Từng đợt sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ, cơn gió mùa hè dịu dàng nâng niu những tia nắng còn sót lại sau hoàng hôn... Trên bãi biển thanh bình, Yuri thoải mái thả mình vào làn gió mát, đôi mắt khẽ nhắm hờ từ từ cảm nhận khoảnh khắc bình yên tưởng chừng như vô tận. *Bốp**Bốp* Một thứ âm thanh mang tính chất “bạo lực” vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh vốn có trên bãi biển Sokcho. Yuri khó chịu nhíu mày, nhưng sau đó nhanh chóng rơi vào trạng thái vô thức. *Bốp**Bốp* Hàng loạt những thứ âm thanh khiến người ta khó chịu lại vang lên, Yuri vẫn bướng bỉnh chìm vào thế giới của riêng mình, phó mặc mọi thứ cho thời gian. -“Sao hả? Cậu ấm của tổ chức mafia Knight đây sao?”-Một giọng nói cợt nhả vang lên, nghe thôi cũng đủ biết đây là một tên chẳng ra gì. -“Hừ, đừng vội mừng nhanh như thế ông bạn ạ.”-Lại một giọng nói khác lạnh lùng lên tiếng, tuy có dễ nghe hơn nhưng chất giọng khiến người khác không khỏi rùng mình. -“Tụi bây, đánh nó tiếp cho tao!” *Bốp**Bốp* Lại là thứ âm thanh đáng nguyền rủa ấy...…
Chương 6: Don't touch him!
[MinYu] Vợ Ngốc! Anh Sẽ Bắt Được EmTác giả: Sting0405Truyện Ngôn TìnhTừng đợt sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ, cơn gió mùa hè dịu dàng nâng niu những tia nắng còn sót lại sau hoàng hôn... Trên bãi biển thanh bình, Yuri thoải mái thả mình vào làn gió mát, đôi mắt khẽ nhắm hờ từ từ cảm nhận khoảnh khắc bình yên tưởng chừng như vô tận. *Bốp**Bốp* Một thứ âm thanh mang tính chất “bạo lực” vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh vốn có trên bãi biển Sokcho. Yuri khó chịu nhíu mày, nhưng sau đó nhanh chóng rơi vào trạng thái vô thức. *Bốp**Bốp* Hàng loạt những thứ âm thanh khiến người ta khó chịu lại vang lên, Yuri vẫn bướng bỉnh chìm vào thế giới của riêng mình, phó mặc mọi thứ cho thời gian. -“Sao hả? Cậu ấm của tổ chức mafia Knight đây sao?”-Một giọng nói cợt nhả vang lên, nghe thôi cũng đủ biết đây là một tên chẳng ra gì. -“Hừ, đừng vội mừng nhanh như thế ông bạn ạ.”-Lại một giọng nói khác lạnh lùng lên tiếng, tuy có dễ nghe hơn nhưng chất giọng khiến người khác không khỏi rùng mình. -“Tụi bây, đánh nó tiếp cho tao!” *Bốp**Bốp* Lại là thứ âm thanh đáng nguyền rủa ấy...… Trong cơn gió đêm thổi nhè nhẹ, ánh trăng sáng dịu dàng chiếu xuống mặt đất, phá tan màn đêm đang phủ kín...Một gương mặt quen thuộc hiện ra sau ánh trăng mờ ảo, Yuri ngạc nhiên nhìn người trước mặt, sau đó dùng tay đẩy bàn tay đó ra khỏi miệng mình.Nhưng bàn tay kia vẫn ngoan cố không chịu rời, Yuri tức giận nhìn người đó.Nhắm mắt lại...Hít một hơi thật sâu...Và hành động...-“Á! Sau em cắn anh!”-Sau “tuyệt chiêu ngàn năm” của Yuri vừa được thể hiện, bàn tay đó lập tức rời ra khỏi miệng Yuri, giọng nói đau đớn bắt đầu kêu gào thảm thiết.-“Em có phải là con người không vậy?”-“Cho đáng đời anh!”-Yuri làm mặt xấu với người đối diện, sau đó giả vờ suýt xoa.-“Chậc chậc, tội nghiệp chưa...”-“Con nhóc này! Phải dạy lại em thôi!”-Người ấy xắn tay áo lên, bắt đầu tiến về phía Yuri.-“Á! Anh tính làm gì vậy! Tránh xa em ra...”-Yuri lùi về phía sau, gương mặt mang đầy ám khí của người trước mặt khiến Yuri cảm thấy ớn lạnh.-“Anh là anh trai của em, chẳng lẽ anh không được quyền dạy dỗ em gái mình à?”-Bóng chàng trai ấy bước đến gần, bàn tay đưa lên véo mũi Yuri.-“Thôi đi, mau bỏ tay ra!”-Yuri ra sức kéo bàn tay ấy, nhưng vẫn như lần trước, bất lực thả lỏng người.1s...2s...3s...-“Á!”-Lại là tiếng la hét thất thanh vang lên, xé toạc màn đêm yên tĩnh.Và đích đến lần này của Yuri là bàn chân “dễ thương” của người được Yuri gọi là anh trai. Yuri dồn hết trọng lực lên bàn chân và sau đó... đạp.-“Nhóc con, hôm nay anh không giết em thì không phải là con người.”-Cả người của chàng trai kia toát ra sát khí, ngước mặt lên nhìn Yuri phẫn nộ.-“Anh mà tiến thêm một bước nữa thì...”-Yuri sợ hãi hét lên, gương mặt tái xanh nhìn anh trai yêu quý của mình.-“Thì sao?”-Cả hai đều được thừa hưởng tính cách ngang ngạnh, nên anh ta vẫn ngoan cố bước từ từ đến chỗ Yuri.-“Em sẽ mách với mẹ chuyện anh nhân lúc ba mẹ không ở nhà mà rủ rê bạn bè đến nhà làm loạn.”-Yuri nói một mạch, nhịp tim đang đập loạn cả lên.-“Ế!”-Yuri nói đụng tới “nỗi đau thầm kín” của mình, ngay lập tức cả hai chuyển sắc thái biểu cảm cho nhau.Yuri lúc này đang đắc ý khoanh tay đứng nhìn anh trai yêu quý của mình trong khi gương mặt của người còn lại càng lúc càng tái mét.-“Yuri~ Đừng mà! Nếu em nói ra thì danh dự một thời của Kwon Taecyeon anh đây sẽ theo gió mà bay!!!”-Đưa đôi mắt đáng thương nhìn Yuri, Taecyeon hạ giọng cầu xin... Phải rồi, nếu không sẽ được vinh quang “ăn” gậy sắt.-“Hừ!”-Yuri lạnh lùng liếc nhìn thái độ đáng ngờ của anh mình, quay mặt sang hướng khác tỏ vẻ khinh thường.-“À, nghe nói thiếu gia tổ chức Knight đã chọn được vợ... Chắc phải là hàng độc đây!”-Nhanh chóng chuyển đề tài, Taecyeon nhún nhún vai, đôi mắt chợt sáng lấp lánh.-“Chọn vợ?”-Yuri tròn mắt nhìn, vấn đề Taecyeon đang nói hình như có liên quan đến Yuri.-“Em không biết sao? Nghe nói đến năm mười tám tuổi, thiếu gia của mỗi thế hệ trong tổ chức Knight đều phải chọn một người con gái làm vợ mình, nếu gia đình đó có ý ngăn cấm hay không đồng ý thì...”-Taecyeon kéo dài chữ cuối cùng ra, thở dài.-“... chậc chậc!”Yuri ngây người, những lời nói của anh trai cứ ám ảnh trong tâm trí...Trước mắt Yuri hiện giờ là một màu đen thăm thẳm, đôi mắt vô hồn trở nên phức tạp hơn.-“Mà sao hôm qua em không về nhà?”-Sực nhớ ra chuyện quan trọng, Taecyeon đập tay, sau đó quay sang Yuri hỏi.Không một tiếng trả lời...Yuri vẫn chìm đắm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, không để tâm đến anh trai Taecyeon đang làm đủ trò để gây sự chú ý....-“Này! Yuri!”-Mất kiên nhẫn, Taecyeon nắm chặt vai Yuri, xoay Yuri đối mặt với mình.-“Em làm gì mà...”*Bốp*Chưa kịp nói hết câu, một nắm đấm giáng thẳng vào mặt Taecyeon, Yuri giật mình thoát ra khỏi dòng ảo tưởng.Minho đứng trước mặt hai người, theo sau là một toán cận vệ mặc vest đen...... Lúc này Minho đang nghiêng nghiêng đầu, bẻ bẻ tay, sau đó tiến đến nắm lấy cổ áo của Taecyeon...-“Dừng lại!”-Yuri vội vàng chắn trước mặt Taecyeon, trừng mắt nhìn Minho.-“Không được đánh anh trai tôi!”Ánh trăng mờ ảo soi sáng, ba bóng người đang đối mặt với nhau...... Mỗi người một tâm tư...... Mỗi người một cảm xúc...
Trong cơn gió đêm thổi nhè nhẹ, ánh trăng sáng dịu dàng chiếu xuống mặt đất, phá tan màn đêm đang phủ kín...
Một gương mặt quen thuộc hiện ra sau ánh trăng mờ ảo, Yuri ngạc nhiên nhìn người trước mặt, sau đó dùng tay đẩy bàn tay đó ra khỏi miệng mình.
Nhưng bàn tay kia vẫn ngoan cố không chịu rời, Yuri tức giận nhìn người đó.
Nhắm mắt lại...
Hít một hơi thật sâu...
Và hành động...
-“Á! Sau em cắn anh!”-Sau “tuyệt chiêu ngàn năm” của Yuri vừa được thể hiện, bàn tay đó lập tức rời ra khỏi miệng Yuri, giọng nói đau đớn bắt đầu kêu gào thảm thiết.-“Em có phải là con người không vậy?”
-“Cho đáng đời anh!”-Yuri làm mặt xấu với người đối diện, sau đó giả vờ suýt xoa.-“Chậc chậc, tội nghiệp chưa...”
-“Con nhóc này! Phải dạy lại em thôi!”-Người ấy xắn tay áo lên, bắt đầu tiến về phía Yuri.
-“Á! Anh tính làm gì vậy! Tránh xa em ra...”-Yuri lùi về phía sau, gương mặt mang đầy ám khí của người trước mặt khiến Yuri cảm thấy ớn lạnh.
-“Anh là anh trai của em, chẳng lẽ anh không được quyền dạy dỗ em gái mình à?”-Bóng chàng trai ấy bước đến gần, bàn tay đưa lên véo mũi Yuri.
-“Thôi đi, mau bỏ tay ra!”-Yuri ra sức kéo bàn tay ấy, nhưng vẫn như lần trước, bất lực thả lỏng người.
1s...
2s...
3s...
-“Á!”-Lại là tiếng la hét thất thanh vang lên, xé toạc màn đêm yên tĩnh.
Và đích đến lần này của Yuri là bàn chân “dễ thương” của người được Yuri gọi là anh trai. Yuri dồn hết trọng lực lên bàn chân và sau đó... đạp.
-“Nhóc con, hôm nay anh không giết em thì không phải là con người.”-Cả người của chàng trai kia toát ra sát khí, ngước mặt lên nhìn Yuri phẫn nộ.
-“Anh mà tiến thêm một bước nữa thì...”-Yuri sợ hãi hét lên, gương mặt tái xanh nhìn anh trai yêu quý của mình.
-“Thì sao?”-Cả hai đều được thừa hưởng tính cách ngang ngạnh, nên anh ta vẫn ngoan cố bước từ từ đến chỗ Yuri.
-“Em sẽ mách với mẹ chuyện anh nhân lúc ba mẹ không ở nhà mà rủ rê bạn bè đến nhà làm loạn.”-Yuri nói một mạch, nhịp tim đang đập loạn cả lên.
-“Ế!”-Yuri nói đụng tới “nỗi đau thầm kín” của mình, ngay lập tức cả hai chuyển sắc thái biểu cảm cho nhau.
Yuri lúc này đang đắc ý khoanh tay đứng nhìn anh trai yêu quý của mình trong khi gương mặt của người còn lại càng lúc càng tái mét.
-“Yuri~ Đừng mà! Nếu em nói ra thì danh dự một thời của Kwon Taecyeon anh đây sẽ theo gió mà bay!!!”-Đưa đôi mắt đáng thương nhìn Yuri, Taecyeon hạ giọng cầu xin... Phải rồi, nếu không sẽ được vinh quang “ăn” gậy sắt.
-“Hừ!”-Yuri lạnh lùng liếc nhìn thái độ đáng ngờ của anh mình, quay mặt sang hướng khác tỏ vẻ khinh thường.
-“À, nghe nói thiếu gia tổ chức Knight đã chọn được vợ... Chắc phải là hàng độc đây!”-Nhanh chóng chuyển đề tài, Taecyeon nhún nhún vai, đôi mắt chợt sáng lấp lánh.
-“Chọn vợ?”-Yuri tròn mắt nhìn, vấn đề Taecyeon đang nói hình như có liên quan đến Yuri.
-“Em không biết sao? Nghe nói đến năm mười tám tuổi, thiếu gia của mỗi thế hệ trong tổ chức Knight đều phải chọn một người con gái làm vợ mình, nếu gia đình đó có ý ngăn cấm hay không đồng ý thì...”-Taecyeon kéo dài chữ cuối cùng ra, thở dài.-“... chậc chậc!”
Yuri ngây người, những lời nói của anh trai cứ ám ảnh trong tâm trí...
Trước mắt Yuri hiện giờ là một màu đen thăm thẳm, đôi mắt vô hồn trở nên phức tạp hơn.
-“Mà sao hôm qua em không về nhà?”-Sực nhớ ra chuyện quan trọng, Taecyeon đập tay, sau đó quay sang Yuri hỏi.
Không một tiếng trả lời...
Yuri vẫn chìm đắm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, không để tâm đến anh trai Taecyeon đang làm đủ trò để gây sự chú ý.
...
-“Này! Yuri!”-Mất kiên nhẫn, Taecyeon nắm chặt vai Yuri, xoay Yuri đối mặt với mình.-“Em làm gì mà...”
*Bốp*
Chưa kịp nói hết câu, một nắm đấm giáng thẳng vào mặt Taecyeon, Yuri giật mình thoát ra khỏi dòng ảo tưởng.
Minho đứng trước mặt hai người, theo sau là một toán cận vệ mặc vest đen...
... Lúc này Minho đang nghiêng nghiêng đầu, bẻ bẻ tay, sau đó tiến đến nắm lấy cổ áo của Taecyeon...
-“Dừng lại!”-Yuri vội vàng chắn trước mặt Taecyeon, trừng mắt nhìn Minho.-“Không được đánh anh trai tôi!”
Ánh trăng mờ ảo soi sáng, ba bóng người đang đối mặt với nhau...
... Mỗi người một tâm tư...
... Mỗi người một cảm xúc...
[MinYu] Vợ Ngốc! Anh Sẽ Bắt Được EmTác giả: Sting0405Truyện Ngôn TìnhTừng đợt sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ, cơn gió mùa hè dịu dàng nâng niu những tia nắng còn sót lại sau hoàng hôn... Trên bãi biển thanh bình, Yuri thoải mái thả mình vào làn gió mát, đôi mắt khẽ nhắm hờ từ từ cảm nhận khoảnh khắc bình yên tưởng chừng như vô tận. *Bốp**Bốp* Một thứ âm thanh mang tính chất “bạo lực” vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh vốn có trên bãi biển Sokcho. Yuri khó chịu nhíu mày, nhưng sau đó nhanh chóng rơi vào trạng thái vô thức. *Bốp**Bốp* Hàng loạt những thứ âm thanh khiến người ta khó chịu lại vang lên, Yuri vẫn bướng bỉnh chìm vào thế giới của riêng mình, phó mặc mọi thứ cho thời gian. -“Sao hả? Cậu ấm của tổ chức mafia Knight đây sao?”-Một giọng nói cợt nhả vang lên, nghe thôi cũng đủ biết đây là một tên chẳng ra gì. -“Hừ, đừng vội mừng nhanh như thế ông bạn ạ.”-Lại một giọng nói khác lạnh lùng lên tiếng, tuy có dễ nghe hơn nhưng chất giọng khiến người khác không khỏi rùng mình. -“Tụi bây, đánh nó tiếp cho tao!” *Bốp**Bốp* Lại là thứ âm thanh đáng nguyền rủa ấy...… Trong cơn gió đêm thổi nhè nhẹ, ánh trăng sáng dịu dàng chiếu xuống mặt đất, phá tan màn đêm đang phủ kín...Một gương mặt quen thuộc hiện ra sau ánh trăng mờ ảo, Yuri ngạc nhiên nhìn người trước mặt, sau đó dùng tay đẩy bàn tay đó ra khỏi miệng mình.Nhưng bàn tay kia vẫn ngoan cố không chịu rời, Yuri tức giận nhìn người đó.Nhắm mắt lại...Hít một hơi thật sâu...Và hành động...-“Á! Sau em cắn anh!”-Sau “tuyệt chiêu ngàn năm” của Yuri vừa được thể hiện, bàn tay đó lập tức rời ra khỏi miệng Yuri, giọng nói đau đớn bắt đầu kêu gào thảm thiết.-“Em có phải là con người không vậy?”-“Cho đáng đời anh!”-Yuri làm mặt xấu với người đối diện, sau đó giả vờ suýt xoa.-“Chậc chậc, tội nghiệp chưa...”-“Con nhóc này! Phải dạy lại em thôi!”-Người ấy xắn tay áo lên, bắt đầu tiến về phía Yuri.-“Á! Anh tính làm gì vậy! Tránh xa em ra...”-Yuri lùi về phía sau, gương mặt mang đầy ám khí của người trước mặt khiến Yuri cảm thấy ớn lạnh.-“Anh là anh trai của em, chẳng lẽ anh không được quyền dạy dỗ em gái mình à?”-Bóng chàng trai ấy bước đến gần, bàn tay đưa lên véo mũi Yuri.-“Thôi đi, mau bỏ tay ra!”-Yuri ra sức kéo bàn tay ấy, nhưng vẫn như lần trước, bất lực thả lỏng người.1s...2s...3s...-“Á!”-Lại là tiếng la hét thất thanh vang lên, xé toạc màn đêm yên tĩnh.Và đích đến lần này của Yuri là bàn chân “dễ thương” của người được Yuri gọi là anh trai. Yuri dồn hết trọng lực lên bàn chân và sau đó... đạp.-“Nhóc con, hôm nay anh không giết em thì không phải là con người.”-Cả người của chàng trai kia toát ra sát khí, ngước mặt lên nhìn Yuri phẫn nộ.-“Anh mà tiến thêm một bước nữa thì...”-Yuri sợ hãi hét lên, gương mặt tái xanh nhìn anh trai yêu quý của mình.-“Thì sao?”-Cả hai đều được thừa hưởng tính cách ngang ngạnh, nên anh ta vẫn ngoan cố bước từ từ đến chỗ Yuri.-“Em sẽ mách với mẹ chuyện anh nhân lúc ba mẹ không ở nhà mà rủ rê bạn bè đến nhà làm loạn.”-Yuri nói một mạch, nhịp tim đang đập loạn cả lên.-“Ế!”-Yuri nói đụng tới “nỗi đau thầm kín” của mình, ngay lập tức cả hai chuyển sắc thái biểu cảm cho nhau.Yuri lúc này đang đắc ý khoanh tay đứng nhìn anh trai yêu quý của mình trong khi gương mặt của người còn lại càng lúc càng tái mét.-“Yuri~ Đừng mà! Nếu em nói ra thì danh dự một thời của Kwon Taecyeon anh đây sẽ theo gió mà bay!!!”-Đưa đôi mắt đáng thương nhìn Yuri, Taecyeon hạ giọng cầu xin... Phải rồi, nếu không sẽ được vinh quang “ăn” gậy sắt.-“Hừ!”-Yuri lạnh lùng liếc nhìn thái độ đáng ngờ của anh mình, quay mặt sang hướng khác tỏ vẻ khinh thường.-“À, nghe nói thiếu gia tổ chức Knight đã chọn được vợ... Chắc phải là hàng độc đây!”-Nhanh chóng chuyển đề tài, Taecyeon nhún nhún vai, đôi mắt chợt sáng lấp lánh.-“Chọn vợ?”-Yuri tròn mắt nhìn, vấn đề Taecyeon đang nói hình như có liên quan đến Yuri.-“Em không biết sao? Nghe nói đến năm mười tám tuổi, thiếu gia của mỗi thế hệ trong tổ chức Knight đều phải chọn một người con gái làm vợ mình, nếu gia đình đó có ý ngăn cấm hay không đồng ý thì...”-Taecyeon kéo dài chữ cuối cùng ra, thở dài.-“... chậc chậc!”Yuri ngây người, những lời nói của anh trai cứ ám ảnh trong tâm trí...Trước mắt Yuri hiện giờ là một màu đen thăm thẳm, đôi mắt vô hồn trở nên phức tạp hơn.-“Mà sao hôm qua em không về nhà?”-Sực nhớ ra chuyện quan trọng, Taecyeon đập tay, sau đó quay sang Yuri hỏi.Không một tiếng trả lời...Yuri vẫn chìm đắm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, không để tâm đến anh trai Taecyeon đang làm đủ trò để gây sự chú ý....-“Này! Yuri!”-Mất kiên nhẫn, Taecyeon nắm chặt vai Yuri, xoay Yuri đối mặt với mình.-“Em làm gì mà...”*Bốp*Chưa kịp nói hết câu, một nắm đấm giáng thẳng vào mặt Taecyeon, Yuri giật mình thoát ra khỏi dòng ảo tưởng.Minho đứng trước mặt hai người, theo sau là một toán cận vệ mặc vest đen...... Lúc này Minho đang nghiêng nghiêng đầu, bẻ bẻ tay, sau đó tiến đến nắm lấy cổ áo của Taecyeon...-“Dừng lại!”-Yuri vội vàng chắn trước mặt Taecyeon, trừng mắt nhìn Minho.-“Không được đánh anh trai tôi!”Ánh trăng mờ ảo soi sáng, ba bóng người đang đối mặt với nhau...... Mỗi người một tâm tư...... Mỗi người một cảm xúc...