Tác giả:

...Đại sảnh đường ĐH Seoul.... Một chồng sách đang...à không một cô gái đang vác một chồng sách cao ít nhất 0.5m đi đi về phía bãi cỏ..Đó là Yoo Hee Ah,sinh viên năm thứ 2 khoa Đức Văn.Đặc điểm nhận dạng tốt nhất của cô chính là cặp kính dày cộm hoặc là chồng sách đủ làm cô cao thêm 50cm... Đặt chồng sách xuống bãi cỏ,Hee Ah bắt đầu chăm chú đọc mà ko hề để ý đến mọi chuyện xung quanh... “Yoo Hee Ah!” Một ai đó vỗ một cái thật mạnh lên vai & hét thật to vào tai Hee Ah khiên cô có cảm giác vai cô đang rớt ra và màn nhĩ thì chắc lủng một lỗ bự... Xoa cái vai đau,Hee Ah lườm người vừa gọi mình một cách bạo lực như thế.Đó là cô bạn chung phòng Kim Sun Jin... “Cậu ko thể gọi mình một cách nhẹ nhành hơn à?” “Gọi cậu nhẹ nhàng thì có đến tối cũng ko được!” Sun Jin ngồi xuống cạnh Hee Ah.. “Hôm nay có chuyện gì mà Kim Sun Jin của chúng ta hớn hở thế?” “Mình vùa gặp một anh chàng rất tuyệt vời!” “Thế thì chúc mừng cậu!”Nói xong Hee Ah lại cắm đầu vào cuồn sách mà mình đang đọc dở.. “Anh ấy…

Chương 8

63 vs 88Tác giả: Mèo ÚTruyện Ngôn Tình...Đại sảnh đường ĐH Seoul.... Một chồng sách đang...à không một cô gái đang vác một chồng sách cao ít nhất 0.5m đi đi về phía bãi cỏ..Đó là Yoo Hee Ah,sinh viên năm thứ 2 khoa Đức Văn.Đặc điểm nhận dạng tốt nhất của cô chính là cặp kính dày cộm hoặc là chồng sách đủ làm cô cao thêm 50cm... Đặt chồng sách xuống bãi cỏ,Hee Ah bắt đầu chăm chú đọc mà ko hề để ý đến mọi chuyện xung quanh... “Yoo Hee Ah!” Một ai đó vỗ một cái thật mạnh lên vai & hét thật to vào tai Hee Ah khiên cô có cảm giác vai cô đang rớt ra và màn nhĩ thì chắc lủng một lỗ bự... Xoa cái vai đau,Hee Ah lườm người vừa gọi mình một cách bạo lực như thế.Đó là cô bạn chung phòng Kim Sun Jin... “Cậu ko thể gọi mình một cách nhẹ nhành hơn à?” “Gọi cậu nhẹ nhàng thì có đến tối cũng ko được!” Sun Jin ngồi xuống cạnh Hee Ah.. “Hôm nay có chuyện gì mà Kim Sun Jin của chúng ta hớn hở thế?” “Mình vùa gặp một anh chàng rất tuyệt vời!” “Thế thì chúc mừng cậu!”Nói xong Hee Ah lại cắm đầu vào cuồn sách mà mình đang đọc dở.. “Anh ấy… Hee Ah bước vào nhà với bộ dang con chuột nước...Trút hết sách vở lên bàn,Hee Ah đi phơi cái balo & thay quần áo....Ngồi thừ xuống sàn,Hee Ah nhìn thấy tấm ảnh Jung In....Vớ vội cây viết,cô vẻ lun một cái bản cấm to đùng lên khuôn mắt Jung In rồi lật mặt sau ghi “Động vật nguy hiểm!Nên tránh xa!!”........................................Sân bay Seoul....Một cô bé với 2 bím tóc và cắp đít chai dày cộm trên mắt đang ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh...“Bố mẹ đâu rồi nhỉ??”Cô bé dáo dát tìm kiếm...(Đó chính là Yoo Hee Ah của tuổi 16 đấy pà con ạ!!)I-|RẦM!!! Hee Ah tông vào một chiếc xe đầy hành lí.Đôi mắt kính rơi ra...Cùng lúc đó một cái bóng cao lớn chạy thật nhanh wa chỗ Hee Ah đang quờ quạng tìm kính...Rốp!Tiếng kính vỡ làm Hee Ah giật mình...Khi cô chạm được vào cặp kính thì biết được là nó ko còn xài được nữa....Hai mắt kính bây giờ thành hàng chục mảnh nhỏ...“Híc...híc hức...Quà..của...ông.... mới... tặng....cho....mình!Tại gã cao lớn lúc nãy...Híc...hícc..hức... “................................Tiếng chuông đồng hồ réo ầm ĩ làm Hee Ah tỉnh giấc.Đầu cô đã bắt đầu quay cuồng rồi.Thể trạng Hee Ah vốn rất kị nước...“Biết vậy mình mượn lun cai dù của hắn cho rồi!!”Hee Ah lẩm bẩm & leo lên sofa sau 1 tràng hắc hai hơi hơn chục cái.........................Jung In rời khỏi màn hình & bước ra ban công.Tri đã tạnh mưa....“Ko biết cô giáo 4 mắt dễ thương giờ nay ra sao rồi nhỉ??”Một nụ cười nở trên môi Jung In.Anh chợt nhớ đến bàn tay nhỏ nhắn xinh xinh trong tay anh hồi chiều....Đồng hồ chỉ 6h45 rồi mà bóng dáng nhỏ nhắn của Hee Ah vẫn mất tăm...“Hay cô nàng còn giận??Phải thân chinh đi đón thôi!Ko thể để mất một buổi học được!!”Jung In chạy lại máy tính,vào mạng thông tin của trường...Đây rồi địa chỉ của Hee Ah có trong hồ sơ cá nhân của cô...Ngoài trời mưa đã tạnh,nhưng trong đầu Hee Ah mưa vẫn còn rất nặng hạt...Đầu cô đang ong ong cả lên..Giá như có Sun Jin ở đây thì tốt biết mấy....Có tiếng chuông cửa!!!Sun Jin về sớm thế à! Hee Ah cố lết khỏi ghế sofa & đi ra mở cửa.Nhà cửa sao cứ quay mòng mòng thế này!!...“Ối!Mình bị sốt cao lắm rồi thì phải!!Sao lại nhìn Sun Jin thành Han Jung In thế này!!!...”Tự nhiên mọi thứ xung quanh Hee Ah tối sầm lại.Cô cảm nhận có ai đó đang hoảng hốt gọi tên cô & bế xốc cô lên...

Hee Ah bước vào nhà với bộ dang con chuột nước...Trút hết sách vở lên bàn,Hee Ah đi phơi cái balo & thay quần áo....Ngồi thừ xuống sàn,Hee Ah nhìn thấy tấm ảnh Jung In....Vớ vội cây viết,cô vẻ lun một cái bản cấm to đùng lên khuôn mắt Jung In rồi lật mặt sau ghi “Động vật nguy hiểm!Nên tránh xa!!”

...............................

.........Sân bay Seoul....

Một cô bé với 2 bím tóc và cắp đít chai dày cộm trên mắt đang ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh...

“Bố mẹ đâu rồi nhỉ??”Cô bé dáo dát tìm kiếm...(Đó chính là Yoo Hee Ah của tuổi 16 đấy pà con ạ!!)I-|

RẦM!!! Hee Ah tông vào một chiếc xe đầy hành lí.Đôi mắt kính rơi ra...

Cùng lúc đó một cái bóng cao lớn chạy thật nhanh wa chỗ Hee Ah đang quờ quạng tìm kính...

Rốp!Tiếng kính vỡ làm Hee Ah giật mình...Khi cô chạm được vào cặp kính thì biết được là nó ko còn xài được nữa....Hai mắt kính bây giờ thành hàng chục mảnh nhỏ...

“Híc...híc hức...Quà..của...ông.... mới... tặng....cho....mình!Tại gã cao lớn lúc nãy...Híc...hícc..hức... “

................................

Tiếng chuông đồng hồ réo ầm ĩ làm Hee Ah tỉnh giấc.Đầu cô đã bắt đầu quay cuồng rồi.Thể trạng Hee Ah vốn rất kị nước...

“Biết vậy mình mượn lun cai dù của hắn cho rồi!!”Hee Ah lẩm bẩm & leo lên sofa sau 1 tràng hắc hai hơi hơn chục cái...

......................

Jung In rời khỏi màn hình & bước ra ban công.Tri đã tạnh mưa....

“Ko biết cô giáo 4 mắt dễ thương giờ nay ra sao rồi nhỉ??”Một nụ cười nở trên môi Jung In.Anh chợt nhớ đến bàn tay nhỏ nhắn xinh xinh trong tay anh hồi chiều....

Đồng hồ chỉ 6h45 rồi mà bóng dáng nhỏ nhắn của Hee Ah vẫn mất tăm...

“Hay cô nàng còn giận??Phải thân chinh đi đón thôi!Ko thể để mất một buổi học được!!”

Jung In chạy lại máy tính,vào mạng thông tin của trường...Đây rồi địa chỉ của Hee Ah có trong hồ sơ cá nhân của cô...

Ngoài trời mưa đã tạnh,nhưng trong đầu Hee Ah mưa vẫn còn rất nặng hạt...Đầu cô đang ong ong cả lên..Giá như có Sun Jin ở đây thì tốt biết mấy....

Có tiếng chuông cửa!!!

Sun Jin về sớm thế à! Hee Ah cố lết khỏi ghế sofa & đi ra mở cửa.Nhà cửa sao cứ quay mòng mòng thế này!!...

“Ối!Mình bị sốt cao lắm rồi thì phải!!Sao lại nhìn Sun Jin thành Han Jung In thế này!!!...”Tự nhiên mọi thứ xung quanh Hee Ah tối sầm lại.Cô cảm nhận có ai đó đang hoảng hốt gọi tên cô & bế xốc cô lên...

63 vs 88Tác giả: Mèo ÚTruyện Ngôn Tình...Đại sảnh đường ĐH Seoul.... Một chồng sách đang...à không một cô gái đang vác một chồng sách cao ít nhất 0.5m đi đi về phía bãi cỏ..Đó là Yoo Hee Ah,sinh viên năm thứ 2 khoa Đức Văn.Đặc điểm nhận dạng tốt nhất của cô chính là cặp kính dày cộm hoặc là chồng sách đủ làm cô cao thêm 50cm... Đặt chồng sách xuống bãi cỏ,Hee Ah bắt đầu chăm chú đọc mà ko hề để ý đến mọi chuyện xung quanh... “Yoo Hee Ah!” Một ai đó vỗ một cái thật mạnh lên vai & hét thật to vào tai Hee Ah khiên cô có cảm giác vai cô đang rớt ra và màn nhĩ thì chắc lủng một lỗ bự... Xoa cái vai đau,Hee Ah lườm người vừa gọi mình một cách bạo lực như thế.Đó là cô bạn chung phòng Kim Sun Jin... “Cậu ko thể gọi mình một cách nhẹ nhành hơn à?” “Gọi cậu nhẹ nhàng thì có đến tối cũng ko được!” Sun Jin ngồi xuống cạnh Hee Ah.. “Hôm nay có chuyện gì mà Kim Sun Jin của chúng ta hớn hở thế?” “Mình vùa gặp một anh chàng rất tuyệt vời!” “Thế thì chúc mừng cậu!”Nói xong Hee Ah lại cắm đầu vào cuồn sách mà mình đang đọc dở.. “Anh ấy… Hee Ah bước vào nhà với bộ dang con chuột nước...Trút hết sách vở lên bàn,Hee Ah đi phơi cái balo & thay quần áo....Ngồi thừ xuống sàn,Hee Ah nhìn thấy tấm ảnh Jung In....Vớ vội cây viết,cô vẻ lun một cái bản cấm to đùng lên khuôn mắt Jung In rồi lật mặt sau ghi “Động vật nguy hiểm!Nên tránh xa!!”........................................Sân bay Seoul....Một cô bé với 2 bím tóc và cắp đít chai dày cộm trên mắt đang ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh...“Bố mẹ đâu rồi nhỉ??”Cô bé dáo dát tìm kiếm...(Đó chính là Yoo Hee Ah của tuổi 16 đấy pà con ạ!!)I-|RẦM!!! Hee Ah tông vào một chiếc xe đầy hành lí.Đôi mắt kính rơi ra...Cùng lúc đó một cái bóng cao lớn chạy thật nhanh wa chỗ Hee Ah đang quờ quạng tìm kính...Rốp!Tiếng kính vỡ làm Hee Ah giật mình...Khi cô chạm được vào cặp kính thì biết được là nó ko còn xài được nữa....Hai mắt kính bây giờ thành hàng chục mảnh nhỏ...“Híc...híc hức...Quà..của...ông.... mới... tặng....cho....mình!Tại gã cao lớn lúc nãy...Híc...hícc..hức... “................................Tiếng chuông đồng hồ réo ầm ĩ làm Hee Ah tỉnh giấc.Đầu cô đã bắt đầu quay cuồng rồi.Thể trạng Hee Ah vốn rất kị nước...“Biết vậy mình mượn lun cai dù của hắn cho rồi!!”Hee Ah lẩm bẩm & leo lên sofa sau 1 tràng hắc hai hơi hơn chục cái.........................Jung In rời khỏi màn hình & bước ra ban công.Tri đã tạnh mưa....“Ko biết cô giáo 4 mắt dễ thương giờ nay ra sao rồi nhỉ??”Một nụ cười nở trên môi Jung In.Anh chợt nhớ đến bàn tay nhỏ nhắn xinh xinh trong tay anh hồi chiều....Đồng hồ chỉ 6h45 rồi mà bóng dáng nhỏ nhắn của Hee Ah vẫn mất tăm...“Hay cô nàng còn giận??Phải thân chinh đi đón thôi!Ko thể để mất một buổi học được!!”Jung In chạy lại máy tính,vào mạng thông tin của trường...Đây rồi địa chỉ của Hee Ah có trong hồ sơ cá nhân của cô...Ngoài trời mưa đã tạnh,nhưng trong đầu Hee Ah mưa vẫn còn rất nặng hạt...Đầu cô đang ong ong cả lên..Giá như có Sun Jin ở đây thì tốt biết mấy....Có tiếng chuông cửa!!!Sun Jin về sớm thế à! Hee Ah cố lết khỏi ghế sofa & đi ra mở cửa.Nhà cửa sao cứ quay mòng mòng thế này!!...“Ối!Mình bị sốt cao lắm rồi thì phải!!Sao lại nhìn Sun Jin thành Han Jung In thế này!!!...”Tự nhiên mọi thứ xung quanh Hee Ah tối sầm lại.Cô cảm nhận có ai đó đang hoảng hốt gọi tên cô & bế xốc cô lên...

Chương 8