Vạn Dực thường nghĩ: Thái tổ hoàng đế đời trước nhất định đã đào phần mộ tổ tiên Vạn gia, mới khiến Vạn gia đời đời kiếp kiếp truyền dạy, phải cần cù dốc sức chết cũng không từ mà đào căn cơ gốc rễ nhà hoàng đế. Thân là gian thần chuyên nghiệp, Vạn gia là tâm phúc đại họa của các thế hệ hoàng đế - đời đời thao túng triều chính Đại Chu, Vạn gia đáng hận đã cắm rễ quá sâu, tùy tiện nhổ cỏ tận gốc, chỉ sợ lung lay nền tảng quốc gia. Có thể làm gì đây? Các hoàng đế cũng đành chịu nhục, không thể trừng trị thẳng tay thì đánh lén, một đời không nhổ được thì giao lại cho đời sau, phát triển từng bước cũng là một loại sách lược. Rơi vào thế hệ người cha Vạn An của hắn, Vạn gia túm trong tay quyền lực cực lớn của nội các đủ để công khai chống lại hoàng quyền. Đến năm Thành Trị thứ nhất, sau khi đấu đá với cha suốt mười mấy năm, rốt cuộc lão hoàng đế cũng không cam lòng nguyện ý mà băng hà, ấu đế kế vị chỉ mới vừa tròn bảy tuổi. Cái gì gọi là một tay che trời, gian thần lộng quyền? Cứ nhìn…

Quyển 3 - Chương 14

Ô Hô! Gian Thần Lộng QuyềnTác giả: Cá Thích Leo CâyTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhVạn Dực thường nghĩ: Thái tổ hoàng đế đời trước nhất định đã đào phần mộ tổ tiên Vạn gia, mới khiến Vạn gia đời đời kiếp kiếp truyền dạy, phải cần cù dốc sức chết cũng không từ mà đào căn cơ gốc rễ nhà hoàng đế. Thân là gian thần chuyên nghiệp, Vạn gia là tâm phúc đại họa của các thế hệ hoàng đế - đời đời thao túng triều chính Đại Chu, Vạn gia đáng hận đã cắm rễ quá sâu, tùy tiện nhổ cỏ tận gốc, chỉ sợ lung lay nền tảng quốc gia. Có thể làm gì đây? Các hoàng đế cũng đành chịu nhục, không thể trừng trị thẳng tay thì đánh lén, một đời không nhổ được thì giao lại cho đời sau, phát triển từng bước cũng là một loại sách lược. Rơi vào thế hệ người cha Vạn An của hắn, Vạn gia túm trong tay quyền lực cực lớn của nội các đủ để công khai chống lại hoàng quyền. Đến năm Thành Trị thứ nhất, sau khi đấu đá với cha suốt mười mấy năm, rốt cuộc lão hoàng đế cũng không cam lòng nguyện ý mà băng hà, ấu đế kế vị chỉ mới vừa tròn bảy tuổi. Cái gì gọi là một tay che trời, gian thần lộng quyền? Cứ nhìn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Có câu nói: Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột sinh con thì trời sinh cũng biết đào hang. (Ý chỉ người thế nào thì kết giao với loại người thế ấy, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã)Theo một số người biết rõ tình hình trong một quán rượu nhỏ ở Đông Thành đã nhìn thấy Vạn Lang cùng cha con Tằng Vinh trò chuyện với nhau thậtvui.Vạn Dực cười híp mắt đem cái vòng dương chi bạch nọc của Tằng Vinh đưa tới thu vào trong lòng, sờ sờ ngón cái nói: “Vòng ngọc tuy tốt nhưng chỉ có nhẫn ban chỉ mới xứng đôi a.”Tằng Vinh đang cười bỗng nhiên một nửa khóe miệng cứng đờ, cái tay đang mang chiếc nhẫn ban chỉ mã não lớn tự động rụt lại, ở dưới bàn đưa con trai lập tức đạp như điên và chân của lão ta để ra hiệu ngầm.Nghiệt tử a nghiệt tử!Mắt thấy hai bên trái phải mỗi người đều đã có vị trí và cương vị riêng, chỉ đợi trò hay, mà nếu cứ tiến triển thuận lợi như thế này cũng không thể làm cho nét tươi cười trên mặt của Vạn Lang nhiều thêm vài phần, sự nghiệp đắc ý nhưng tình trường lại khó mà nói, Tề vương điện hạ đến bây giờ còn không chịu thỏa hiệp kia kìa....... Được rồi, có lẽ cần thỏa hiệp không phải Kỳ Kiến Ngọc, mà là y.“...... thật ra chẳng qua là bản thân ngươi thấy hứng thú chứ gì.” [→_→]

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Có câu nói: Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột sinh con thì trời sinh cũng biết đào hang. 

(Ý chỉ người thế nào thì kết giao với loại người thế ấy, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã)

Image removed.

Theo một số người biết rõ tình hình trong một quán rượu nhỏ ở Đông Thành đã nhìn thấy Vạn Lang cùng cha con Tằng Vinh trò chuyện với nhau thậtvui.

Vạn Dực cười híp mắt đem cái vòng dương chi bạch nọc của Tằng Vinh đưa tới thu vào trong lòng, sờ sờ ngón cái nói: “Vòng ngọc tuy tốt nhưng chỉ có nhẫn ban chỉ mới xứng đôi a.”

Tằng Vinh đang cười bỗng nhiên một nửa khóe miệng cứng đờ, cái tay đang mang chiếc nhẫn ban chỉ mã não lớn tự động rụt lại, ở dưới bàn đưa con trai lập tức đạp như điên và chân của lão ta để ra hiệu ngầm.

Nghiệt tử a nghiệt tử!

Image removed.

Mắt thấy hai bên trái phải mỗi người đều đã có vị trí và cương vị riêng, chỉ đợi trò hay, mà nếu cứ tiến triển thuận lợi như thế này cũng không thể làm cho nét tươi cười trên mặt của Vạn Lang nhiều thêm vài phần, sự nghiệp đắc ý nhưng tình trường lại khó mà nói, Tề vương điện hạ đến bây giờ còn không chịu thỏa hiệp kia kìa.

...... Được rồi, có lẽ cần thỏa hiệp không phải Kỳ Kiến Ngọc, mà là y.

Image removed.

“...... thật ra chẳng qua là bản thân ngươi thấy hứng thú chứ gì.” [→_→]

Ô Hô! Gian Thần Lộng QuyềnTác giả: Cá Thích Leo CâyTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhVạn Dực thường nghĩ: Thái tổ hoàng đế đời trước nhất định đã đào phần mộ tổ tiên Vạn gia, mới khiến Vạn gia đời đời kiếp kiếp truyền dạy, phải cần cù dốc sức chết cũng không từ mà đào căn cơ gốc rễ nhà hoàng đế. Thân là gian thần chuyên nghiệp, Vạn gia là tâm phúc đại họa của các thế hệ hoàng đế - đời đời thao túng triều chính Đại Chu, Vạn gia đáng hận đã cắm rễ quá sâu, tùy tiện nhổ cỏ tận gốc, chỉ sợ lung lay nền tảng quốc gia. Có thể làm gì đây? Các hoàng đế cũng đành chịu nhục, không thể trừng trị thẳng tay thì đánh lén, một đời không nhổ được thì giao lại cho đời sau, phát triển từng bước cũng là một loại sách lược. Rơi vào thế hệ người cha Vạn An của hắn, Vạn gia túm trong tay quyền lực cực lớn của nội các đủ để công khai chống lại hoàng quyền. Đến năm Thành Trị thứ nhất, sau khi đấu đá với cha suốt mười mấy năm, rốt cuộc lão hoàng đế cũng không cam lòng nguyện ý mà băng hà, ấu đế kế vị chỉ mới vừa tròn bảy tuổi. Cái gì gọi là một tay che trời, gian thần lộng quyền? Cứ nhìn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Có câu nói: Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột sinh con thì trời sinh cũng biết đào hang. (Ý chỉ người thế nào thì kết giao với loại người thế ấy, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã)Theo một số người biết rõ tình hình trong một quán rượu nhỏ ở Đông Thành đã nhìn thấy Vạn Lang cùng cha con Tằng Vinh trò chuyện với nhau thậtvui.Vạn Dực cười híp mắt đem cái vòng dương chi bạch nọc của Tằng Vinh đưa tới thu vào trong lòng, sờ sờ ngón cái nói: “Vòng ngọc tuy tốt nhưng chỉ có nhẫn ban chỉ mới xứng đôi a.”Tằng Vinh đang cười bỗng nhiên một nửa khóe miệng cứng đờ, cái tay đang mang chiếc nhẫn ban chỉ mã não lớn tự động rụt lại, ở dưới bàn đưa con trai lập tức đạp như điên và chân của lão ta để ra hiệu ngầm.Nghiệt tử a nghiệt tử!Mắt thấy hai bên trái phải mỗi người đều đã có vị trí và cương vị riêng, chỉ đợi trò hay, mà nếu cứ tiến triển thuận lợi như thế này cũng không thể làm cho nét tươi cười trên mặt của Vạn Lang nhiều thêm vài phần, sự nghiệp đắc ý nhưng tình trường lại khó mà nói, Tề vương điện hạ đến bây giờ còn không chịu thỏa hiệp kia kìa....... Được rồi, có lẽ cần thỏa hiệp không phải Kỳ Kiến Ngọc, mà là y.“...... thật ra chẳng qua là bản thân ngươi thấy hứng thú chứ gì.” [→_→]

Quyển 3 - Chương 14