Tác giả:

Thế giới mà tôi sống không chỉ có con người… Đôi mắt này không chỉ nhìn mà còn thấu những thực thể của một thế giới khác. Hàng ngày, hàng giờ, bất cứ nơi đâu tôi đều thấy họ. Những con người xuyên thấu, gương mặt, cử chỉ thậm chí biểu cảm gương mặt chẳng khác nào người tồn tại. Có lẻ họ đang sống và làm việc như chúng ta ở một thế giới song song, tôi nghĩ vậy. Từ lúc nào tôi có thể nhìn thấy họ, có lẻ như trên phim thường nói là lúc bạn chết hụt một lần. Tôi cũng vậy, tai nạn ô tô hai năm trước không làm tôi chết được nhưng cái giá của việc được thoát tử là phải ở giữa hai thế giới. Con người tồn tại xấu hay tốt tôi muốn biết được cần phải có thời gian trải qua mà không thể đoán được. Nhưng họ thì khác, chỉ cần họ là quỷ dữ, có ý niệm xấu, đều thể hiện qua hình dáng màu sắc trên gương mặt. Nếu lần đầu thấy tôi phải khiếp sợ thì giờ đã quá quen rồi, đôi khi nghĩ vậy tốt hơn những con người đội lốp giả tạo. 23h50’ Tiếng mưa tí tách nhỏ giọt như những giọt cà phê. Đêm đã khuya đường phố…

Chương 5: Tôi sẽ giúp...

Em Và Anh Là Hai Thế GiớiTác giả: PhongThế giới mà tôi sống không chỉ có con người… Đôi mắt này không chỉ nhìn mà còn thấu những thực thể của một thế giới khác. Hàng ngày, hàng giờ, bất cứ nơi đâu tôi đều thấy họ. Những con người xuyên thấu, gương mặt, cử chỉ thậm chí biểu cảm gương mặt chẳng khác nào người tồn tại. Có lẻ họ đang sống và làm việc như chúng ta ở một thế giới song song, tôi nghĩ vậy. Từ lúc nào tôi có thể nhìn thấy họ, có lẻ như trên phim thường nói là lúc bạn chết hụt một lần. Tôi cũng vậy, tai nạn ô tô hai năm trước không làm tôi chết được nhưng cái giá của việc được thoát tử là phải ở giữa hai thế giới. Con người tồn tại xấu hay tốt tôi muốn biết được cần phải có thời gian trải qua mà không thể đoán được. Nhưng họ thì khác, chỉ cần họ là quỷ dữ, có ý niệm xấu, đều thể hiện qua hình dáng màu sắc trên gương mặt. Nếu lần đầu thấy tôi phải khiếp sợ thì giờ đã quá quen rồi, đôi khi nghĩ vậy tốt hơn những con người đội lốp giả tạo. 23h50’ Tiếng mưa tí tách nhỏ giọt như những giọt cà phê. Đêm đã khuya đường phố… 10h, quay về quán.Nga nghỉ ngơi trong phòng, còn angela đâu nhỉ? Tôi loanh quanh không nghỉ ra mình muốn làm gì.Dường như đang tìm gì đó.“ Cho tôi thứ gì đó có thể thư giãn đi” angela đây rồi.“ cô muốn uống gì sao? Tôi nghĩ cô không thể, nghe một bài đi...” bài hát cất lên từ chiếc máy trong quầy, không hề có lời mà chỉ mang giai điệu nhẹ nhàng lan trong không gian, cái không gian với ít cái bàn, hoa, vài người bên ly nước (tùy loại), vài nhân viên, có tôi và cô ấy.“ thiên thần sao có vẻ lo lắng vậy?” câu hỏi chỉ đủ cho hai chúng tôi nghe, như tôi đang tự kỉ.“haiza...chuyện kinh khủng và đáng sợ lắm, anh có muốn nghe không” cô nằm dài trên bàn,thở dài.“ chẳng có gì là kinh khủng đối với tôi đâu”“Tôi cần anh giúp! chỉ có con người mới làm được việc này thôi” cô ngồi dậy, angela không trong suốt, bây giờ không khác gì tôi. Chỉ là không chạm vào được, không giống như những bộ phim.“ok. tôi sẽ giúp... ” tôi không đắn đo.

10h, quay về quán.

Nga nghỉ ngơi trong phòng, còn angela đâu nhỉ? Tôi loanh quanh không nghỉ ra mình muốn làm gì.

Dường như đang tìm gì đó.

“ Cho tôi thứ gì đó có thể thư giãn đi” angela đây rồi.

“ cô muốn uống gì sao? Tôi nghĩ cô không thể, nghe một bài đi...” bài hát cất lên từ chiếc máy trong quầy, không hề có lời mà chỉ mang giai điệu nhẹ nhàng lan trong không gian, cái không gian với ít cái bàn, hoa, vài người bên ly nước (tùy loại), vài nhân viên, có tôi và cô ấy.

“ thiên thần sao có vẻ lo lắng vậy?” câu hỏi chỉ đủ cho hai chúng tôi nghe, như tôi đang tự kỉ.

“haiza...chuyện kinh khủng và đáng sợ lắm, anh có muốn nghe không” cô nằm dài trên bàn,thở dài.

“ chẳng có gì là kinh khủng đối với tôi đâu”

“Tôi cần anh giúp! chỉ có con người mới làm được việc này thôi” cô ngồi dậy, angela không trong suốt, bây giờ không khác gì tôi. Chỉ là không chạm vào được, không giống như những bộ phim.

“ok. tôi sẽ giúp... ” tôi không đắn đo.

Em Và Anh Là Hai Thế GiớiTác giả: PhongThế giới mà tôi sống không chỉ có con người… Đôi mắt này không chỉ nhìn mà còn thấu những thực thể của một thế giới khác. Hàng ngày, hàng giờ, bất cứ nơi đâu tôi đều thấy họ. Những con người xuyên thấu, gương mặt, cử chỉ thậm chí biểu cảm gương mặt chẳng khác nào người tồn tại. Có lẻ họ đang sống và làm việc như chúng ta ở một thế giới song song, tôi nghĩ vậy. Từ lúc nào tôi có thể nhìn thấy họ, có lẻ như trên phim thường nói là lúc bạn chết hụt một lần. Tôi cũng vậy, tai nạn ô tô hai năm trước không làm tôi chết được nhưng cái giá của việc được thoát tử là phải ở giữa hai thế giới. Con người tồn tại xấu hay tốt tôi muốn biết được cần phải có thời gian trải qua mà không thể đoán được. Nhưng họ thì khác, chỉ cần họ là quỷ dữ, có ý niệm xấu, đều thể hiện qua hình dáng màu sắc trên gương mặt. Nếu lần đầu thấy tôi phải khiếp sợ thì giờ đã quá quen rồi, đôi khi nghĩ vậy tốt hơn những con người đội lốp giả tạo. 23h50’ Tiếng mưa tí tách nhỏ giọt như những giọt cà phê. Đêm đã khuya đường phố… 10h, quay về quán.Nga nghỉ ngơi trong phòng, còn angela đâu nhỉ? Tôi loanh quanh không nghỉ ra mình muốn làm gì.Dường như đang tìm gì đó.“ Cho tôi thứ gì đó có thể thư giãn đi” angela đây rồi.“ cô muốn uống gì sao? Tôi nghĩ cô không thể, nghe một bài đi...” bài hát cất lên từ chiếc máy trong quầy, không hề có lời mà chỉ mang giai điệu nhẹ nhàng lan trong không gian, cái không gian với ít cái bàn, hoa, vài người bên ly nước (tùy loại), vài nhân viên, có tôi và cô ấy.“ thiên thần sao có vẻ lo lắng vậy?” câu hỏi chỉ đủ cho hai chúng tôi nghe, như tôi đang tự kỉ.“haiza...chuyện kinh khủng và đáng sợ lắm, anh có muốn nghe không” cô nằm dài trên bàn,thở dài.“ chẳng có gì là kinh khủng đối với tôi đâu”“Tôi cần anh giúp! chỉ có con người mới làm được việc này thôi” cô ngồi dậy, angela không trong suốt, bây giờ không khác gì tôi. Chỉ là không chạm vào được, không giống như những bộ phim.“ok. tôi sẽ giúp... ” tôi không đắn đo.

Chương 5: Tôi sẽ giúp...