Tác giả:

Cuối xuân tháng tư, sau tiết thanh minh, nhiệt độ vẫn xuống thấp, mưa phùn mờ mịt trong không trung, trước cổng nhà giam nữ trở nên vắng vẻ. Triệu Vân đi từ trong nhà giam nữ thành phố C ra, mặt không cảm xúc, đi thẳng sang bên kia đường, giống như không hề có cảm giác với cái thời tiết gần cốc vũ (1) ẩm ướt này cả. Cô mặc áo khoác đen dài, cổ áo đứng, quần jean bó màu xanh da trời, dáng người cao ráo, trên tay cầm một túi da màu đen. Kính râm màu đen che khuất nửa khuôn mặt, môi mỏng mím nhẹ, toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng, hoàn toàn trở thành một người phụ nữ sắc bén vô cùng xinh đẹp, thời tiết như vậy nhưng vẫn không ngăn được khí thế của cô. Cậu cảnh sát trẻ ngồi trên chiếc xe màu đen đối diện, vừa thấy Triệu Vân từ nhà giam nữ ra, lập tức chui từ trong xe ra nghênh đón, ngoan ngoãn cúi đầu khom lưng, gần như khúm núm nịnh nọt. Triệu Vân thấy bộ dạng có tật giật mình của cấp dưới Lưu Tiểu Ngạo, cau mày chặn họng cậu ta: “Câm miệng!” Lưu Tiểu Ngạo mặt mũi tươi rói nhất thời cứng đờ…

Chương 37: Khám bệnh ở bệnh viện

Không Thể Buông Tha (Hiệp Lộ Tương Phùng)Tác giả: Mê Đồ QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngCuối xuân tháng tư, sau tiết thanh minh, nhiệt độ vẫn xuống thấp, mưa phùn mờ mịt trong không trung, trước cổng nhà giam nữ trở nên vắng vẻ. Triệu Vân đi từ trong nhà giam nữ thành phố C ra, mặt không cảm xúc, đi thẳng sang bên kia đường, giống như không hề có cảm giác với cái thời tiết gần cốc vũ (1) ẩm ướt này cả. Cô mặc áo khoác đen dài, cổ áo đứng, quần jean bó màu xanh da trời, dáng người cao ráo, trên tay cầm một túi da màu đen. Kính râm màu đen che khuất nửa khuôn mặt, môi mỏng mím nhẹ, toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng, hoàn toàn trở thành một người phụ nữ sắc bén vô cùng xinh đẹp, thời tiết như vậy nhưng vẫn không ngăn được khí thế của cô. Cậu cảnh sát trẻ ngồi trên chiếc xe màu đen đối diện, vừa thấy Triệu Vân từ nhà giam nữ ra, lập tức chui từ trong xe ra nghênh đón, ngoan ngoãn cúi đầu khom lưng, gần như khúm núm nịnh nọt. Triệu Vân thấy bộ dạng có tật giật mình của cấp dưới Lưu Tiểu Ngạo, cau mày chặn họng cậu ta: “Câm miệng!” Lưu Tiểu Ngạo mặt mũi tươi rói nhất thời cứng đờ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lăng Yên lắc đầu, trong bệnh viện có thể xuất hiện hai người hết sức đặc biệt này, Chu Tử Văn và chị Hứa, cũng xem như khiến không khí sinh động hơn ở nơi áp lực này.Lăng Yên thấy Triệu Vân vẫn ngồi ở chỗ kia cúi đầu không nói chuyện, muốn hỏi bây giờ cảm giác của cô thế nào, lại nghe y tá kia tức cảnh sinh tình nói: "Cũng không biết bạn học kia của tôi có chọc giận bác sĩ Chu không, rõ ràng đã bị chị Hứa đuổiđi rồi."Lăng Yên dịu dàng cười, vẫn không đáp lại, chặn tầm mắt của y tá này lại, bây giờ y tá còn vui vẻ nói việc riêng thật hiếm thấy.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Lăng Yên lắc đầu, trong bệnh viện có thể xuất hiện hai người hết sức đặc biệt này, Chu Tử Văn và chị Hứa, cũng xem như khiến không khí sinh động hơn ở nơi áp lực này.

Lăng Yên thấy Triệu Vân vẫn ngồi ở chỗ kia cúi đầu không nói chuyện, muốn hỏi bây giờ cảm giác của cô thế nào, lại nghe y tá kia tức cảnh sinh tình nói: "Cũng không biết bạn học kia của tôi có chọc giận bác sĩ Chu không, rõ ràng đã bị chị Hứa đuổiđi rồi."

Lăng Yên dịu dàng cười, vẫn không đáp lại, chặn tầm mắt của y tá này lại, bây giờ y tá còn vui vẻ nói việc riêng thật hiếm thấy.

Không Thể Buông Tha (Hiệp Lộ Tương Phùng)Tác giả: Mê Đồ QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngCuối xuân tháng tư, sau tiết thanh minh, nhiệt độ vẫn xuống thấp, mưa phùn mờ mịt trong không trung, trước cổng nhà giam nữ trở nên vắng vẻ. Triệu Vân đi từ trong nhà giam nữ thành phố C ra, mặt không cảm xúc, đi thẳng sang bên kia đường, giống như không hề có cảm giác với cái thời tiết gần cốc vũ (1) ẩm ướt này cả. Cô mặc áo khoác đen dài, cổ áo đứng, quần jean bó màu xanh da trời, dáng người cao ráo, trên tay cầm một túi da màu đen. Kính râm màu đen che khuất nửa khuôn mặt, môi mỏng mím nhẹ, toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng, hoàn toàn trở thành một người phụ nữ sắc bén vô cùng xinh đẹp, thời tiết như vậy nhưng vẫn không ngăn được khí thế của cô. Cậu cảnh sát trẻ ngồi trên chiếc xe màu đen đối diện, vừa thấy Triệu Vân từ nhà giam nữ ra, lập tức chui từ trong xe ra nghênh đón, ngoan ngoãn cúi đầu khom lưng, gần như khúm núm nịnh nọt. Triệu Vân thấy bộ dạng có tật giật mình của cấp dưới Lưu Tiểu Ngạo, cau mày chặn họng cậu ta: “Câm miệng!” Lưu Tiểu Ngạo mặt mũi tươi rói nhất thời cứng đờ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lăng Yên lắc đầu, trong bệnh viện có thể xuất hiện hai người hết sức đặc biệt này, Chu Tử Văn và chị Hứa, cũng xem như khiến không khí sinh động hơn ở nơi áp lực này.Lăng Yên thấy Triệu Vân vẫn ngồi ở chỗ kia cúi đầu không nói chuyện, muốn hỏi bây giờ cảm giác của cô thế nào, lại nghe y tá kia tức cảnh sinh tình nói: "Cũng không biết bạn học kia của tôi có chọc giận bác sĩ Chu không, rõ ràng đã bị chị Hứa đuổiđi rồi."Lăng Yên dịu dàng cười, vẫn không đáp lại, chặn tầm mắt của y tá này lại, bây giờ y tá còn vui vẻ nói việc riêng thật hiếm thấy.

Chương 37: Khám bệnh ở bệnh viện