Tác giả:

Tập đoàn Thái tử, lầu mười sáu. Một người phụ nữ thoạt nhìn rất chuyên nghiệp gõ cửa đi vào văn phòng quản lí bộ phận hành chính, chỉ thấy cô kính cẩn lễ phép hỏi: “Quản lí Dương, hôm nay có rất nhiều người tới phỏng vấn, xin hỏi chị thấy có người nào được không?” Người được gọi là quản lý Dương là một người phụ nữ trẻ tuổi khẽ hừ một tiếng, bộ mặt khinh thường trả lời: “ Chị chưa vừa mắt người nào. Người thì có dáng dấp, diện mạo cao sang, người thì trang điểm lòe loẹt giống tiểu thư đài các ngồi trên sofa ở các câu lạc bộ hộp đêm, những người như vậy sao có thể vào tập đoàn Thái Tử làm việc đây? Nhìn đi. Chị lại phải tiếp tục khổ sở. Đúng rồi, tổ trưởng Lưu, bên ngoài còn bao nhiêu người muốn phỏng vấn nữa?” “Còn không tới mười người.” “Tốt lắm, vậy chị phải cố gắng hơn nữa, em ra ngoài trước đi.” “Vâng” Tổ trưởng Lưu nhẹ nhàng bước ra ngoài, chuẩn bị rời khỏi phòng làm việc của quản lý, cô kính cẩn nở nụ cười, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại, trong mắt có tia miễn cưỡng. Cô vừa mới…

Chương 23: Cô nhầm rồi, tôi không phải cướp

Hào Môn Thuần Luyến: Bạn Gái Đậu Phụ Em Là Lớn NhấtTác giả: Ưu NhaTruyện Ngôn TìnhTập đoàn Thái tử, lầu mười sáu. Một người phụ nữ thoạt nhìn rất chuyên nghiệp gõ cửa đi vào văn phòng quản lí bộ phận hành chính, chỉ thấy cô kính cẩn lễ phép hỏi: “Quản lí Dương, hôm nay có rất nhiều người tới phỏng vấn, xin hỏi chị thấy có người nào được không?” Người được gọi là quản lý Dương là một người phụ nữ trẻ tuổi khẽ hừ một tiếng, bộ mặt khinh thường trả lời: “ Chị chưa vừa mắt người nào. Người thì có dáng dấp, diện mạo cao sang, người thì trang điểm lòe loẹt giống tiểu thư đài các ngồi trên sofa ở các câu lạc bộ hộp đêm, những người như vậy sao có thể vào tập đoàn Thái Tử làm việc đây? Nhìn đi. Chị lại phải tiếp tục khổ sở. Đúng rồi, tổ trưởng Lưu, bên ngoài còn bao nhiêu người muốn phỏng vấn nữa?” “Còn không tới mười người.” “Tốt lắm, vậy chị phải cố gắng hơn nữa, em ra ngoài trước đi.” “Vâng” Tổ trưởng Lưu nhẹ nhàng bước ra ngoài, chuẩn bị rời khỏi phòng làm việc của quản lý, cô kính cẩn nở nụ cười, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại, trong mắt có tia miễn cưỡng. Cô vừa mới… Tên cướp không ngờ có người nhảy ra ngăn cản mình. Vì đang chạy quá nhanh nên anh ta không kịp dừng lại, cứ như vậy tông vào Quý Tiểu Đông. Thân hình cao lớn và cường tráng của anh ta đụng vào người Quý Tiểu Đông khiến cô chao đảo, đứng không vững, ngay lập tức bị ngã lăn dưới nền đất. Die nd da nl e q uu ydo nNhìn thấy mình sắp bị ngã dưới đất, hơn nữa nhìn thấy thể trọng cao lớn của tên cướp, Quý Tiểu Đông có thể tưởng tượng được sau khi mình ngã xuống đất, sẽ phải chịu một  sức nặng đè lên người mình. Chắc mông cô, cùi chỏ thậm chí cái ót cũng sẽ tiếp xúc với mặt sàn xi măng cứng rắn, nhưng nghĩ tới chỉ cần có thể đoạt được tiền từ tay tên cướp kia thì cô có bị thương một chút cũng không đáng gì.Lúc Quý Tiểu Đông ngã xuống, cô nhắm mắt lại, chuẩn bị nghênh đón những đau đớn sắp tới kia. Nhưng trước khi thân thể cô chạm đất khoảng nửa giây, cô cảm thấy choáng váng, giống như có ai đó ôm cô từ trên không trung xoay tròn, rồi sau đó cô liền bị té lăn dưới đất.Dưới đất.Không đúng. Mặc dù sàn nhà cũng cứng, nhưng cô không cảm thấy đau nhiều như vậy, hơn nữa tay cô còn chạm vào quần áo của người kia. Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ trong lúc nguy cấp, có người nào đó ném quần áo mình xuống đất để làm đệm cho cô?Quý Tiểu Đông lập tức mở hai mắt ra, nhìn thấy một gương mặt tuấn tú được phóng to của người đàn ông kia trước mặt mình, mà cô đang nằm trên người của người đàn ông kia. Có lẽ đây chính là lý do vì sao cô cảm thấy không đau. Nhưng điều làm cô nghĩ mãi không ra, đó chính là đáng lẽ ra tên cướp phải ngã lăn về phía sau, mà giờ ngược lại anh ta còn làm đệm thịt cho cô nữa. Chẳng lẽ là do ông trời xui khiến?Quý Tiểu Đông chợt lắc đầu, bỏ qua tất cả những mối nghi ngờ trong lòng mình, cô lập tức chế trụ hai tay tên cướp, ra lệnh nói: "Không được nhúc nhích."Tên cướp không quan tâm đến sự uy h**p của cô, hắn cử động đôi tay, dễ dàng tránh được sự chế trụ của cô. Thật ra cũng không có gì lạ, với chiều cao chỉ năm mươi tám centimet cộng với thể trọng chỉ có bốn mươi ba kí lô, có thể nói Quý Tiểu Đông chính là không tự lượng sức mình. Cô dũng cảm nghĩ thay đứa trẻ đang bị bệnh kia, dám đương đầu với tên cướp nhưng cô , chỉ muốn ngăn cản hắn được một lúc thôi. Khi có người tới giúp thì rất dễ dàng bắt được tên cướp.Tên cướp kia đột nhiên mở miệng nói : "Cô lầm rồi, tôi không phải cướp."Trong lòng Quý Tiểu Đông suy nghĩ, hừ, đã là cướp thì có ai tự thừa nhận mình là cướp đâu. Trò này chỉ để lừa gạt con nít ba tuổi thôi. Cô đang muốn nhào tới, nhưng đối phương ngồi dậy trước, thuận thế đỡ cô dậy rồi lại nhẹ nhàng đẩy cô xuống đất muốn chạy trốn. Quý Tiểu Đông nhất thời cuống lên, cô thật vất vả mới ngăn lại tên cướp, giờ nếu để cho hắn trốn thoát, chẳng phải nãy giờ cô làm việc vô ích sao? Nghĩ vậy, Quý Tiểu Đông nhanh chóng ngồi dậy, đưa tay phải ra chụp được ống quần của tên cướp khiến hắn không thể chạy được.Đang lúc Quý Tiểu Đông tự khen mình nhanh nhẹn, chất liệu vải quần mà hắn mặc là loại trơn bóng khiến tay cô dần lỏng lẻo, cuối cùng không chịu được tuột ra khỏi tay cô. Tiếp đó, cô vẫn không bỏ cuộc, muốn đứng dậy tiếp tục đuổi theo, thì người phụ nữ kia chạy tới đỡ cô dậy khẩn trương hỏi: "Em à, em không sao chứ?"

Tên cướp không ngờ có người nhảy ra ngăn cản mình. Vì đang chạy quá nhanh nên anh ta không kịp dừng lại, cứ như vậy tông vào Quý Tiểu Đông. Thân hình cao lớn và cường tráng của anh ta đụng vào người Quý Tiểu Đông khiến cô chao đảo, đứng không vững, ngay lập tức bị ngã lăn dưới nền đất. Die nd da nl e q uu ydo n

Nhìn thấy mình sắp bị ngã dưới đất, hơn nữa nhìn thấy thể trọng cao lớn của tên cướp, Quý Tiểu Đông có thể tưởng tượng được sau khi mình ngã xuống đất, sẽ phải chịu một  sức nặng đè lên người mình. Chắc mông cô, cùi chỏ thậm chí cái ót cũng sẽ tiếp xúc với mặt sàn xi măng cứng rắn, nhưng nghĩ tới chỉ cần có thể đoạt được tiền từ tay tên cướp kia thì cô có bị thương một chút cũng không đáng gì.

Lúc Quý Tiểu Đông ngã xuống, cô nhắm mắt lại, chuẩn bị nghênh đón những đau đớn sắp tới kia. Nhưng trước khi thân thể cô chạm đất khoảng nửa giây, cô cảm thấy choáng váng, giống như có ai đó ôm cô từ trên không trung xoay tròn, rồi sau đó cô liền bị té lăn dưới đất.

Dưới đất.

Không đúng. Mặc dù sàn nhà cũng cứng, nhưng cô không cảm thấy đau nhiều như vậy, hơn nữa tay cô còn chạm vào quần áo của người kia. Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ trong lúc nguy cấp, có người nào đó ném quần áo mình xuống đất để làm đệm cho cô?

Quý Tiểu Đông lập tức mở hai mắt ra, nhìn thấy một gương mặt tuấn tú được phóng to của người đàn ông kia trước mặt mình, mà cô đang nằm trên người của người đàn ông kia. Có lẽ đây chính là lý do vì sao cô cảm thấy không đau. Nhưng điều làm cô nghĩ mãi không ra, đó chính là đáng lẽ ra tên cướp phải ngã lăn về phía sau, mà giờ ngược lại anh ta còn làm đệm thịt cho cô nữa. Chẳng lẽ là do ông trời xui khiến?

Quý Tiểu Đông chợt lắc đầu, bỏ qua tất cả những mối nghi ngờ trong lòng mình, cô lập tức chế trụ hai tay tên cướp, ra lệnh nói: "Không được nhúc nhích."

Tên cướp không quan tâm đến sự uy h**p của cô, hắn cử động đôi tay, dễ dàng tránh được sự chế trụ của cô. Thật ra cũng không có gì lạ, với chiều cao chỉ năm mươi tám centimet cộng với thể trọng chỉ có bốn mươi ba kí lô, có thể nói Quý Tiểu Đông chính là không tự lượng sức mình. Cô dũng cảm nghĩ thay đứa trẻ đang bị bệnh kia, dám đương đầu với tên cướp nhưng cô , chỉ muốn ngăn cản hắn được một lúc thôi. Khi có người tới giúp thì rất dễ dàng bắt được tên cướp.

Tên cướp kia đột nhiên mở miệng nói : "Cô lầm rồi, tôi không phải cướp."

Trong lòng Quý Tiểu Đông suy nghĩ, hừ, đã là cướp thì có ai tự thừa nhận mình là cướp đâu. Trò này chỉ để lừa gạt con nít ba tuổi thôi. Cô đang muốn nhào tới, nhưng đối phương ngồi dậy trước, thuận thế đỡ cô dậy rồi lại nhẹ nhàng đẩy cô xuống đất muốn chạy trốn. 

Quý Tiểu Đông nhất thời cuống lên, cô thật vất vả mới ngăn lại tên cướp, giờ nếu để cho hắn trốn thoát, chẳng phải nãy giờ cô làm việc vô ích sao? Nghĩ vậy, Quý Tiểu Đông nhanh chóng ngồi dậy, đưa tay phải ra chụp được ống quần của tên cướp khiến hắn không thể chạy được.

Đang lúc Quý Tiểu Đông tự khen mình nhanh nhẹn, chất liệu vải quần mà hắn mặc là loại trơn bóng khiến tay cô dần lỏng lẻo, cuối cùng không chịu được tuột ra khỏi tay cô. Tiếp đó, cô vẫn không bỏ cuộc, muốn đứng dậy tiếp tục đuổi theo, thì người phụ nữ kia chạy tới đỡ cô dậy khẩn trương hỏi: "Em à, em không sao chứ?"

Hào Môn Thuần Luyến: Bạn Gái Đậu Phụ Em Là Lớn NhấtTác giả: Ưu NhaTruyện Ngôn TìnhTập đoàn Thái tử, lầu mười sáu. Một người phụ nữ thoạt nhìn rất chuyên nghiệp gõ cửa đi vào văn phòng quản lí bộ phận hành chính, chỉ thấy cô kính cẩn lễ phép hỏi: “Quản lí Dương, hôm nay có rất nhiều người tới phỏng vấn, xin hỏi chị thấy có người nào được không?” Người được gọi là quản lý Dương là một người phụ nữ trẻ tuổi khẽ hừ một tiếng, bộ mặt khinh thường trả lời: “ Chị chưa vừa mắt người nào. Người thì có dáng dấp, diện mạo cao sang, người thì trang điểm lòe loẹt giống tiểu thư đài các ngồi trên sofa ở các câu lạc bộ hộp đêm, những người như vậy sao có thể vào tập đoàn Thái Tử làm việc đây? Nhìn đi. Chị lại phải tiếp tục khổ sở. Đúng rồi, tổ trưởng Lưu, bên ngoài còn bao nhiêu người muốn phỏng vấn nữa?” “Còn không tới mười người.” “Tốt lắm, vậy chị phải cố gắng hơn nữa, em ra ngoài trước đi.” “Vâng” Tổ trưởng Lưu nhẹ nhàng bước ra ngoài, chuẩn bị rời khỏi phòng làm việc của quản lý, cô kính cẩn nở nụ cười, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại, trong mắt có tia miễn cưỡng. Cô vừa mới… Tên cướp không ngờ có người nhảy ra ngăn cản mình. Vì đang chạy quá nhanh nên anh ta không kịp dừng lại, cứ như vậy tông vào Quý Tiểu Đông. Thân hình cao lớn và cường tráng của anh ta đụng vào người Quý Tiểu Đông khiến cô chao đảo, đứng không vững, ngay lập tức bị ngã lăn dưới nền đất. Die nd da nl e q uu ydo nNhìn thấy mình sắp bị ngã dưới đất, hơn nữa nhìn thấy thể trọng cao lớn của tên cướp, Quý Tiểu Đông có thể tưởng tượng được sau khi mình ngã xuống đất, sẽ phải chịu một  sức nặng đè lên người mình. Chắc mông cô, cùi chỏ thậm chí cái ót cũng sẽ tiếp xúc với mặt sàn xi măng cứng rắn, nhưng nghĩ tới chỉ cần có thể đoạt được tiền từ tay tên cướp kia thì cô có bị thương một chút cũng không đáng gì.Lúc Quý Tiểu Đông ngã xuống, cô nhắm mắt lại, chuẩn bị nghênh đón những đau đớn sắp tới kia. Nhưng trước khi thân thể cô chạm đất khoảng nửa giây, cô cảm thấy choáng váng, giống như có ai đó ôm cô từ trên không trung xoay tròn, rồi sau đó cô liền bị té lăn dưới đất.Dưới đất.Không đúng. Mặc dù sàn nhà cũng cứng, nhưng cô không cảm thấy đau nhiều như vậy, hơn nữa tay cô còn chạm vào quần áo của người kia. Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ trong lúc nguy cấp, có người nào đó ném quần áo mình xuống đất để làm đệm cho cô?Quý Tiểu Đông lập tức mở hai mắt ra, nhìn thấy một gương mặt tuấn tú được phóng to của người đàn ông kia trước mặt mình, mà cô đang nằm trên người của người đàn ông kia. Có lẽ đây chính là lý do vì sao cô cảm thấy không đau. Nhưng điều làm cô nghĩ mãi không ra, đó chính là đáng lẽ ra tên cướp phải ngã lăn về phía sau, mà giờ ngược lại anh ta còn làm đệm thịt cho cô nữa. Chẳng lẽ là do ông trời xui khiến?Quý Tiểu Đông chợt lắc đầu, bỏ qua tất cả những mối nghi ngờ trong lòng mình, cô lập tức chế trụ hai tay tên cướp, ra lệnh nói: "Không được nhúc nhích."Tên cướp không quan tâm đến sự uy h**p của cô, hắn cử động đôi tay, dễ dàng tránh được sự chế trụ của cô. Thật ra cũng không có gì lạ, với chiều cao chỉ năm mươi tám centimet cộng với thể trọng chỉ có bốn mươi ba kí lô, có thể nói Quý Tiểu Đông chính là không tự lượng sức mình. Cô dũng cảm nghĩ thay đứa trẻ đang bị bệnh kia, dám đương đầu với tên cướp nhưng cô , chỉ muốn ngăn cản hắn được một lúc thôi. Khi có người tới giúp thì rất dễ dàng bắt được tên cướp.Tên cướp kia đột nhiên mở miệng nói : "Cô lầm rồi, tôi không phải cướp."Trong lòng Quý Tiểu Đông suy nghĩ, hừ, đã là cướp thì có ai tự thừa nhận mình là cướp đâu. Trò này chỉ để lừa gạt con nít ba tuổi thôi. Cô đang muốn nhào tới, nhưng đối phương ngồi dậy trước, thuận thế đỡ cô dậy rồi lại nhẹ nhàng đẩy cô xuống đất muốn chạy trốn. Quý Tiểu Đông nhất thời cuống lên, cô thật vất vả mới ngăn lại tên cướp, giờ nếu để cho hắn trốn thoát, chẳng phải nãy giờ cô làm việc vô ích sao? Nghĩ vậy, Quý Tiểu Đông nhanh chóng ngồi dậy, đưa tay phải ra chụp được ống quần của tên cướp khiến hắn không thể chạy được.Đang lúc Quý Tiểu Đông tự khen mình nhanh nhẹn, chất liệu vải quần mà hắn mặc là loại trơn bóng khiến tay cô dần lỏng lẻo, cuối cùng không chịu được tuột ra khỏi tay cô. Tiếp đó, cô vẫn không bỏ cuộc, muốn đứng dậy tiếp tục đuổi theo, thì người phụ nữ kia chạy tới đỡ cô dậy khẩn trương hỏi: "Em à, em không sao chứ?"

Chương 23: Cô nhầm rồi, tôi không phải cướp