi gọi điện cho hắn ta rồi à?”
Ba mươi phút sau, chiếc xe c*̉a Diệp Chi Sinh liền lái vào một tiểu khu, rồi vững vàng dừng lại trước một ngôi biệt thự nằm gần bờ biển phía tây thành phố.
Người bảo vệ có chút lớn tuổi sau khi khép cánh cổng sắt cao hơn ba mét lại, liền đi tới mở cửa hông xe cho Diệp Chi Sinh, c*̀ng lúc hơi khom người c*́i đầu chào một câu: “Ông Diệp…”
Diệp Chi Sinh trước bỏ chân bước xuống xe, đạm nhạt gật đầu một cái, rồi bước vòng qua xe, kéo cửa, qua khoảng nữa phút, nhìn thấy Lương Tưởng Huân ngồi ở trong xe, mặt mày nhăn lại thành một bộ dạng khó coi, biết cửa đã mở vẫn không có ý định bước xuống.
Anh một giây c*̃ng không đợi thêm, liền đưa tay lôi cô ra khỏi xe, sau điều không để cho cô kịp phản ứng, anh cứ như vậy hung hăng lôi cô đi thẳng vào trong nhà, đến một căn phòng, mở cửa ra rồi vung tay đẩy cô vào trong, sau đó đóng sầm cánh cửa lại.
Tiếng cửa gỗ bị va chạm mạnh, liền phát ra một tiếng “Rầm” rất lớn.
Diệp Chi Sinh dùng lực hơi lớn, khiến cho Lương Tưởng Huân lảo đảo bước chân về phía trước vài bước, cô tức giận giật giật cánh môi, trong miệng định phun ra một câu mắng chửi, nhưng thế nào lời đã đưa đến bên môi, lại bị cô giữ lại, nuốt ngược trở xuống bụng, dứt khoát đi đến bên góc giường ngồi phịch xuống.
Qua khoảng một phút, cô chợt nhớ đến lúc nãy ở viện bảo trợ huyên náo mọi người như vậy, lúc cô đi lại không kịp nói một câu xin lỗi với giám đốc Trương và mọi người, thế nên liền cầm điện thoại lên, nhấn nút gọi đi một cuộc.
Diệp Chi Sinh vừa rồi nhìn thấy lòng bàn tay c*̉a Lương Tưởng Huân bị thương, cho nên anh sau khi đẩy cô vào phòng, thì đi xuống dưới lầu, tìm bông băng và thuốc khử trùng, rồi trở ngược lên phòng trên lầu hai.
Lúc anh vừa vặn tay cầm mở cửa, sắp bước vào, bên trong liền truyền tới tiếng nói chuyện c*̉a Lương Tưởng Huân.
“Tay c*̉a em chỉ bị rách một mảng nhỏ, qua vài ngày sẽ tự lành… Thật là không sao mà....”
Anh khẽ nhăn mi tâm, Cô đang nói chuyện điện thoại? Bước chân anh có chút dừng lại, qua vài câu nói c*̉a Lương Tưởng Huân, anh không khó đã có thể đoán ra được, người Lương Tưởng Huân đang trò chuyện chính là Hà Nghinh Phong.
Vừa rời khỏi Hà Nghinh Phong chưa đến một tiếng, mà cô đã nhớ đến không thể chịu đựng được, đi gọi cho anh ta… bàn tay Diệp Chi Sinh đang cầm bông băng và thuốc khử trùng, chợt gia tăng lực đạo nắm chặt.
“Em biết rồi, anh giúp em nói một tiếng với mọi người nha, chuyện lúc nãy thật sự rất ngại…”
Bên kia đầu dây, Hà Nghinh Phong nói điều gì đó, khiến cho Lương Tưởng Huân nói một câu “Thật là ngốc” rồi khẽ cười thành tiếng, sau đó lại nói.
“Anh bị thương không ít, đợi lát nữa c*́p máy rồi thì nói Tố Phấn hay Thiệu Nhậm đi mua thuốc bôi vào đi…”
Nụ cười trên môi Lương Tưởng Huân còn chưa tan đi hết, cánh cửa phòng ngủ lại lần nữa bị đẩy mạnh ra, c*̀ng lúc truyền đến ngữ khí đầy giận dữ: “Nói đủ chưa?”
Lương Tưởng Huân bị ngữ khí lớn tiếng c*̉a Diệp Chi Sinh làm cho giật mình, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn về hướng cánh cửa.
Diệp Chi Sinh cả người tản ra hàn khí lạnh buốt, đáy mắt sâu hút mang theo vài phần âm u quét tới trên người cô, làm cho cô vừa tiếp xúc ánh mắt với anh, thân thể không nhịn được rùng mình một trận, xương quai hàm bởi vì run sợ mà c*̃ng sắp bị đóng thành băng.
Ở bên kia đầu dây có lẽ vừa hỏi chuyện gì, không nghe thấy cô nói chuyện, nên lại gọi tên cô vài lần, hỏi cô vẫn còn giữ máy chứ?
Lương Tưởng Huân còn chưa kịp mở miệng lên tiếng, thì Diệp Chi Sinh đã bước tới gần, giật điện thoại từ trong tay c*̉a cô, trực tiếp nhấn nút ngắt cuộc gọi, rồi tiện tay c*́p cả nguồn, ném ở trên giường, sau đó mất bình tĩnh bóp cằm cô nâng lên ngang với tầm mắt anh, cất giọng rét lạnh.
“Người phụ nữ như em là gì đây hả? Vừa tách khỏi hắn ta chưa đến một giờ đồng hồ, mà đã nhớ nhung đến độ, không thể tự kiềm chế được đi gọi điện cho hắn ta rồi à?”
Yêu Em Như Sinh MệnhTác giả: Yên MặcTruyện Ngôn TìnhHôn nhân c*̉a anh và cô ban đầu là bởi vì giao ước c*̉a hai bên gia đình Chu - Diệp mà thành. Bởi vì muốn hoàn thành giao ước năm xưa tuổi trẻ đã hứa với nhau, niếu như sau này hai người vợ c*̉a hai người, c*̀ng sinh con gái hoặc con trai thì kết nghĩa chị em, anh em.. Còn niếu như sinh là một trai một gái sẽ kết thông gia. Diệp gia lâu nay là người luôn đặt chữ tín lên hàng đầu, mặc dù ông đã qua đời nhưng vợ ông vẫn luôn muốn hoàn thành di nguyện này cho chồng bà. Diệp Chi Sinh tuy năm nay chỉ mới 28 tuổi, nhưng lại rất có năng lực trong việc kinh doanh tài chính thị trường chứng khoáng. Dưới sự dẫn dắt tài tình c*̉a vị giám đốc trẻ tuổi này, đã từng bước một đưa giá cổ phiếu tập đoàn Khương Duệ đứng đầu trong bảng xếp hạng. Anh vốn không muốn sớm kết hôn, nhưng do mẹ anh, bà Lâm Thiếu Lan những năm này luôn theo sát bên anh nhắc nhở, hối thúc chuyện chung nhân đại… Ba mươi phút sau, chiếc xe c*̉a Diệp Chi Sinh liền lái vào một tiểu khu, rồi vững vàng dừng lại trước một ngôi biệt thự nằm gần bờ biển phía tây thành phố.Người bảo vệ có chút lớn tuổi sau khi khép cánh cổng sắt cao hơn ba mét lại, liền đi tới mở cửa hông xe cho Diệp Chi Sinh, c*̀ng lúc hơi khom người c*́i đầu chào một câu: “Ông Diệp…”Diệp Chi Sinh trước bỏ chân bước xuống xe, đạm nhạt gật đầu một cái, rồi bước vòng qua xe, kéo cửa, qua khoảng nữa phút, nhìn thấy Lương Tưởng Huân ngồi ở trong xe, mặt mày nhăn lại thành một bộ dạng khó coi, biết cửa đã mở vẫn không có ý định bước xuống.Anh một giây c*̃ng không đợi thêm, liền đưa tay lôi cô ra khỏi xe, sau điều không để cho cô kịp phản ứng, anh cứ như vậy hung hăng lôi cô đi thẳng vào trong nhà, đến một căn phòng, mở cửa ra rồi vung tay đẩy cô vào trong, sau đó đóng sầm cánh cửa lại.Tiếng cửa gỗ bị va chạm mạnh, liền phát ra một tiếng “Rầm” rất lớn.Diệp Chi Sinh dùng lực hơi lớn, khiến cho Lương Tưởng Huân lảo đảo bước chân về phía trước vài bước, cô tức giận giật giật cánh môi, trong miệng định phun ra một câu mắng chửi, nhưng thế nào lời đã đưa đến bên môi, lại bị cô giữ lại, nuốt ngược trở xuống bụng, dứt khoát đi đến bên góc giường ngồi phịch xuống.Qua khoảng một phút, cô chợt nhớ đến lúc nãy ở viện bảo trợ huyên náo mọi người như vậy, lúc cô đi lại không kịp nói một câu xin lỗi với giám đốc Trương và mọi người, thế nên liền cầm điện thoại lên, nhấn nút gọi đi một cuộc.Diệp Chi Sinh vừa rồi nhìn thấy lòng bàn tay c*̉a Lương Tưởng Huân bị thương, cho nên anh sau khi đẩy cô vào phòng, thì đi xuống dưới lầu, tìm bông băng và thuốc khử trùng, rồi trở ngược lên phòng trên lầu hai.Lúc anh vừa vặn tay cầm mở cửa, sắp bước vào, bên trong liền truyền tới tiếng nói chuyện c*̉a Lương Tưởng Huân.“Tay c*̉a em chỉ bị rách một mảng nhỏ, qua vài ngày sẽ tự lành… Thật là không sao mà....”Anh khẽ nhăn mi tâm, Cô đang nói chuyện điện thoại? Bước chân anh có chút dừng lại, qua vài câu nói c*̉a Lương Tưởng Huân, anh không khó đã có thể đoán ra được, người Lương Tưởng Huân đang trò chuyện chính là Hà Nghinh Phong.Vừa rời khỏi Hà Nghinh Phong chưa đến một tiếng, mà cô đã nhớ đến không thể chịu đựng được, đi gọi cho anh ta… bàn tay Diệp Chi Sinh đang cầm bông băng và thuốc khử trùng, chợt gia tăng lực đạo nắm chặt.“Em biết rồi, anh giúp em nói một tiếng với mọi người nha, chuyện lúc nãy thật sự rất ngại…”Bên kia đầu dây, Hà Nghinh Phong nói điều gì đó, khiến cho Lương Tưởng Huân nói một câu “Thật là ngốc” rồi khẽ cười thành tiếng, sau đó lại nói.“Anh bị thương không ít, đợi lát nữa c*́p máy rồi thì nói Tố Phấn hay Thiệu Nhậm đi mua thuốc bôi vào đi…”Nụ cười trên môi Lương Tưởng Huân còn chưa tan đi hết, cánh cửa phòng ngủ lại lần nữa bị đẩy mạnh ra, c*̀ng lúc truyền đến ngữ khí đầy giận dữ: “Nói đủ chưa?”Lương Tưởng Huân bị ngữ khí lớn tiếng c*̉a Diệp Chi Sinh làm cho giật mình, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn về hướng cánh cửa.Diệp Chi Sinh cả người tản ra hàn khí lạnh buốt, đáy mắt sâu hút mang theo vài phần âm u quét tới trên người cô, làm cho cô vừa tiếp xúc ánh mắt với anh, thân thể không nhịn được rùng mình một trận, xương quai hàm bởi vì run sợ mà c*̃ng sắp bị đóng thành băng.Ở bên kia đầu dây có lẽ vừa hỏi chuyện gì, không nghe thấy cô nói chuyện, nên lại gọi tên cô vài lần, hỏi cô vẫn còn giữ máy chứ?Lương Tưởng Huân còn chưa kịp mở miệng lên tiếng, thì Diệp Chi Sinh đã bước tới gần, giật điện thoại từ trong tay c*̉a cô, trực tiếp nhấn nút ngắt cuộc gọi, rồi tiện tay c*́p cả nguồn, ném ở trên giường, sau đó mất bình tĩnh bóp cằm cô nâng lên ngang với tầm mắt anh, cất giọng rét lạnh.“Người phụ nữ như em là gì đây hả? Vừa tách khỏi hắn ta chưa đến một giờ đồng hồ, mà đã nhớ nhung đến độ, không thể tự kiềm chế được đi gọi điện cho hắn ta rồi à?”