Tác giả:

Văn Quý đi vắng một tuần lại phát hiện được người yêu vụng trộm sau lưng mình, mà nhân tình lại chính là đối thủ cạnh tranh một mất một còn với hắn, điều này khiến Văn Quý tức giận suýt ngất. Người mà hắn yêu thương năm năm nay, cho đến tận bây giờ hắn mới biết được thực ra đoạn tình cảm đó không là gì cả. Hắn vừa quay lưng một cái đã nhìn thấy cảnh tượng người kia quỳ dưới thân một lão già. Văn Quý hắn thật có mắt như mù, vậy mà lúc trước hắn lại nghĩ người kia là một đóa sen trắng tinh khiết mà bảo hộ trong lòng… Văn Quý hai mắt đỏ ngầu, hôm trước đá cho đôu cẩu nam nam kia ra khỏi nhà, ngày hôm sau thì từ chức rời khỏi công ty. Sau đó hắn trở về quê, nhưng lại không được cha mình cho bước vào nhà nửa bước. Văn Quý quỳ trước cửa hai ngày một đêm cho đến ngất xỉu cũng không đợi được đến khi cha mình mở cửa. Văn Quý âm thầm tự cười nhạo chính mình, hắn lúc trước vì một người đàn ông không ra gì mà công khai với gia đình, lúc đó hắn còn đinh ninh cho rằng mình tuyệt sẽ không hối hận,…

Chương 15: Trao đổi với nhau

Dị Giới Điền Viên Phong TìnhTác giả: Bắc Lại LạiTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Giới, Truyện Điền VănVăn Quý đi vắng một tuần lại phát hiện được người yêu vụng trộm sau lưng mình, mà nhân tình lại chính là đối thủ cạnh tranh một mất một còn với hắn, điều này khiến Văn Quý tức giận suýt ngất. Người mà hắn yêu thương năm năm nay, cho đến tận bây giờ hắn mới biết được thực ra đoạn tình cảm đó không là gì cả. Hắn vừa quay lưng một cái đã nhìn thấy cảnh tượng người kia quỳ dưới thân một lão già. Văn Quý hắn thật có mắt như mù, vậy mà lúc trước hắn lại nghĩ người kia là một đóa sen trắng tinh khiết mà bảo hộ trong lòng… Văn Quý hai mắt đỏ ngầu, hôm trước đá cho đôu cẩu nam nam kia ra khỏi nhà, ngày hôm sau thì từ chức rời khỏi công ty. Sau đó hắn trở về quê, nhưng lại không được cha mình cho bước vào nhà nửa bước. Văn Quý quỳ trước cửa hai ngày một đêm cho đến ngất xỉu cũng không đợi được đến khi cha mình mở cửa. Văn Quý âm thầm tự cười nhạo chính mình, hắn lúc trước vì một người đàn ông không ra gì mà công khai với gia đình, lúc đó hắn còn đinh ninh cho rằng mình tuyệt sẽ không hối hận,… Lần đầu tiên hàng xóm tới thăm, Văn Quý cũng không thể không chiêu đãi khách, hắn vặt sạch tiểu hồng quả trong nhà mời, “Mau nếm thử chút đi, đây là loại tôi tự trồng đấy, không giống với loại sau núi đâu, ăn có không ngon, anh cũng đừng chê nhé.”Tiểu hồng quả nhỏ nhỏ tròn tròn, màu sắc đỏ tươi xinh đẹp, nhìn rất đáng yêu.Từ Lang tư thế ngồi đoan chính, lưng thẳng, khuôn mặt lãnh đạm, nhìn chằm chằm tiểu hồng quả trong chén một hồi, trong mắt nhu hòa chợt lóe rồi biến mất. Do dự mãi mới cầm lên ăn một quả, sau đó đôi mắt khép hờ, ánh mắt tỏa sáng, giống như có muôn ngàn vì sao trong đó, khóe miệng nhếch lên thành một đường cong tuyệt đẹp, hạnh phúc đến không ngôn từ nào có thể diễn tả được.Răng rắc một tiếng, Văn Quý nghe tim hắn đang vỡ vụn. Hạ Lan lúc nào cũng nói cho hắn vị này mặt lạnh ra sao, võ tướng sát phạt quyết đoán, dũng mãnh thiện chiến, bách chiến bách thắng, là vị tướng quân nổi cường hãn nhất!Ảo tưởng tan biến, Văn Quý không có lời nào thổn thức trong lòng. Xót xa đem tiểu hồng quả cho Từ Lang ăn, phất tay mệt mỏi nói: “Anh cứ ăn tự nhiên đi, trong nhà tôi trồng nhiều lắm, không thiếu, anh thích thì tôi hái nhiều chút để anh đem về.”Từ Lang hoàn toàn không biết tâm tư ngàn lần cẩn thận che dấu của mình bị người ta liếc mắt một cái là nhìn thấy, vẫn ngồi ôm cái chén đựng tiểu hồng quả duy trì dáng ngồi thẳng lưng, khuôn mặt khôi phục lại bộ dáng lãnh đạm, trầm ngâm, không biết đang suy nghĩ gì.Văn Quý muốn hỏi Từ Lang xem tại sao đến nhà hắn, nhưng thấy Từ Lang khẩn trương đến mức lỗ tai nãy giờ cứ run lên thì Văn Quý không nỡ thúc giục người trước mặt. Trong lòng thầm nghĩ, cái vị tướng quân này sao hắn thấy giống như con cừu non thế? Hẳn là người rất giỏi đánh đấm, nhưng không có tâm cơ, lúc trước con đường làm quan thuận buồm xuôi gió có lẽ là có người phía trước che chắn cho, sau đó cha mẹ, anh em qua đời, bị người khác xa lánh mới phải về nơi này làm ruộng…Thật là một đứa nhỏ tội nghiệp a, còn nhỏ như vậy, lại ngây thơ trong sáng như vậy…Từ Lang hoàn toàn không biết Văn Quý trong đầu đang tiếc thương ra sao cho câu chuyện của mình. Mục đích hôm nay hắn đến đây chính là muốn dùng thú mình săn được để đôi thóc với Văn Quý, nhưng mà Văn Quý đã tặng hắn tiểu hồng quả, hắn bây giờ mà muốn đổi thêm thóc thì có thể sẽ bị Văn Quý cho là người lòng tham không đáy mất (thật ra ngươi suy nghĩ nhiều rồi 

Lần đầu tiên hàng xóm tới thăm, Văn Quý cũng không thể không chiêu đãi khách, hắn vặt sạch tiểu hồng quả trong nhà mời, “Mau nếm thử chút đi, đây là loại tôi tự trồng đấy, không giống với loại sau núi đâu, ăn có không ngon, anh cũng đừng chê nhé.”

Tiểu hồng quả nhỏ nhỏ tròn tròn, màu sắc đỏ tươi xinh đẹp, nhìn rất đáng yêu.

Từ Lang tư thế ngồi đoan chính, lưng thẳng, khuôn mặt lãnh đạm, nhìn chằm chằm tiểu hồng quả trong chén một hồi, trong mắt nhu hòa chợt lóe rồi biến mất. Do dự mãi mới cầm lên ăn một quả, sau đó đôi mắt khép hờ, ánh mắt tỏa sáng, giống như có muôn ngàn vì sao trong đó, khóe miệng nhếch lên thành một đường cong tuyệt đẹp, hạnh phúc đến không ngôn từ nào có thể diễn tả được.

Răng rắc một tiếng, Văn Quý nghe tim hắn đang vỡ vụn. Hạ Lan lúc nào cũng nói cho hắn vị này mặt lạnh ra sao, võ tướng sát phạt quyết đoán, dũng mãnh thiện chiến, bách chiến bách thắng, là vị tướng quân nổi cường hãn nhất!

Ảo tưởng tan biến, Văn Quý không có lời nào thổn thức trong lòng. Xót xa đem tiểu hồng quả cho Từ Lang ăn, phất tay mệt mỏi nói: “Anh cứ ăn tự nhiên đi, trong nhà tôi trồng nhiều lắm, không thiếu, anh thích thì tôi hái nhiều chút để anh đem về.”

Từ Lang hoàn toàn không biết tâm tư ngàn lần cẩn thận che dấu của mình bị người ta liếc mắt một cái là nhìn thấy, vẫn ngồi ôm cái chén đựng tiểu hồng quả duy trì dáng ngồi thẳng lưng, khuôn mặt khôi phục lại bộ dáng lãnh đạm, trầm ngâm, không biết đang suy nghĩ gì.

Văn Quý muốn hỏi Từ Lang xem tại sao đến nhà hắn, nhưng thấy Từ Lang khẩn trương đến mức lỗ tai nãy giờ cứ run lên thì Văn Quý không nỡ thúc giục người trước mặt. Trong lòng thầm nghĩ, cái vị tướng quân này sao hắn thấy giống như con cừu non thế? Hẳn là người rất giỏi đánh đấm, nhưng không có tâm cơ, lúc trước con đường làm quan thuận buồm xuôi gió có lẽ là có người phía trước che chắn cho, sau đó cha mẹ, anh em qua đời, bị người khác xa lánh mới phải về nơi này làm ruộng…

Thật là một đứa nhỏ tội nghiệp a, còn nhỏ như vậy, lại ngây thơ trong sáng như vậy…

Từ Lang hoàn toàn không biết Văn Quý trong đầu đang tiếc thương ra sao cho câu chuyện của mình. Mục đích hôm nay hắn đến đây chính là muốn dùng thú mình săn được để đôi thóc với Văn Quý, nhưng mà Văn Quý đã tặng hắn tiểu hồng quả, hắn bây giờ mà muốn đổi thêm thóc thì có thể sẽ bị Văn Quý cho là người lòng tham không đáy mất (thật ra ngươi suy nghĩ nhiều rồi 

Dị Giới Điền Viên Phong TìnhTác giả: Bắc Lại LạiTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Giới, Truyện Điền VănVăn Quý đi vắng một tuần lại phát hiện được người yêu vụng trộm sau lưng mình, mà nhân tình lại chính là đối thủ cạnh tranh một mất một còn với hắn, điều này khiến Văn Quý tức giận suýt ngất. Người mà hắn yêu thương năm năm nay, cho đến tận bây giờ hắn mới biết được thực ra đoạn tình cảm đó không là gì cả. Hắn vừa quay lưng một cái đã nhìn thấy cảnh tượng người kia quỳ dưới thân một lão già. Văn Quý hắn thật có mắt như mù, vậy mà lúc trước hắn lại nghĩ người kia là một đóa sen trắng tinh khiết mà bảo hộ trong lòng… Văn Quý hai mắt đỏ ngầu, hôm trước đá cho đôu cẩu nam nam kia ra khỏi nhà, ngày hôm sau thì từ chức rời khỏi công ty. Sau đó hắn trở về quê, nhưng lại không được cha mình cho bước vào nhà nửa bước. Văn Quý quỳ trước cửa hai ngày một đêm cho đến ngất xỉu cũng không đợi được đến khi cha mình mở cửa. Văn Quý âm thầm tự cười nhạo chính mình, hắn lúc trước vì một người đàn ông không ra gì mà công khai với gia đình, lúc đó hắn còn đinh ninh cho rằng mình tuyệt sẽ không hối hận,… Lần đầu tiên hàng xóm tới thăm, Văn Quý cũng không thể không chiêu đãi khách, hắn vặt sạch tiểu hồng quả trong nhà mời, “Mau nếm thử chút đi, đây là loại tôi tự trồng đấy, không giống với loại sau núi đâu, ăn có không ngon, anh cũng đừng chê nhé.”Tiểu hồng quả nhỏ nhỏ tròn tròn, màu sắc đỏ tươi xinh đẹp, nhìn rất đáng yêu.Từ Lang tư thế ngồi đoan chính, lưng thẳng, khuôn mặt lãnh đạm, nhìn chằm chằm tiểu hồng quả trong chén một hồi, trong mắt nhu hòa chợt lóe rồi biến mất. Do dự mãi mới cầm lên ăn một quả, sau đó đôi mắt khép hờ, ánh mắt tỏa sáng, giống như có muôn ngàn vì sao trong đó, khóe miệng nhếch lên thành một đường cong tuyệt đẹp, hạnh phúc đến không ngôn từ nào có thể diễn tả được.Răng rắc một tiếng, Văn Quý nghe tim hắn đang vỡ vụn. Hạ Lan lúc nào cũng nói cho hắn vị này mặt lạnh ra sao, võ tướng sát phạt quyết đoán, dũng mãnh thiện chiến, bách chiến bách thắng, là vị tướng quân nổi cường hãn nhất!Ảo tưởng tan biến, Văn Quý không có lời nào thổn thức trong lòng. Xót xa đem tiểu hồng quả cho Từ Lang ăn, phất tay mệt mỏi nói: “Anh cứ ăn tự nhiên đi, trong nhà tôi trồng nhiều lắm, không thiếu, anh thích thì tôi hái nhiều chút để anh đem về.”Từ Lang hoàn toàn không biết tâm tư ngàn lần cẩn thận che dấu của mình bị người ta liếc mắt một cái là nhìn thấy, vẫn ngồi ôm cái chén đựng tiểu hồng quả duy trì dáng ngồi thẳng lưng, khuôn mặt khôi phục lại bộ dáng lãnh đạm, trầm ngâm, không biết đang suy nghĩ gì.Văn Quý muốn hỏi Từ Lang xem tại sao đến nhà hắn, nhưng thấy Từ Lang khẩn trương đến mức lỗ tai nãy giờ cứ run lên thì Văn Quý không nỡ thúc giục người trước mặt. Trong lòng thầm nghĩ, cái vị tướng quân này sao hắn thấy giống như con cừu non thế? Hẳn là người rất giỏi đánh đấm, nhưng không có tâm cơ, lúc trước con đường làm quan thuận buồm xuôi gió có lẽ là có người phía trước che chắn cho, sau đó cha mẹ, anh em qua đời, bị người khác xa lánh mới phải về nơi này làm ruộng…Thật là một đứa nhỏ tội nghiệp a, còn nhỏ như vậy, lại ngây thơ trong sáng như vậy…Từ Lang hoàn toàn không biết Văn Quý trong đầu đang tiếc thương ra sao cho câu chuyện của mình. Mục đích hôm nay hắn đến đây chính là muốn dùng thú mình săn được để đôi thóc với Văn Quý, nhưng mà Văn Quý đã tặng hắn tiểu hồng quả, hắn bây giờ mà muốn đổi thêm thóc thì có thể sẽ bị Văn Quý cho là người lòng tham không đáy mất (thật ra ngươi suy nghĩ nhiều rồi 

Chương 15: Trao đổi với nhau