Tập đoàn Thái tử, lầu mười sáu. Một người phụ nữ thoạt nhìn rất chuyên nghiệp gõ cửa đi vào văn phòng quản lí bộ phận hành chính, chỉ thấy cô kính cẩn lễ phép hỏi: “Quản lí Dương, hôm nay có rất nhiều người tới phỏng vấn, xin hỏi chị thấy có người nào được không?” Người được gọi là quản lý Dương là một người phụ nữ trẻ tuổi khẽ hừ một tiếng, bộ mặt khinh thường trả lời: “ Chị chưa vừa mắt người nào. Người thì có dáng dấp, diện mạo cao sang, người thì trang điểm lòe loẹt giống tiểu thư đài các ngồi trên sofa ở các câu lạc bộ hộp đêm, những người như vậy sao có thể vào tập đoàn Thái Tử làm việc đây? Nhìn đi. Chị lại phải tiếp tục khổ sở. Đúng rồi, tổ trưởng Lưu, bên ngoài còn bao nhiêu người muốn phỏng vấn nữa?” “Còn không tới mười người.” “Tốt lắm, vậy chị phải cố gắng hơn nữa, em ra ngoài trước đi.” “Vâng” Tổ trưởng Lưu nhẹ nhàng bước ra ngoài, chuẩn bị rời khỏi phòng làm việc của quản lý, cô kính cẩn nở nụ cười, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại, trong mắt có tia miễn cưỡng. Cô vừa mới…
Chương 12: Em thấy thế nào? Có thơm không?
Hào Môn Thuần Luyến: Bạn Gái Đậu Phụ Em Là Lớn NhấtTác giả: Ưu NhaTruyện Ngôn TìnhTập đoàn Thái tử, lầu mười sáu. Một người phụ nữ thoạt nhìn rất chuyên nghiệp gõ cửa đi vào văn phòng quản lí bộ phận hành chính, chỉ thấy cô kính cẩn lễ phép hỏi: “Quản lí Dương, hôm nay có rất nhiều người tới phỏng vấn, xin hỏi chị thấy có người nào được không?” Người được gọi là quản lý Dương là một người phụ nữ trẻ tuổi khẽ hừ một tiếng, bộ mặt khinh thường trả lời: “ Chị chưa vừa mắt người nào. Người thì có dáng dấp, diện mạo cao sang, người thì trang điểm lòe loẹt giống tiểu thư đài các ngồi trên sofa ở các câu lạc bộ hộp đêm, những người như vậy sao có thể vào tập đoàn Thái Tử làm việc đây? Nhìn đi. Chị lại phải tiếp tục khổ sở. Đúng rồi, tổ trưởng Lưu, bên ngoài còn bao nhiêu người muốn phỏng vấn nữa?” “Còn không tới mười người.” “Tốt lắm, vậy chị phải cố gắng hơn nữa, em ra ngoài trước đi.” “Vâng” Tổ trưởng Lưu nhẹ nhàng bước ra ngoài, chuẩn bị rời khỏi phòng làm việc của quản lý, cô kính cẩn nở nụ cười, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại, trong mắt có tia miễn cưỡng. Cô vừa mới… “. . . . . . bảy, tám, chín.” Quý Tiểu Đông đếm từng người và vui vẻ phát hiện mình chỉ xếp hàng sau chín người, nói cách khác cô là người cuối cùng trong danh sách kia. Đang lúc cô vui mừng tít mắt lại, cố gắng chuẩn bị đứng xếp hàng, thì nhìn thấy người xếp hàng thứ chín đang trợn mắt nhìn cô với thái độ thù địch. Sau đó, người kia lấy điện thoại gọi đi: “Alo, Tiểu Vi, cậu không cần phải gấp gáp chạy tới đây đâu vì người cuối cùng của danh sách đã xuất hiện rồi.”Điện thoại bên kia rõ ràng đang truyền đến một tiếng thét chói tai : “A!“. Tiếp đó lại lớn tiếng hỏi: ”Vậy giờ tớ phải làm sao bây giờ?”Quý Tiểu Đông đứng cúi đầu xuống tựa như một học sinh tiểu học phạm sai lầm. Thật ra, cô cũng không muốn làm vỡ kế hoạch của người khác. Nếu như không phải là vì muốn nhanh chóng giúp lãnh đạo, cô cũng không muốn sáng sớm phải rời khỏi chăn êm nệm ấm mà đứng xếp hàng giữ chỗ ở nơi này.“Hay là như vậy đi, mỗi người chúng ta sẽ chọn một thứ mình thích. Sau đó, tớ sẽ trả tiền. Đến lúc gặp nhau, tớ sẽ đưa cho cậu thứ cậu thích, còn cậu sẽ trả tiền lại cho tớ. Chỉ còn cách đó thôi.”Quý Tiểu Đông nghe vậy cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Rốt cuộc chuyện này cũng được giải quyết một cách êm đẹp. Cô cũng có thể yên tâm, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng không ngờ cô mới vừa ngẩng đầu lên, người xếp hàng ở vị trí thứ chín vừa cất điện thoại vào túi vừa quay đầu lại với ánh mắt dao găm tựa như muốn hung hăng róc xương lóc thịt của cô vậy. Quý Tiểu Đông chột dạ, làm bộ nhìn xuống mũi chân của chính mình.Cô bấm số điện thoại thông báo cho quản lý Dương rằng cô đứng cuối cùng trong danh sách kia rồi. Trong điện thoại, quản lý Dương vui mừng nói rằng mình sẽ lập tức tới ngay, còn bảo cô đứng yên tại chỗ chờ cô ta một lát. Quý Tiểu Đông cũng đồng ý.Nhưng cô đợi đến lúc gần mười giờ, quản lý Dương cũng vẫn chưa xuất hiện.Chín giờ năm mươi phút, một thanh niên trẻ tuổi không biết từ nơi nào đi ra, anh ta liền vỗ tay hai tiếng khiến mọi người chú ý, sau đó mở miệng nói : “Chào các quý cô xinh đẹp, tôi là nhân viên làm việc tại quầy chuyên doanh Thương Thành DIOR. Trước tiên, chúng tôi xin cảm ơn các vị đã đến đây ủng hộ chúng tôi. Hiện giờ, tôi đang có mười cái thẻ, một lát nữa tôi sẽ phát cho các vị. Ngay trước cửa này, khi đi ra tính tiền, các vị chỉ cần đưa thẻ này cho nhân viên thu ngân thì các vị sẽ được hưởng thụ khoản ưu đãi là 20%.”Những người xếp hàng phía trước đều vui vẻ, thấp giọng “ồ” lên, giống như mình sẽ được giảm nhiều lắm. Quý Tiểu Đông lại không vui vẻ nổi. Nếu như quản lý Dương không đến, chẳng lẽ cô phải mua thay cô ta hoặc là cô phải mua cho chính mình với mức ưu đãi là 20% sao?Quản lý Dương đang gọi điện thoại cho cô, muốn hỏi cô đang đứng ở đâu? Sau khi cô trả lời, quản lý Dương chỉ nói một câu “Đừng gấp gáp, trong vòng năm phút nữa, chị nhất định sẽ xuất hiện trước mặt em.” Nói xong liền cúp điện thoại trước.Đồng hồ chỉ đúng mười giờ, cửa chính quầy chuyên doanh Thương Thành DIOR cũng đồng thời mở ra. Những người khách đang đứng xếp hàng đột nhiên nhanh chóng chạy vào, chỉ còn một mình Quý Tiểu Đông đứng tại chỗ chậm chạp chờ đợi quản lý Dương xuất hiện.Một lát sau, với lối trang điểm tỉ mỉ cùng với trang phục tinh tế, quản lý Dương dần dần hiện ra. Quý Tiểu Đông chào hỏi, sau đó đưa chiếc thẻ đang cầm trong tay mình cho cô ta.Tay trái quản lý Dương nhận lấy, nhìn một chút, xác nhận không có lầm. Sau đó lại duỗi cổ tay phải ra, đưa đến trước mặt Quý Tiểu Đông, hỏi: “Em thấy thế nào? Có thơm không?”Cách xa vài mét, lúc quản lý Dương chưa đi tới đây, cô cũng đã ngửi thấy mùi hương thơm này rồi. Nghĩ vậy, cô mỉm cười đáp lại nói: “Thật là thơm, rất dễ chịu.”“Đó là lẽ dĩ nhiên. đây là thương hiệu nước hoa cao cấp hàng đầu DIOR, Hôm nay phát hành mùa sản phẩm mới, nên chị mới nhờ em xếp hàng giúp chị. Thật tốt quá, em đã hoàn thành nhiệm vụ chị giao một cách xuất sắc. Giờ em có thể về nhà.”“Ôi, thật tuyệt, vậy hẹn gặp lại quản lý Dương.”Quản lý Dương gật đầu.Quý Tiểu Đông bỏ ra cả hai giờ đồng hồ đứng xếp hàng, thế mà ngay cả một câu “Cám ơn” cũng không có.
“. . . . . . bảy,
tám, chín.” Quý Tiểu Đông đếm từng người và vui vẻ phát hiện mình chỉ
xếp hàng sau chín người, nói cách khác cô là người cuối cùng trong danh
sách kia. Đang lúc cô vui mừng tít mắt lại, cố gắng chuẩn bị đứng xếp
hàng, thì nhìn thấy người xếp hàng thứ chín đang trợn mắt nhìn cô với
thái độ thù địch. Sau đó, người kia lấy điện thoại gọi đi: “Alo, Tiểu
Vi, cậu không cần phải gấp gáp chạy tới đây đâu vì người cuối cùng của
danh sách đã xuất hiện rồi.”
Điện thoại bên kia rõ ràng đang
truyền đến một tiếng thét chói tai : “A!“. Tiếp đó lại lớn tiếng hỏi:
”Vậy giờ tớ phải làm sao bây giờ?”
Quý Tiểu Đông đứng cúi đầu
xuống tựa như một học sinh tiểu học phạm sai lầm. Thật ra, cô cũng không muốn làm vỡ kế hoạch của người khác. Nếu như không phải là vì muốn
nhanh chóng giúp lãnh đạo, cô cũng không muốn sáng sớm phải rời khỏi
chăn êm nệm ấm mà đứng xếp hàng giữ chỗ ở nơi này.
“Hay là như
vậy đi, mỗi người chúng ta sẽ chọn một thứ mình thích. Sau đó, tớ sẽ trả tiền. Đến lúc gặp nhau, tớ sẽ đưa cho cậu thứ cậu thích, còn cậu sẽ trả tiền lại cho tớ. Chỉ còn cách đó thôi.”
Quý Tiểu Đông nghe vậy
cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Rốt cuộc chuyện này cũng được giải quyết một
cách êm đẹp. Cô cũng có thể yên tâm, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng không ngờ
cô mới vừa ngẩng đầu lên, người xếp hàng ở vị trí thứ chín vừa cất điện
thoại vào túi vừa quay đầu lại với ánh mắt dao găm tựa như muốn hung
hăng róc xương lóc thịt của cô vậy. Quý Tiểu Đông chột dạ, làm bộ nhìn
xuống mũi chân của chính mình.
Cô bấm số điện thoại thông báo cho quản lý Dương rằng cô đứng cuối cùng
trong danh sách kia rồi. Trong điện thoại, quản lý Dương vui mừng nói
rằng mình sẽ lập tức tới ngay, còn bảo cô đứng yên tại chỗ chờ cô ta một lát. Quý Tiểu Đông cũng đồng ý.
Nhưng cô đợi đến lúc gần mười giờ, quản lý Dương cũng vẫn chưa xuất hiện.
Chín giờ năm mươi phút, một thanh niên trẻ tuổi không biết từ nơi nào đi ra, anh ta liền vỗ tay hai tiếng khiến mọi người chú ý, sau đó mở miệng nói : “Chào các quý cô xinh đẹp, tôi là nhân viên làm việc tại quầy chuyên
doanh Thương Thành DIOR. Trước tiên, chúng tôi xin cảm ơn các vị đã đến
đây ủng hộ chúng tôi. Hiện giờ, tôi đang có mười cái thẻ, một lát nữa
tôi sẽ phát cho các vị. Ngay trước cửa này, khi đi ra tính tiền, các vị chỉ cần đưa thẻ này cho nhân viên thu ngân thì các vị sẽ được hưởng thụ khoản ưu đãi là 20%.”
Những người xếp hàng phía trước đều vui
vẻ, thấp giọng “ồ” lên, giống như mình sẽ được giảm nhiều lắm. Quý Tiểu
Đông lại không vui vẻ nổi. Nếu như quản lý Dương không đến, chẳng lẽ cô
phải mua thay cô ta hoặc là cô phải mua cho chính mình với mức ưu đãi là 20% sao?
Quản lý Dương đang gọi điện thoại cho cô, muốn hỏi cô
đang đứng ở đâu? Sau khi cô trả lời, quản lý Dương chỉ nói một câu “Đừng gấp gáp, trong vòng năm phút nữa, chị nhất định sẽ xuất hiện trước mặt
em.” Nói xong liền cúp điện thoại trước.
Đồng hồ chỉ đúng mười
giờ, cửa chính quầy chuyên doanh Thương Thành DIOR cũng đồng thời mở ra. Những người khách đang đứng xếp hàng đột nhiên nhanh chóng chạy vào,
chỉ còn một mình Quý Tiểu Đông đứng tại chỗ chậm chạp chờ đợi quản lý
Dương xuất hiện.
Một lát sau, với lối trang điểm tỉ mỉ cùng với
trang phục tinh tế, quản lý Dương dần dần hiện ra. Quý Tiểu Đông chào
hỏi, sau đó đưa chiếc thẻ đang cầm trong tay mình cho cô ta.
Tay
trái quản lý Dương nhận lấy, nhìn một chút, xác nhận không có lầm. Sau
đó lại duỗi cổ tay phải ra, đưa đến trước mặt Quý Tiểu Đông, hỏi: “Em
thấy thế nào? Có thơm không?”
Cách xa vài mét, lúc quản lý Dương
chưa đi tới đây, cô cũng đã ngửi thấy mùi hương thơm này rồi. Nghĩ vậy,
cô mỉm cười đáp lại nói: “Thật là thơm, rất dễ chịu.”
“Đó là lẽ
dĩ nhiên. đây là thương hiệu nước hoa cao cấp hàng
đầu DIOR, Hôm nay phát hành mùa sản phẩm mới, nên chị mới nhờ em xếp
hàng giúp chị. Thật tốt quá, em đã hoàn thành nhiệm vụ chị giao một cách xuất sắc. Giờ em có thể về nhà.”
“Ôi, thật tuyệt, vậy hẹn gặp lại quản lý Dương.”
Quản lý Dương gật đầu.
Quý Tiểu Đông bỏ ra cả hai giờ đồng hồ đứng xếp hàng, thế mà ngay cả một câu “Cám ơn” cũng không có.
Hào Môn Thuần Luyến: Bạn Gái Đậu Phụ Em Là Lớn NhấtTác giả: Ưu NhaTruyện Ngôn TìnhTập đoàn Thái tử, lầu mười sáu. Một người phụ nữ thoạt nhìn rất chuyên nghiệp gõ cửa đi vào văn phòng quản lí bộ phận hành chính, chỉ thấy cô kính cẩn lễ phép hỏi: “Quản lí Dương, hôm nay có rất nhiều người tới phỏng vấn, xin hỏi chị thấy có người nào được không?” Người được gọi là quản lý Dương là một người phụ nữ trẻ tuổi khẽ hừ một tiếng, bộ mặt khinh thường trả lời: “ Chị chưa vừa mắt người nào. Người thì có dáng dấp, diện mạo cao sang, người thì trang điểm lòe loẹt giống tiểu thư đài các ngồi trên sofa ở các câu lạc bộ hộp đêm, những người như vậy sao có thể vào tập đoàn Thái Tử làm việc đây? Nhìn đi. Chị lại phải tiếp tục khổ sở. Đúng rồi, tổ trưởng Lưu, bên ngoài còn bao nhiêu người muốn phỏng vấn nữa?” “Còn không tới mười người.” “Tốt lắm, vậy chị phải cố gắng hơn nữa, em ra ngoài trước đi.” “Vâng” Tổ trưởng Lưu nhẹ nhàng bước ra ngoài, chuẩn bị rời khỏi phòng làm việc của quản lý, cô kính cẩn nở nụ cười, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại, trong mắt có tia miễn cưỡng. Cô vừa mới… “. . . . . . bảy, tám, chín.” Quý Tiểu Đông đếm từng người và vui vẻ phát hiện mình chỉ xếp hàng sau chín người, nói cách khác cô là người cuối cùng trong danh sách kia. Đang lúc cô vui mừng tít mắt lại, cố gắng chuẩn bị đứng xếp hàng, thì nhìn thấy người xếp hàng thứ chín đang trợn mắt nhìn cô với thái độ thù địch. Sau đó, người kia lấy điện thoại gọi đi: “Alo, Tiểu Vi, cậu không cần phải gấp gáp chạy tới đây đâu vì người cuối cùng của danh sách đã xuất hiện rồi.”Điện thoại bên kia rõ ràng đang truyền đến một tiếng thét chói tai : “A!“. Tiếp đó lại lớn tiếng hỏi: ”Vậy giờ tớ phải làm sao bây giờ?”Quý Tiểu Đông đứng cúi đầu xuống tựa như một học sinh tiểu học phạm sai lầm. Thật ra, cô cũng không muốn làm vỡ kế hoạch của người khác. Nếu như không phải là vì muốn nhanh chóng giúp lãnh đạo, cô cũng không muốn sáng sớm phải rời khỏi chăn êm nệm ấm mà đứng xếp hàng giữ chỗ ở nơi này.“Hay là như vậy đi, mỗi người chúng ta sẽ chọn một thứ mình thích. Sau đó, tớ sẽ trả tiền. Đến lúc gặp nhau, tớ sẽ đưa cho cậu thứ cậu thích, còn cậu sẽ trả tiền lại cho tớ. Chỉ còn cách đó thôi.”Quý Tiểu Đông nghe vậy cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Rốt cuộc chuyện này cũng được giải quyết một cách êm đẹp. Cô cũng có thể yên tâm, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng không ngờ cô mới vừa ngẩng đầu lên, người xếp hàng ở vị trí thứ chín vừa cất điện thoại vào túi vừa quay đầu lại với ánh mắt dao găm tựa như muốn hung hăng róc xương lóc thịt của cô vậy. Quý Tiểu Đông chột dạ, làm bộ nhìn xuống mũi chân của chính mình.Cô bấm số điện thoại thông báo cho quản lý Dương rằng cô đứng cuối cùng trong danh sách kia rồi. Trong điện thoại, quản lý Dương vui mừng nói rằng mình sẽ lập tức tới ngay, còn bảo cô đứng yên tại chỗ chờ cô ta một lát. Quý Tiểu Đông cũng đồng ý.Nhưng cô đợi đến lúc gần mười giờ, quản lý Dương cũng vẫn chưa xuất hiện.Chín giờ năm mươi phút, một thanh niên trẻ tuổi không biết từ nơi nào đi ra, anh ta liền vỗ tay hai tiếng khiến mọi người chú ý, sau đó mở miệng nói : “Chào các quý cô xinh đẹp, tôi là nhân viên làm việc tại quầy chuyên doanh Thương Thành DIOR. Trước tiên, chúng tôi xin cảm ơn các vị đã đến đây ủng hộ chúng tôi. Hiện giờ, tôi đang có mười cái thẻ, một lát nữa tôi sẽ phát cho các vị. Ngay trước cửa này, khi đi ra tính tiền, các vị chỉ cần đưa thẻ này cho nhân viên thu ngân thì các vị sẽ được hưởng thụ khoản ưu đãi là 20%.”Những người xếp hàng phía trước đều vui vẻ, thấp giọng “ồ” lên, giống như mình sẽ được giảm nhiều lắm. Quý Tiểu Đông lại không vui vẻ nổi. Nếu như quản lý Dương không đến, chẳng lẽ cô phải mua thay cô ta hoặc là cô phải mua cho chính mình với mức ưu đãi là 20% sao?Quản lý Dương đang gọi điện thoại cho cô, muốn hỏi cô đang đứng ở đâu? Sau khi cô trả lời, quản lý Dương chỉ nói một câu “Đừng gấp gáp, trong vòng năm phút nữa, chị nhất định sẽ xuất hiện trước mặt em.” Nói xong liền cúp điện thoại trước.Đồng hồ chỉ đúng mười giờ, cửa chính quầy chuyên doanh Thương Thành DIOR cũng đồng thời mở ra. Những người khách đang đứng xếp hàng đột nhiên nhanh chóng chạy vào, chỉ còn một mình Quý Tiểu Đông đứng tại chỗ chậm chạp chờ đợi quản lý Dương xuất hiện.Một lát sau, với lối trang điểm tỉ mỉ cùng với trang phục tinh tế, quản lý Dương dần dần hiện ra. Quý Tiểu Đông chào hỏi, sau đó đưa chiếc thẻ đang cầm trong tay mình cho cô ta.Tay trái quản lý Dương nhận lấy, nhìn một chút, xác nhận không có lầm. Sau đó lại duỗi cổ tay phải ra, đưa đến trước mặt Quý Tiểu Đông, hỏi: “Em thấy thế nào? Có thơm không?”Cách xa vài mét, lúc quản lý Dương chưa đi tới đây, cô cũng đã ngửi thấy mùi hương thơm này rồi. Nghĩ vậy, cô mỉm cười đáp lại nói: “Thật là thơm, rất dễ chịu.”“Đó là lẽ dĩ nhiên. đây là thương hiệu nước hoa cao cấp hàng đầu DIOR, Hôm nay phát hành mùa sản phẩm mới, nên chị mới nhờ em xếp hàng giúp chị. Thật tốt quá, em đã hoàn thành nhiệm vụ chị giao một cách xuất sắc. Giờ em có thể về nhà.”“Ôi, thật tuyệt, vậy hẹn gặp lại quản lý Dương.”Quản lý Dương gật đầu.Quý Tiểu Đông bỏ ra cả hai giờ đồng hồ đứng xếp hàng, thế mà ngay cả một câu “Cám ơn” cũng không có.