Vạn Dực thường nghĩ: Thái tổ hoàng đế đời trước nhất định đã đào phần mộ tổ tiên Vạn gia, mới khiến Vạn gia đời đời kiếp kiếp truyền dạy, phải cần cù dốc sức chết cũng không từ mà đào căn cơ gốc rễ nhà hoàng đế. Thân là gian thần chuyên nghiệp, Vạn gia là tâm phúc đại họa của các thế hệ hoàng đế - đời đời thao túng triều chính Đại Chu, Vạn gia đáng hận đã cắm rễ quá sâu, tùy tiện nhổ cỏ tận gốc, chỉ sợ lung lay nền tảng quốc gia. Có thể làm gì đây? Các hoàng đế cũng đành chịu nhục, không thể trừng trị thẳng tay thì đánh lén, một đời không nhổ được thì giao lại cho đời sau, phát triển từng bước cũng là một loại sách lược. Rơi vào thế hệ người cha Vạn An của hắn, Vạn gia túm trong tay quyền lực cực lớn của nội các đủ để công khai chống lại hoàng quyền. Đến năm Thành Trị thứ nhất, sau khi đấu đá với cha suốt mười mấy năm, rốt cuộc lão hoàng đế cũng không cam lòng nguyện ý mà băng hà, ấu đế kế vị chỉ mới vừa tròn bảy tuổi. Cái gì gọi là một tay che trời, gian thần lộng quyền? Cứ nhìn…

Quyển 3 - Chương 11

Ô Hô! Gian Thần Lộng QuyềnTác giả: Cá Thích Leo CâyTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhVạn Dực thường nghĩ: Thái tổ hoàng đế đời trước nhất định đã đào phần mộ tổ tiên Vạn gia, mới khiến Vạn gia đời đời kiếp kiếp truyền dạy, phải cần cù dốc sức chết cũng không từ mà đào căn cơ gốc rễ nhà hoàng đế. Thân là gian thần chuyên nghiệp, Vạn gia là tâm phúc đại họa của các thế hệ hoàng đế - đời đời thao túng triều chính Đại Chu, Vạn gia đáng hận đã cắm rễ quá sâu, tùy tiện nhổ cỏ tận gốc, chỉ sợ lung lay nền tảng quốc gia. Có thể làm gì đây? Các hoàng đế cũng đành chịu nhục, không thể trừng trị thẳng tay thì đánh lén, một đời không nhổ được thì giao lại cho đời sau, phát triển từng bước cũng là một loại sách lược. Rơi vào thế hệ người cha Vạn An của hắn, Vạn gia túm trong tay quyền lực cực lớn của nội các đủ để công khai chống lại hoàng quyền. Đến năm Thành Trị thứ nhất, sau khi đấu đá với cha suốt mười mấy năm, rốt cuộc lão hoàng đế cũng không cam lòng nguyện ý mà băng hà, ấu đế kế vị chỉ mới vừa tròn bảy tuổi. Cái gì gọi là một tay che trời, gian thần lộng quyền? Cứ nhìn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Editor: Mộc Di​“Nô tì tuy là thiếp, nhưng cũng tốt hơn so với thê thiếp không rõ ràng!” Liên Ngã trừng mắt dứt lời, cũng không chờ hai người đang biến sắc kia lại đuổi, che miệng lại nắm chặt cái khăn tay nhỏ nước mắt tuôn rơi, lộc cộc mà đi.Vạn Dực: “Khụ......”Kỳ Kiến Ngọc:“......” một đao thấy máu!Ảnh Nhất trong chỗ tối:“...... Được, thật là sắc bén.”một chồng nhiều vợ hưởng thụ cũng không tốt lắm đâu.Liên Ngã đi rồi, Vạn Dực khoanh tay đứng ở trong gió rét, nghênh tiếp ánh mắt u oán của Kỳ Kiến Ngọc, bất chấp khó khăn...... cực kỳ bĩu môi.Nếu Tề vương điện hạ đột nhiên bùng nổ, hướng về phía y yêu cầu danh phận thì làm sao bây giờ?“Vậy có muốn đi đến Quốc Tử Giám không?”Vượt qua tường cao, trở về Quốc Tử Giám đã xa cách nhiều năm.Từ trước đến nay Quốc Tử canh phòng nghiêm ngặt nên bên trong đương nhiên có không ít thủ vệ, chẳng qua tầm mắt vừa chạm đến khuôn mặt dũng mãnh của Tề vương điện hạ, còn có vẻ mặt xinh đẹp của Vạn Lang bên cạnh hắn thì mọi người thức thời nhìn như không thấy.Làm ơn, nơi này là trường học thần thánh mà nghiêm túc, không phải là sân bãi hẹn hò dưới ánh trăng mà điện hạ hao phí khoe khoang đâu ạ!Kỳ thật nói thất vọng vẫn là tiểu nhân, sau này tiểu vương gia vĩ đại chăm học gặp thằng con trai bé nhỏ nghênh ngang được nuông chiều vạn phần đang học ở nội đường thu nhặt người hầu, bộ dạng vênh mặt hất cằm sai khiến đối với nhâm khóa tiến sĩ, lòng tự trọng của tiểu Kiến Ngọc vỡ thành trăm triệu mảnh --Đây mới không phải là đối thủ truyền kiếp của cô!

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Mộc Di​

Image removed.

“Nô tì tuy là thiếp, nhưng cũng tốt hơn so với thê thiếp không rõ ràng!” Liên Ngã trừng mắt dứt lời, cũng không chờ hai người đang biến sắc kia lại đuổi, che miệng lại nắm chặt cái khăn tay nhỏ nước mắt tuôn rơi, lộc cộc mà đi.

Vạn Dực: “Khụ......”

Kỳ Kiến Ngọc:“......” một đao thấy máu!

Ảnh Nhất trong chỗ tối:“...... Được, thật là sắc bén.”

một chồng nhiều vợ hưởng thụ cũng không tốt lắm đâu.

Liên Ngã đi rồi, Vạn Dực khoanh tay đứng ở trong gió rét, nghênh tiếp ánh mắt u oán của Kỳ Kiến Ngọc, bất chấp khó khăn...... cực kỳ bĩu môi.

Nếu Tề vương điện hạ đột nhiên bùng nổ, hướng về phía y yêu cầu danh phận thì làm sao bây giờ?

Image removed.

“Vậy có muốn đi đến Quốc Tử Giám không?”

Vượt qua tường cao, trở về Quốc Tử Giám đã xa cách nhiều năm.

Từ trước đến nay Quốc Tử canh phòng nghiêm ngặt nên bên trong đương nhiên có không ít thủ vệ, chẳng qua tầm mắt vừa chạm đến khuôn mặt dũng mãnh của Tề vương điện hạ, còn có vẻ mặt xinh đẹp của Vạn Lang bên cạnh hắn thì mọi người thức thời nhìn như không thấy.

Làm ơn, nơi này là trường học thần thánh mà nghiêm túc, không phải là sân bãi hẹn hò dưới ánh trăng mà điện hạ hao phí khoe khoang đâu ạ!

Image removed.

Kỳ thật nói thất vọng vẫn là tiểu nhân, sau này tiểu vương gia vĩ đại chăm học gặp thằng con trai bé nhỏ nghênh ngang được nuông chiều vạn phần đang học ở nội đường thu nhặt người hầu, bộ dạng vênh mặt hất cằm sai khiến đối với nhâm khóa tiến sĩ, lòng tự trọng của tiểu Kiến Ngọc vỡ thành trăm triệu mảnh --

Đây mới không phải là đối thủ truyền kiếp của cô!

Ô Hô! Gian Thần Lộng QuyềnTác giả: Cá Thích Leo CâyTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhVạn Dực thường nghĩ: Thái tổ hoàng đế đời trước nhất định đã đào phần mộ tổ tiên Vạn gia, mới khiến Vạn gia đời đời kiếp kiếp truyền dạy, phải cần cù dốc sức chết cũng không từ mà đào căn cơ gốc rễ nhà hoàng đế. Thân là gian thần chuyên nghiệp, Vạn gia là tâm phúc đại họa của các thế hệ hoàng đế - đời đời thao túng triều chính Đại Chu, Vạn gia đáng hận đã cắm rễ quá sâu, tùy tiện nhổ cỏ tận gốc, chỉ sợ lung lay nền tảng quốc gia. Có thể làm gì đây? Các hoàng đế cũng đành chịu nhục, không thể trừng trị thẳng tay thì đánh lén, một đời không nhổ được thì giao lại cho đời sau, phát triển từng bước cũng là một loại sách lược. Rơi vào thế hệ người cha Vạn An của hắn, Vạn gia túm trong tay quyền lực cực lớn của nội các đủ để công khai chống lại hoàng quyền. Đến năm Thành Trị thứ nhất, sau khi đấu đá với cha suốt mười mấy năm, rốt cuộc lão hoàng đế cũng không cam lòng nguyện ý mà băng hà, ấu đế kế vị chỉ mới vừa tròn bảy tuổi. Cái gì gọi là một tay che trời, gian thần lộng quyền? Cứ nhìn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Editor: Mộc Di​“Nô tì tuy là thiếp, nhưng cũng tốt hơn so với thê thiếp không rõ ràng!” Liên Ngã trừng mắt dứt lời, cũng không chờ hai người đang biến sắc kia lại đuổi, che miệng lại nắm chặt cái khăn tay nhỏ nước mắt tuôn rơi, lộc cộc mà đi.Vạn Dực: “Khụ......”Kỳ Kiến Ngọc:“......” một đao thấy máu!Ảnh Nhất trong chỗ tối:“...... Được, thật là sắc bén.”một chồng nhiều vợ hưởng thụ cũng không tốt lắm đâu.Liên Ngã đi rồi, Vạn Dực khoanh tay đứng ở trong gió rét, nghênh tiếp ánh mắt u oán của Kỳ Kiến Ngọc, bất chấp khó khăn...... cực kỳ bĩu môi.Nếu Tề vương điện hạ đột nhiên bùng nổ, hướng về phía y yêu cầu danh phận thì làm sao bây giờ?“Vậy có muốn đi đến Quốc Tử Giám không?”Vượt qua tường cao, trở về Quốc Tử Giám đã xa cách nhiều năm.Từ trước đến nay Quốc Tử canh phòng nghiêm ngặt nên bên trong đương nhiên có không ít thủ vệ, chẳng qua tầm mắt vừa chạm đến khuôn mặt dũng mãnh của Tề vương điện hạ, còn có vẻ mặt xinh đẹp của Vạn Lang bên cạnh hắn thì mọi người thức thời nhìn như không thấy.Làm ơn, nơi này là trường học thần thánh mà nghiêm túc, không phải là sân bãi hẹn hò dưới ánh trăng mà điện hạ hao phí khoe khoang đâu ạ!Kỳ thật nói thất vọng vẫn là tiểu nhân, sau này tiểu vương gia vĩ đại chăm học gặp thằng con trai bé nhỏ nghênh ngang được nuông chiều vạn phần đang học ở nội đường thu nhặt người hầu, bộ dạng vênh mặt hất cằm sai khiến đối với nhâm khóa tiến sĩ, lòng tự trọng của tiểu Kiến Ngọc vỡ thành trăm triệu mảnh --Đây mới không phải là đối thủ truyền kiếp của cô!

Quyển 3 - Chương 11