Khung cảnh thành phố lúc nào cũng nhộn nhịp và huyên náo. Xe nối tiếp xe, người chen lấn người. Trên đời nếu hỏi thứ gì dễ thay đổi nhất, đó chính là lòng người. Ở trung tâm thành phố Y, trong căn biệt thự cao cấp hoa mỹ. Một người đàn ông trung niên, với mái tóc điểm bạc đi cùng năm tháng, gương mặt bình tĩnh trên thương trường ngày nào hiện tại đã biến mất, nhường lại cho sự tức giận đang phun trào rầm rộ. “ Khốn kiếp, mày muốn làm lão già này tức chết à?” Văn Diễn vỗ bàn hung hăng trợn mắt nhìn thằng con nghịch tử đang thoải mái bắt chéo chân ngồi trước mặt. Thật sự ông đã tạo nghiệt gì? Bây giờ bị quả báo như vậy chứ? Mấy đời  họ Văn, mỗi cây chỉ có một trái, đến đời ông cũng không ngoại lệ. Vợ mất sớm, ông phải gà trống nuôi con, trên vai lại gánh vác công ty tập đoàn Văn Lai không hề mở lời than vãn. Tâm huyết hết thảy đều hi vọng trên đứa con trai duy nhất. Mong muốn sau khi lớn lên, có thể thay thế ông gánh vác tất cả. Và tất nhiên, đứa con trời đánh kia không làm ông thất…

Chương 34

Khi Cô Ngốc Là ÔsinTác giả: conangcatinh_Lê AnhTruyện Ngôn TìnhKhung cảnh thành phố lúc nào cũng nhộn nhịp và huyên náo. Xe nối tiếp xe, người chen lấn người. Trên đời nếu hỏi thứ gì dễ thay đổi nhất, đó chính là lòng người. Ở trung tâm thành phố Y, trong căn biệt thự cao cấp hoa mỹ. Một người đàn ông trung niên, với mái tóc điểm bạc đi cùng năm tháng, gương mặt bình tĩnh trên thương trường ngày nào hiện tại đã biến mất, nhường lại cho sự tức giận đang phun trào rầm rộ. “ Khốn kiếp, mày muốn làm lão già này tức chết à?” Văn Diễn vỗ bàn hung hăng trợn mắt nhìn thằng con nghịch tử đang thoải mái bắt chéo chân ngồi trước mặt. Thật sự ông đã tạo nghiệt gì? Bây giờ bị quả báo như vậy chứ? Mấy đời  họ Văn, mỗi cây chỉ có một trái, đến đời ông cũng không ngoại lệ. Vợ mất sớm, ông phải gà trống nuôi con, trên vai lại gánh vác công ty tập đoàn Văn Lai không hề mở lời than vãn. Tâm huyết hết thảy đều hi vọng trên đứa con trai duy nhất. Mong muốn sau khi lớn lên, có thể thay thế ông gánh vác tất cả. Và tất nhiên, đứa con trời đánh kia không làm ông thất… Chiếc xe chở Từ Y Chi chạy với tốc độ cực lớn trên đường, vượt hai lần đèn đỏ, Văn Thiếu Kiệt không chút để ý đến hai chiếc xe của cảnh sát giao thông phía sau. Trong lòng anh, không có gì sánh được mạng sống của cô ngốc. "A lô, Dương, chuẩn bị phòng cứu cấp lập tức, năm phút nữa mình đến" Trương Quân Nhân lúc này vẫn bình tĩnh để xử lý tình huống. Anh ngồi ghế sau gối đầu cho Từ Y Chi, sợ rằng lượng máu xuất nội ảnh hưởng đến hô hấp của cô. Cái may mắn nhất trong trường hợp này là con dao chưa được rút ra, nếu con dao rút ra trước khi cả hai bọn họ đến, e rằng Từ Y Chi đã chết từ lâu vì mất quá nhiều máu. Xem ra trong cái rủi cũng có cái may là đây. Đúng như dự kiến, xe vừa đến cổng bệnh viện đã thấy Lâm Hoàng Dương cùng ba y tá trực chờ. Văn Thiếu Kiệt nhanh chóng xuống xe mở cửa bế Từ Y Chi nhẹ nhàng đặt xuống xe cứu thương. Lâm Hoàng Dương không dư một động tác, lấy túi máu đã chuẩn bị sẵn truyền cho cô. Hỏi vì sao lại có sẵn máu để truyền à? Bởi vì vấn đề thế này anh gặp rất nhiều, chỉ là Lâm Hoàng Dương cứ nghĩ như mấy lần trước là anh em trong giới ngầm bị thuơng, không ngờ lần này là Từ Y Chi.Tất cả mọi người lập tức đưa Từ Y Chi vào trong, hai chiếc xe cảnh sát cũng đã đuổi đến nơi. Hai người ngồi trong chiếc xe chạy đến đầu tiên nhìn biển hiệu của bệnh viện đã cảm thấy bản thân sai lầm khi đuổi đến đây. Họ có nên chạy vào trong đó nói rằng " À các người vừa vi phạm luật giao thông là vượt đèn đỏ cùng với chạy quá tốc độ?" Nhưng mấy người kia là đang cứu người! Mà đó cũng không phải là vấn đề nên đặt lên bàn cân. Cái đáng nói ở đây là, gia thế cùng địa vị của chủ nhân cái bệnh viện này. Nên tiếp tục truy cứu hay âm thầm lặng lẽ rời đi? Cả hai cùng liếc mắt nhìn nhau rồi khẽ gật đầu. Coi như bọn họ đã làm việc tốt, không bắt bớ người đang có lòng cứu người khác. Cho nên.... Chuyện gì bỏ qua được thì tạm thời bỏ qua. Nếu bỏ qua không được cũng phải bỏ qua. Bọn họ sợ vào trong chọc phải người không nên chọc thì cuộc sống của họ sẽ trở nên khó khăn. Vậy chốt lại... Lùi một bước để sóng yên biển lặng đi =.=Hai chiếc xe âm thầm lặng lẽ rời đi một cách bình thản như vừa rồi họ là đi hóng gió chứ không phải đuổi bắt người >..

Chiếc xe chở Từ Y Chi chạy với tốc độ cực lớn trên đường, vượt hai lần đèn đỏ, Văn Thiếu Kiệt không chút để ý đến hai chiếc xe của cảnh sát giao thông phía sau. Trong lòng anh, không có gì sánh được mạng sống của cô ngốc. 

"A lô, Dương, chuẩn bị phòng cứu cấp lập tức, năm phút nữa mình đến" Trương Quân Nhân lúc này vẫn bình tĩnh để xử lý tình huống. Anh ngồi ghế sau gối đầu cho Từ Y Chi, sợ rằng lượng máu xuất nội ảnh hưởng đến hô hấp của cô. 

Cái may mắn nhất trong trường hợp này là con dao chưa được rút ra, nếu con dao rút ra trước khi cả hai bọn họ đến, e rằng Từ Y Chi đã chết từ lâu vì mất quá nhiều máu. Xem ra trong cái rủi cũng có cái may là đây. 

Đúng như dự kiến, xe vừa đến cổng bệnh viện đã thấy Lâm Hoàng Dương cùng ba y tá trực chờ. Văn Thiếu Kiệt nhanh chóng xuống xe mở cửa bế Từ Y Chi nhẹ nhàng đặt xuống xe cứu thương. Lâm Hoàng Dương không dư một động tác, lấy túi máu đã chuẩn bị sẵn truyền cho cô. 

Hỏi vì sao lại có sẵn máu để truyền à? Bởi vì vấn đề thế này anh gặp rất nhiều, chỉ là Lâm Hoàng Dương cứ nghĩ như mấy lần trước là anh em trong giới ngầm bị thuơng, không ngờ lần này là Từ Y Chi.

Tất cả mọi người lập tức đưa Từ Y Chi vào trong, hai chiếc xe cảnh sát cũng đã đuổi đến nơi. Hai người ngồi trong chiếc xe chạy đến đầu tiên nhìn biển hiệu của bệnh viện đã cảm thấy bản thân sai lầm khi đuổi đến đây. Họ có nên chạy vào trong đó nói rằng " À các người vừa vi phạm luật giao thông là vượt đèn đỏ cùng với chạy quá tốc độ?" 

Nhưng mấy người kia là đang cứu người! Mà đó cũng không phải là vấn đề nên đặt lên bàn cân. Cái đáng nói ở đây là, gia thế cùng địa vị của chủ nhân cái bệnh viện này. Nên tiếp tục truy cứu hay âm thầm lặng lẽ rời đi? Cả hai cùng liếc mắt nhìn nhau rồi khẽ gật đầu. 

Coi như bọn họ đã làm việc tốt, không bắt bớ người đang có lòng cứu người khác. Cho nên.... Chuyện gì bỏ qua được thì tạm thời bỏ qua. Nếu bỏ qua không được cũng phải bỏ qua. Bọn họ sợ vào trong chọc phải người không nên chọc thì cuộc sống của họ sẽ trở nên khó khăn. Vậy chốt lại... Lùi một bước để sóng yên biển lặng đi =.=

Hai chiếc xe âm thầm lặng lẽ rời đi một cách bình thản như vừa rồi họ là đi hóng gió chứ không phải đuổi bắt người >..

Khi Cô Ngốc Là ÔsinTác giả: conangcatinh_Lê AnhTruyện Ngôn TìnhKhung cảnh thành phố lúc nào cũng nhộn nhịp và huyên náo. Xe nối tiếp xe, người chen lấn người. Trên đời nếu hỏi thứ gì dễ thay đổi nhất, đó chính là lòng người. Ở trung tâm thành phố Y, trong căn biệt thự cao cấp hoa mỹ. Một người đàn ông trung niên, với mái tóc điểm bạc đi cùng năm tháng, gương mặt bình tĩnh trên thương trường ngày nào hiện tại đã biến mất, nhường lại cho sự tức giận đang phun trào rầm rộ. “ Khốn kiếp, mày muốn làm lão già này tức chết à?” Văn Diễn vỗ bàn hung hăng trợn mắt nhìn thằng con nghịch tử đang thoải mái bắt chéo chân ngồi trước mặt. Thật sự ông đã tạo nghiệt gì? Bây giờ bị quả báo như vậy chứ? Mấy đời  họ Văn, mỗi cây chỉ có một trái, đến đời ông cũng không ngoại lệ. Vợ mất sớm, ông phải gà trống nuôi con, trên vai lại gánh vác công ty tập đoàn Văn Lai không hề mở lời than vãn. Tâm huyết hết thảy đều hi vọng trên đứa con trai duy nhất. Mong muốn sau khi lớn lên, có thể thay thế ông gánh vác tất cả. Và tất nhiên, đứa con trời đánh kia không làm ông thất… Chiếc xe chở Từ Y Chi chạy với tốc độ cực lớn trên đường, vượt hai lần đèn đỏ, Văn Thiếu Kiệt không chút để ý đến hai chiếc xe của cảnh sát giao thông phía sau. Trong lòng anh, không có gì sánh được mạng sống của cô ngốc. "A lô, Dương, chuẩn bị phòng cứu cấp lập tức, năm phút nữa mình đến" Trương Quân Nhân lúc này vẫn bình tĩnh để xử lý tình huống. Anh ngồi ghế sau gối đầu cho Từ Y Chi, sợ rằng lượng máu xuất nội ảnh hưởng đến hô hấp của cô. Cái may mắn nhất trong trường hợp này là con dao chưa được rút ra, nếu con dao rút ra trước khi cả hai bọn họ đến, e rằng Từ Y Chi đã chết từ lâu vì mất quá nhiều máu. Xem ra trong cái rủi cũng có cái may là đây. Đúng như dự kiến, xe vừa đến cổng bệnh viện đã thấy Lâm Hoàng Dương cùng ba y tá trực chờ. Văn Thiếu Kiệt nhanh chóng xuống xe mở cửa bế Từ Y Chi nhẹ nhàng đặt xuống xe cứu thương. Lâm Hoàng Dương không dư một động tác, lấy túi máu đã chuẩn bị sẵn truyền cho cô. Hỏi vì sao lại có sẵn máu để truyền à? Bởi vì vấn đề thế này anh gặp rất nhiều, chỉ là Lâm Hoàng Dương cứ nghĩ như mấy lần trước là anh em trong giới ngầm bị thuơng, không ngờ lần này là Từ Y Chi.Tất cả mọi người lập tức đưa Từ Y Chi vào trong, hai chiếc xe cảnh sát cũng đã đuổi đến nơi. Hai người ngồi trong chiếc xe chạy đến đầu tiên nhìn biển hiệu của bệnh viện đã cảm thấy bản thân sai lầm khi đuổi đến đây. Họ có nên chạy vào trong đó nói rằng " À các người vừa vi phạm luật giao thông là vượt đèn đỏ cùng với chạy quá tốc độ?" Nhưng mấy người kia là đang cứu người! Mà đó cũng không phải là vấn đề nên đặt lên bàn cân. Cái đáng nói ở đây là, gia thế cùng địa vị của chủ nhân cái bệnh viện này. Nên tiếp tục truy cứu hay âm thầm lặng lẽ rời đi? Cả hai cùng liếc mắt nhìn nhau rồi khẽ gật đầu. Coi như bọn họ đã làm việc tốt, không bắt bớ người đang có lòng cứu người khác. Cho nên.... Chuyện gì bỏ qua được thì tạm thời bỏ qua. Nếu bỏ qua không được cũng phải bỏ qua. Bọn họ sợ vào trong chọc phải người không nên chọc thì cuộc sống của họ sẽ trở nên khó khăn. Vậy chốt lại... Lùi một bước để sóng yên biển lặng đi =.=Hai chiếc xe âm thầm lặng lẽ rời đi một cách bình thản như vừa rồi họ là đi hóng gió chứ không phải đuổi bắt người >..

Chương 34