...Đại sảnh đường ĐH Seoul.... Một chồng sách đang...à không một cô gái đang vác một chồng sách cao ít nhất 0.5m đi đi về phía bãi cỏ..Đó là Yoo Hee Ah,sinh viên năm thứ 2 khoa Đức Văn.Đặc điểm nhận dạng tốt nhất của cô chính là cặp kính dày cộm hoặc là chồng sách đủ làm cô cao thêm 50cm... Đặt chồng sách xuống bãi cỏ,Hee Ah bắt đầu chăm chú đọc mà ko hề để ý đến mọi chuyện xung quanh... “Yoo Hee Ah!” Một ai đó vỗ một cái thật mạnh lên vai & hét thật to vào tai Hee Ah khiên cô có cảm giác vai cô đang rớt ra và màn nhĩ thì chắc lủng một lỗ bự... Xoa cái vai đau,Hee Ah lườm người vừa gọi mình một cách bạo lực như thế.Đó là cô bạn chung phòng Kim Sun Jin... “Cậu ko thể gọi mình một cách nhẹ nhành hơn à?” “Gọi cậu nhẹ nhàng thì có đến tối cũng ko được!” Sun Jin ngồi xuống cạnh Hee Ah.. “Hôm nay có chuyện gì mà Kim Sun Jin của chúng ta hớn hở thế?” “Mình vùa gặp một anh chàng rất tuyệt vời!” “Thế thì chúc mừng cậu!”Nói xong Hee Ah lại cắm đầu vào cuồn sách mà mình đang đọc dở.. “Anh ấy…
Chương 11
63 vs 88Tác giả: Mèo ÚTruyện Ngôn Tình...Đại sảnh đường ĐH Seoul.... Một chồng sách đang...à không một cô gái đang vác một chồng sách cao ít nhất 0.5m đi đi về phía bãi cỏ..Đó là Yoo Hee Ah,sinh viên năm thứ 2 khoa Đức Văn.Đặc điểm nhận dạng tốt nhất của cô chính là cặp kính dày cộm hoặc là chồng sách đủ làm cô cao thêm 50cm... Đặt chồng sách xuống bãi cỏ,Hee Ah bắt đầu chăm chú đọc mà ko hề để ý đến mọi chuyện xung quanh... “Yoo Hee Ah!” Một ai đó vỗ một cái thật mạnh lên vai & hét thật to vào tai Hee Ah khiên cô có cảm giác vai cô đang rớt ra và màn nhĩ thì chắc lủng một lỗ bự... Xoa cái vai đau,Hee Ah lườm người vừa gọi mình một cách bạo lực như thế.Đó là cô bạn chung phòng Kim Sun Jin... “Cậu ko thể gọi mình một cách nhẹ nhành hơn à?” “Gọi cậu nhẹ nhàng thì có đến tối cũng ko được!” Sun Jin ngồi xuống cạnh Hee Ah.. “Hôm nay có chuyện gì mà Kim Sun Jin của chúng ta hớn hở thế?” “Mình vùa gặp một anh chàng rất tuyệt vời!” “Thế thì chúc mừng cậu!”Nói xong Hee Ah lại cắm đầu vào cuồn sách mà mình đang đọc dở.. “Anh ấy… Jung In thu dọn sách vở thất nhanh...(thất ra là dòn lại thành 1 đống rùi trút hết vô cặp)....Phải nhanh để chuẩn bị về nhà chờ cô giáo chứ!!!Có tiếng chuông điên thoại.........................Hee Ah bước ra khỏi thang máy...Chắc chắn là Jung In đang đứng đợi cô ở hành lang như thường lệ......Hành lang hôm nay trống trơn.................Hee Ah cảm thấy có cái gì đó nghẹn trong lòng ngực.Cô cúi nhìn đồng hồ...6h45"........7h15"....Hee Ah nhấn chuông lần thứ 21...Cánh cửa vẫn ko hế nhúc nhích..........7h30".....Hee Ah ngồi bó gối ở góc hành lang....“Đợi một người là như thế này sao???Cuộc đời cô đã đợi một lần nhưng người cô đợi ko bao giờ đến......Cô ghét đợi chờ!!!”(lưu ý Hee Ah chưa có mảnh tình vắt vai nhá!!)....8h....Hee Ah đứng dậy...“Về thôi!!”Nhưng hai chân cô đang tê cứng.....Gió sông Hàn thổi vào hành lang....“Đợi thêm 10 " nữa vậy!”........8h30"........Hee Ah lục túi xách...Hai cuốn bài tập dày cộm....Hee Ah định đặt chúng xuống....Có cái gì đó chợt bừng tỉnh trong cô...Tiếng chân ai đó đang chạy gấp trên hành lang....“Xi........n lỗii!!!”Jung In thở gấp “Tôi.....có........chuyện....... đột.....xuất!”Khi Jung In loay hoay mở cửa,Hee Ah định nói cái gì đó nhưng thôi....“Ta vào nhà thôi!!”“Vì anh về muộn nên chúng ta có 30 phút để đối thoại.Còn 2 cuốn bài tập này!!Anh cứ tham khảo thêm sách Tuần sau tôi chấm!!!”Hee Ah đặt hai cuốn bài tập xuống bàn.Cùng lúc đó Jung In bước ra từ bếp với 2 tách trà................Đây là đoạn đối toại bằng tiếng Đức của 2 người nhé)“Tại sao cô lại học tiếng Đức??”“Vì tôi thix nước Đức & vì...ông tôi!!”“Cô đến đó chưa??”“Cách đây 5 năm!!!Còn anh?”“Chưa!!Nhưng tôi sẽ đến đó cùng người con gái tôi yêu!!”“Người con gái anh yêu??”Dạ dày Hee Ah tự nhiên thót lên một cái “Người ấy như thế nào??”Jung In đột ngột nhìn Hee Ah bằng ánh mắt ngạc nhiên...“Tôi chỉ tò mò một chút thôi mà!!”Mặt Hee Ah hơi hồng.....Jung In mỉm cười...“Cô ấy là một người rất kì lạ!!!Cô ấy biết che dấu vẻ đẹp của mình.Nhưng lại làm tôi ngẩn ngơ vì nụ cười hơn cả hoa của mình....Nào tôi đã cho Hee Ah biết người trong mộng rồi.Còn Hee Ah thì sao???
Jung In thu dọn sách vở thất nhanh...(thất ra là dòn lại thành 1 đống rùi trút hết vô cặp)....
Phải nhanh để chuẩn bị về nhà chờ cô giáo chứ!!!
Có tiếng chuông điên thoại....
.....................
Hee Ah bước ra khỏi thang máy...Chắc chắn là Jung In đang đứng đợi cô ở hành lang như thường lệ...
...Hành lang hôm nay trống trơn...
..............
Hee Ah cảm thấy có cái gì đó nghẹn trong lòng ngực.Cô cúi nhìn đồng hồ...6h45"....
....7h15"....
Hee Ah nhấn chuông lần thứ 21...
Cánh cửa vẫn ko hế nhúc nhích.....
.....7h30".....
Hee Ah ngồi bó gối ở góc hành lang....
“Đợi một người là như thế này sao???Cuộc đời cô đã đợi một lần nhưng người cô đợi ko bao giờ đến......Cô ghét đợi chờ!!!”(lưu ý Hee Ah chưa có mảnh tình vắt vai nhá!!)
....8h....
Hee Ah đứng dậy...
“Về thôi!!”
Nhưng hai chân cô đang tê cứng.....
Gió sông Hàn thổi vào hành lang....
“Đợi thêm 10 " nữa vậy!”
........8h30"........
Hee Ah lục túi xách...Hai cuốn bài tập dày cộm....Hee Ah định đặt chúng xuống....Có cái gì đó chợt bừng tỉnh trong cô...Tiếng chân ai đó đang chạy gấp trên hành lang....
“Xi........n lỗii!!!”Jung In thở gấp “Tôi.....có........chuyện....... đột.....xuất!”
Khi Jung In loay hoay mở cửa,Hee Ah định nói cái gì đó nhưng thôi....
“Ta vào nhà thôi!!”
“Vì anh về muộn nên chúng ta có 30 phút để đối thoại.Còn 2 cuốn bài tập này!!Anh cứ tham khảo thêm sách Tuần sau tôi chấm!!!”Hee Ah đặt hai cuốn bài tập xuống bàn.Cùng lúc đó Jung In bước ra từ bếp với 2 tách trà....
............Đây là đoạn đối toại bằng tiếng Đức của 2 người nhé)
“Tại sao cô lại học tiếng Đức??”
“Vì tôi thix nước Đức & vì...ông tôi!!”
“Cô đến đó chưa??”
“Cách đây 5 năm!!!Còn anh?”
“Chưa!!Nhưng tôi sẽ đến đó cùng người con gái tôi yêu!!”
“Người con gái anh yêu??”Dạ dày Hee Ah tự nhiên thót lên một cái “Người ấy như thế nào??”
Jung In đột ngột nhìn Hee Ah bằng ánh mắt ngạc nhiên...
“Tôi chỉ tò mò một chút thôi mà!!”Mặt Hee Ah hơi hồng.....
Jung In mỉm cười...
“Cô ấy là một người rất kì lạ!!!Cô ấy biết che dấu vẻ đẹp của mình.Nhưng lại làm tôi ngẩn ngơ vì nụ cười hơn cả hoa của mình....Nào tôi đã cho Hee Ah biết người trong mộng rồi.Còn Hee Ah thì sao???
63 vs 88Tác giả: Mèo ÚTruyện Ngôn Tình...Đại sảnh đường ĐH Seoul.... Một chồng sách đang...à không một cô gái đang vác một chồng sách cao ít nhất 0.5m đi đi về phía bãi cỏ..Đó là Yoo Hee Ah,sinh viên năm thứ 2 khoa Đức Văn.Đặc điểm nhận dạng tốt nhất của cô chính là cặp kính dày cộm hoặc là chồng sách đủ làm cô cao thêm 50cm... Đặt chồng sách xuống bãi cỏ,Hee Ah bắt đầu chăm chú đọc mà ko hề để ý đến mọi chuyện xung quanh... “Yoo Hee Ah!” Một ai đó vỗ một cái thật mạnh lên vai & hét thật to vào tai Hee Ah khiên cô có cảm giác vai cô đang rớt ra và màn nhĩ thì chắc lủng một lỗ bự... Xoa cái vai đau,Hee Ah lườm người vừa gọi mình một cách bạo lực như thế.Đó là cô bạn chung phòng Kim Sun Jin... “Cậu ko thể gọi mình một cách nhẹ nhành hơn à?” “Gọi cậu nhẹ nhàng thì có đến tối cũng ko được!” Sun Jin ngồi xuống cạnh Hee Ah.. “Hôm nay có chuyện gì mà Kim Sun Jin của chúng ta hớn hở thế?” “Mình vùa gặp một anh chàng rất tuyệt vời!” “Thế thì chúc mừng cậu!”Nói xong Hee Ah lại cắm đầu vào cuồn sách mà mình đang đọc dở.. “Anh ấy… Jung In thu dọn sách vở thất nhanh...(thất ra là dòn lại thành 1 đống rùi trút hết vô cặp)....Phải nhanh để chuẩn bị về nhà chờ cô giáo chứ!!!Có tiếng chuông điên thoại.........................Hee Ah bước ra khỏi thang máy...Chắc chắn là Jung In đang đứng đợi cô ở hành lang như thường lệ......Hành lang hôm nay trống trơn.................Hee Ah cảm thấy có cái gì đó nghẹn trong lòng ngực.Cô cúi nhìn đồng hồ...6h45"........7h15"....Hee Ah nhấn chuông lần thứ 21...Cánh cửa vẫn ko hế nhúc nhích..........7h30".....Hee Ah ngồi bó gối ở góc hành lang....“Đợi một người là như thế này sao???Cuộc đời cô đã đợi một lần nhưng người cô đợi ko bao giờ đến......Cô ghét đợi chờ!!!”(lưu ý Hee Ah chưa có mảnh tình vắt vai nhá!!)....8h....Hee Ah đứng dậy...“Về thôi!!”Nhưng hai chân cô đang tê cứng.....Gió sông Hàn thổi vào hành lang....“Đợi thêm 10 " nữa vậy!”........8h30"........Hee Ah lục túi xách...Hai cuốn bài tập dày cộm....Hee Ah định đặt chúng xuống....Có cái gì đó chợt bừng tỉnh trong cô...Tiếng chân ai đó đang chạy gấp trên hành lang....“Xi........n lỗii!!!”Jung In thở gấp “Tôi.....có........chuyện....... đột.....xuất!”Khi Jung In loay hoay mở cửa,Hee Ah định nói cái gì đó nhưng thôi....“Ta vào nhà thôi!!”“Vì anh về muộn nên chúng ta có 30 phút để đối thoại.Còn 2 cuốn bài tập này!!Anh cứ tham khảo thêm sách Tuần sau tôi chấm!!!”Hee Ah đặt hai cuốn bài tập xuống bàn.Cùng lúc đó Jung In bước ra từ bếp với 2 tách trà................Đây là đoạn đối toại bằng tiếng Đức của 2 người nhé)“Tại sao cô lại học tiếng Đức??”“Vì tôi thix nước Đức & vì...ông tôi!!”“Cô đến đó chưa??”“Cách đây 5 năm!!!Còn anh?”“Chưa!!Nhưng tôi sẽ đến đó cùng người con gái tôi yêu!!”“Người con gái anh yêu??”Dạ dày Hee Ah tự nhiên thót lên một cái “Người ấy như thế nào??”Jung In đột ngột nhìn Hee Ah bằng ánh mắt ngạc nhiên...“Tôi chỉ tò mò một chút thôi mà!!”Mặt Hee Ah hơi hồng.....Jung In mỉm cười...“Cô ấy là một người rất kì lạ!!!Cô ấy biết che dấu vẻ đẹp của mình.Nhưng lại làm tôi ngẩn ngơ vì nụ cười hơn cả hoa của mình....Nào tôi đã cho Hee Ah biết người trong mộng rồi.Còn Hee Ah thì sao???