Tác giả:

Lưu Kỳ Dung- Lý Nhược Lan ( hiện đại - cổ trang)- 26 tuổi chủ cửa hàng thời trang nổi tiếng. Thời cổ là tiểu thư Nhược Lan của họ Lý. Tốt bụng, trung tình. Hoàng Tống Hà- Trần Nghi Hải ( hiện đại- cổ trang)- 28 tuổi, người yêu của Lưu Kỳ Dung, là người có tài, ở thời cổ là thái tử Lâm Thiên Ức- Tô Bội San ( hiện đại - cổ trang) - 26 tuổi, bạn thân của Kỳ Dung, nhà giàu, bố làm chủ tập đoàn lớn, thời cổ cô là con gái của thái sư đương triều Thái Nhãn Hoàng- Tần Bảo Lâm( cổ trang- hiện đại) 27 tuổi, thời cổ là tướng quân trẻ nhất kinh thành, hiện đại anh là quản lí 1 công ty lớn Lưu Hải Băng - Lý Nhược Hoa( hiện đại- cổ trang) em gái của Lưu Kì Dung trong cả 2 thời đại, cực kỳ ủng hộ chị trong mọi tình huống Hoắc Gia Hiên- Thẩm Vu Ngọc(hiện đại - cổ trang) hiện đại là bạn thân của Tống Hà, thời cổ anh là thị vệ thân cận của thái tử

Chương 9: Thái nhãn hoàng, đây đâu phải lần đầu tiên tôi gặp anh

Người Tình Từ Quá KhứTác giả: Ngân MénTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngLưu Kỳ Dung- Lý Nhược Lan ( hiện đại - cổ trang)- 26 tuổi chủ cửa hàng thời trang nổi tiếng. Thời cổ là tiểu thư Nhược Lan của họ Lý. Tốt bụng, trung tình. Hoàng Tống Hà- Trần Nghi Hải ( hiện đại- cổ trang)- 28 tuổi, người yêu của Lưu Kỳ Dung, là người có tài, ở thời cổ là thái tử Lâm Thiên Ức- Tô Bội San ( hiện đại - cổ trang) - 26 tuổi, bạn thân của Kỳ Dung, nhà giàu, bố làm chủ tập đoàn lớn, thời cổ cô là con gái của thái sư đương triều Thái Nhãn Hoàng- Tần Bảo Lâm( cổ trang- hiện đại) 27 tuổi, thời cổ là tướng quân trẻ nhất kinh thành, hiện đại anh là quản lí 1 công ty lớn Lưu Hải Băng - Lý Nhược Hoa( hiện đại- cổ trang) em gái của Lưu Kì Dung trong cả 2 thời đại, cực kỳ ủng hộ chị trong mọi tình huống Hoắc Gia Hiên- Thẩm Vu Ngọc(hiện đại - cổ trang) hiện đại là bạn thân của Tống Hà, thời cổ anh là thị vệ thân cận của thái tử Trong vườn, ngồi bên bờ hồ rộng mênh mông, Nhược Lan nghĩ về cha, mẹ và muội muội. Nàng nhớ họ nhưng những bức tường lạnh lùng kia, những tên lính gác vô tâm kia đã trói chân nàng lại. Nàng hối hận khi đồng ý giao mình cho thái tử.Nàng rút cái trâm ngọc ra, nước mắt rơi lã chã, nàng nói: -Trâm à, trâm à...giá tình yêu của chủ ngươi dành cho ta cũng đẹp như ngươi nhỉ. Tiếc thay thứ tình cảm đó chỉ là giả tạo.Đêm qua ta trốn đi mà chủ ngươi chẳng hề biết, hắn chẳng hề thương ta...Nàng nức nở, giơ cây trâm lên định ném vào lòng hồ nước thì bỗng tiếng "tõm" của 1 hòn đá rơi gần đó vang lên. Nàng giật mình nhìn lại. Thì ra là Thái Nhãn Hoàng.Anh ta làm gì vậy nhỉ?Thái tướng quân cũng đã nhìn thấy nàng, anh ta lại gần nàng hỏi:-Sao cô lại ở đây?-Nhớ nhà.-Cô không sợ thái tử à mà trốn ra đây?-Hắn có cả ngàn mỹ nữ ở bên, ai cũng xuất thân từ cao môn lệnh tộc, sao phải để ý tôi chứ? Nhược Lan quay đi, nói giọng hờn hờn kiểu đuổi khéo: -Có tâm trạng muốn một mình ra đây, ai ngờ lại bị phá bĩnh.Thái Nhãn Hoàng hình như chẳng quan tâm đến lời nàng nói, anh ta hỏi 1 câu chẳng mấy liên quan:-Cô hối hận khi cưới thái tử phải không?-Anh nghĩ anh là ai mà nói như tướng như thánh thế?-Thì tôi là tướng mà.Nàng không nói thêm lời nào, cũng không muốn nói ra nỗi khổ, nàng ậm ờ một lát rồi nói:-Không, ở đông cung rất sung sướng.Được đắp chăn nhung, nằm giường dát vàng bạc,vinh hoa phú quý hưởng cả đời, sao tôi phải hối hận?Thái tướng quân nhìn cô bằng con mắt hoài nghi. Anh nói:- Thì ra mấy lần cô khóc đều không có lý do, rõ là con ngốc mít ướt.-Tôi khóc hồi nào?-Cả 2 lần gặp tôi ở đây cô đều nói chuyện rọt rà rọt rẹt đấy nhé.-Ừ thì tôi khóc, nhưng đâu phải không có lý do.Chỉ vì tôi nhớ gia đình, chán ghét cuộc sống ở đông cung bên thái tử thôi đấy chứ.Thái tướng quân nhìn nàng cười, nàng lấy tay che miệng, tiếc cho câu nàng vừa nói. 1 lần nữa nàng lại nói ra sự thật với anh ta rồi. Thái nhãn Hoàng, sao tôi lại nói với anh chứ? Đây đâu phải lần đầu tiên tôi gặp anh

Trong vườn, ngồi bên bờ hồ rộng mênh mông, Nhược Lan nghĩ về cha, mẹ và muội muội. Nàng nhớ họ nhưng những bức tường lạnh lùng kia, những tên lính gác vô tâm kia đã trói chân nàng lại. Nàng hối hận khi đồng ý giao mình cho thái tử.Nàng rút cái trâm ngọc ra, nước mắt rơi lã chã, nàng nói: -Trâm à, trâm à...giá tình yêu của chủ ngươi dành cho ta cũng đẹp như ngươi nhỉ. Tiếc thay thứ tình cảm đó chỉ là giả tạo.Đêm qua ta trốn đi mà chủ ngươi chẳng hề biết, hắn chẳng hề thương ta...

Nàng nức nở, giơ cây trâm lên định ném vào lòng hồ nước thì bỗng tiếng "tõm" của 1 hòn đá rơi gần đó vang lên. Nàng giật mình nhìn lại. Thì ra là Thái Nhãn Hoàng.Anh ta làm gì vậy nhỉ?

Thái tướng quân cũng đã nhìn thấy nàng, anh ta lại gần nàng hỏi:

-Sao cô lại ở đây?

-Nhớ nhà.

-Cô không sợ thái tử à mà trốn ra đây?

-Hắn có cả ngàn mỹ nữ ở bên, ai cũng xuất thân từ cao môn lệnh tộc, sao phải để ý tôi chứ? Nhược Lan quay đi, nói giọng hờn hờn kiểu đuổi khéo: -Có tâm trạng muốn một mình ra đây, ai ngờ lại bị phá bĩnh.

Thái Nhãn Hoàng hình như chẳng quan tâm đến lời nàng nói, anh ta hỏi 1 câu chẳng mấy liên quan:

-Cô hối hận khi cưới thái tử phải không?

-Anh nghĩ anh là ai mà nói như tướng như thánh thế?

-Thì tôi là tướng mà.

Nàng không nói thêm lời nào, cũng không muốn nói ra nỗi khổ, nàng ậm ờ một lát rồi nói:

-Không, ở đông cung rất sung sướng.Được đắp chăn nhung, nằm giường dát vàng bạc,vinh hoa phú quý hưởng cả đời, sao tôi phải hối hận?

Thái tướng quân nhìn cô bằng con mắt hoài nghi. Anh nói:

- Thì ra mấy lần cô khóc đều không có lý do, rõ là con ngốc mít ướt.

-Tôi khóc hồi nào?

-Cả 2 lần gặp tôi ở đây cô đều nói chuyện rọt rà rọt rẹt đấy nhé.

-Ừ thì tôi khóc, nhưng đâu phải không có lý do.Chỉ vì tôi nhớ gia đình, chán ghét cuộc sống ở đông cung bên thái tử thôi đấy chứ.

Thái tướng quân nhìn nàng cười, nàng lấy tay che miệng, tiếc cho câu nàng vừa nói. 1 lần nữa nàng lại nói ra sự thật với anh ta rồi. Thái nhãn Hoàng, sao tôi lại nói với anh chứ? Đây đâu phải lần đầu tiên tôi gặp anh

Người Tình Từ Quá KhứTác giả: Ngân MénTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngLưu Kỳ Dung- Lý Nhược Lan ( hiện đại - cổ trang)- 26 tuổi chủ cửa hàng thời trang nổi tiếng. Thời cổ là tiểu thư Nhược Lan của họ Lý. Tốt bụng, trung tình. Hoàng Tống Hà- Trần Nghi Hải ( hiện đại- cổ trang)- 28 tuổi, người yêu của Lưu Kỳ Dung, là người có tài, ở thời cổ là thái tử Lâm Thiên Ức- Tô Bội San ( hiện đại - cổ trang) - 26 tuổi, bạn thân của Kỳ Dung, nhà giàu, bố làm chủ tập đoàn lớn, thời cổ cô là con gái của thái sư đương triều Thái Nhãn Hoàng- Tần Bảo Lâm( cổ trang- hiện đại) 27 tuổi, thời cổ là tướng quân trẻ nhất kinh thành, hiện đại anh là quản lí 1 công ty lớn Lưu Hải Băng - Lý Nhược Hoa( hiện đại- cổ trang) em gái của Lưu Kì Dung trong cả 2 thời đại, cực kỳ ủng hộ chị trong mọi tình huống Hoắc Gia Hiên- Thẩm Vu Ngọc(hiện đại - cổ trang) hiện đại là bạn thân của Tống Hà, thời cổ anh là thị vệ thân cận của thái tử Trong vườn, ngồi bên bờ hồ rộng mênh mông, Nhược Lan nghĩ về cha, mẹ và muội muội. Nàng nhớ họ nhưng những bức tường lạnh lùng kia, những tên lính gác vô tâm kia đã trói chân nàng lại. Nàng hối hận khi đồng ý giao mình cho thái tử.Nàng rút cái trâm ngọc ra, nước mắt rơi lã chã, nàng nói: -Trâm à, trâm à...giá tình yêu của chủ ngươi dành cho ta cũng đẹp như ngươi nhỉ. Tiếc thay thứ tình cảm đó chỉ là giả tạo.Đêm qua ta trốn đi mà chủ ngươi chẳng hề biết, hắn chẳng hề thương ta...Nàng nức nở, giơ cây trâm lên định ném vào lòng hồ nước thì bỗng tiếng "tõm" của 1 hòn đá rơi gần đó vang lên. Nàng giật mình nhìn lại. Thì ra là Thái Nhãn Hoàng.Anh ta làm gì vậy nhỉ?Thái tướng quân cũng đã nhìn thấy nàng, anh ta lại gần nàng hỏi:-Sao cô lại ở đây?-Nhớ nhà.-Cô không sợ thái tử à mà trốn ra đây?-Hắn có cả ngàn mỹ nữ ở bên, ai cũng xuất thân từ cao môn lệnh tộc, sao phải để ý tôi chứ? Nhược Lan quay đi, nói giọng hờn hờn kiểu đuổi khéo: -Có tâm trạng muốn một mình ra đây, ai ngờ lại bị phá bĩnh.Thái Nhãn Hoàng hình như chẳng quan tâm đến lời nàng nói, anh ta hỏi 1 câu chẳng mấy liên quan:-Cô hối hận khi cưới thái tử phải không?-Anh nghĩ anh là ai mà nói như tướng như thánh thế?-Thì tôi là tướng mà.Nàng không nói thêm lời nào, cũng không muốn nói ra nỗi khổ, nàng ậm ờ một lát rồi nói:-Không, ở đông cung rất sung sướng.Được đắp chăn nhung, nằm giường dát vàng bạc,vinh hoa phú quý hưởng cả đời, sao tôi phải hối hận?Thái tướng quân nhìn cô bằng con mắt hoài nghi. Anh nói:- Thì ra mấy lần cô khóc đều không có lý do, rõ là con ngốc mít ướt.-Tôi khóc hồi nào?-Cả 2 lần gặp tôi ở đây cô đều nói chuyện rọt rà rọt rẹt đấy nhé.-Ừ thì tôi khóc, nhưng đâu phải không có lý do.Chỉ vì tôi nhớ gia đình, chán ghét cuộc sống ở đông cung bên thái tử thôi đấy chứ.Thái tướng quân nhìn nàng cười, nàng lấy tay che miệng, tiếc cho câu nàng vừa nói. 1 lần nữa nàng lại nói ra sự thật với anh ta rồi. Thái nhãn Hoàng, sao tôi lại nói với anh chứ? Đây đâu phải lần đầu tiên tôi gặp anh

Chương 9: Thái nhãn hoàng, đây đâu phải lần đầu tiên tôi gặp anh