Severus Snape mặc cho máu tươi trộn lẫn nọc độc trào ra khỏi vết thương trên cổ mình… Mặc cho kí ức bản thân bắt đầu mất kiểm soát! Anh cố gắng dốc hết sức lực cuối cùng trong cơ thể nhìn vào cặp mắt xanh biếc của Kẻ Được Chọn đang kích động luống cuống, phí công lấy tay ngăn chặn miệng vết thương khủng khiếp… Đó là đôi mắt của Lily, là điều anh khó quên nhất, cũng là đôi mắt anh không dám trực tiếp nhìn vào nhất. Một lần cuối cùng liếc nhìn đôi mắt tựa ngọc lục bảo kia, rốt cuộc Snape như trút được gánh nặng, anh nhắm mắt lại, ngừng thở, mọi chuyện đều kết thúc! Kẻ Được Chọn không thể tin được cứ ngơ ngác nhìn cơ thể Snape dần dần mất đi sức sống trở nên cứng ngắc, dưới sự lôi kéo của bạn bè, cậu rời đi, Lều Hét chỉ còn lại một cái xác lặng im bất động trong vũng máu đỏ tươi… Biến thành thi thể lạnh như băng, dường như đây chính là kết cục cuối cùng của giáo sư độc mồm độc miệng của Hogwarts chăng? Không, đương nhiên là không rồi. “Ta không thể để ngươi chết vào lúc này, Severus…
Chương 22
Quay Về Quá KhứTác giả: Sa Thập Nhị ThiếuTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngSeverus Snape mặc cho máu tươi trộn lẫn nọc độc trào ra khỏi vết thương trên cổ mình… Mặc cho kí ức bản thân bắt đầu mất kiểm soát! Anh cố gắng dốc hết sức lực cuối cùng trong cơ thể nhìn vào cặp mắt xanh biếc của Kẻ Được Chọn đang kích động luống cuống, phí công lấy tay ngăn chặn miệng vết thương khủng khiếp… Đó là đôi mắt của Lily, là điều anh khó quên nhất, cũng là đôi mắt anh không dám trực tiếp nhìn vào nhất. Một lần cuối cùng liếc nhìn đôi mắt tựa ngọc lục bảo kia, rốt cuộc Snape như trút được gánh nặng, anh nhắm mắt lại, ngừng thở, mọi chuyện đều kết thúc! Kẻ Được Chọn không thể tin được cứ ngơ ngác nhìn cơ thể Snape dần dần mất đi sức sống trở nên cứng ngắc, dưới sự lôi kéo của bạn bè, cậu rời đi, Lều Hét chỉ còn lại một cái xác lặng im bất động trong vũng máu đỏ tươi… Biến thành thi thể lạnh như băng, dường như đây chính là kết cục cuối cùng của giáo sư độc mồm độc miệng của Hogwarts chăng? Không, đương nhiên là không rồi. “Ta không thể để ngươi chết vào lúc này, Severus… Đối với thời thơ ấu bất hạnh của Snape, Lily Evans là ánh sáng của cuộc đời anh, nhưng chính anh đã tự tay hủy diệt ánh sáng ấy. Cô đã không còn trên đời, anh chỉ có thể nhớ lại trong mơ, để rồi mỗi lần mộng tỉnh anh lại đau khổ chịu đựng.Hôm nay Snape đem chuyện xảy ra trước mắt trở thành cảnh trong mơ, anh thả chính mình trong không gian hư vô mờ ảo ấy. Đây chỉ là một giấc mơ, Snape tự nói với mình như vậy. Nhưng mà khi anh dùng đôi tay run rẩy cởi bỏ quần áo của người trong lòng, chuẩn bị thành kính hôn xuống, anh lại cảm thấy trái tim của mình thật bẩn, đột nhiên xương thịt toàn thân đau đớn.Loại đau đớn này, Snape không hề xa lạ. Làm Tử thần Thực tử trung thành, anh có rất nhiều cơ hội gặp mặt Chúa tể Hắc ám, so với những người khác càng có nhiều cơ hội nhận được ban thưởng – Crucio. Anh dần dần tỉnh táo, khi một tia sương mù cuối cùng tan đi, Snape thấy rõ ràng tình huống trước mắt. Thế nhưng, anh tình nguyện mình không nhìn thấy tình hình lúc này.Anh đang quỳ rạp trên mặt đất, dưới thân còn đè lên một người, một người quần áo nửa mở, mặt mày đỏ ửng, là Salazar Slytherin. Lúc này y đang dùng ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn anh.Snape bối rối vội vàng đứng dậy, muốn nhanh rời xa thân thể của Salazar, nhưng bởi vì lui quá nhanh, anh đặt mông ngồi bệt dưới đất. Ngay cả đối mặt với Tử thần Thực tử, Hội Phượng Hoàng, Chúa tể Hắc ám, phù thủy trắng đứng đầu anh cũng có thể cư xử như cá gặp nước, đảm bảo an toàn trở ra, nhưng với tình huống trước mắt Snape không biết nên làm như thế nào. Anh suýt nữa đã thượng Salazar Slytherin!Hoảng sợ, kinh hoàng đều không đủ để hình dung tâm trạng hiện tại của Snape. Chuyện này quá lớn, Snape tin tưởng nếu những Slytherin khác biết được, anh sẽ bị người người làm cho thịt nát xương tan, một mẩu cũng không còn. Thật ra cũng không cần những người khác ra tay, hiện tại Snape rất muốn tự cho mình một cái Avada Kedavra, không, một cái rõ ràng không đủ, mười, một trăm đều không đủ để biểu hiện tâm trạng tức giận và hối hận của Snape lúc này với chính mình.Khác với Snape đang ngồi ở một bên hồn bay phách lạc, sắc mặt đổi tới đổi lui, làm người bị hại, Salazar có vẻ bình tĩnh hơn nhiều lắm. Y chậm rãi ngồi dậy, dùng ngón tay tái nhợt, thon dài tự mình gài lại nút, sửa sang lại quần áo. Sau đó y nâng tay phải lên chỉ về con Mộng Ma vẫn đang ở một bên, “Diffindo, Avada Kedavra, Reducto, Deletrius!” (NN: chia cắt, đoạt hồn, nổ tung và cuối cùng anh Sal làm vệ sinh sạch sẽ >3
Đối với thời thơ ấu bất hạnh của Snape, Lily Evans là ánh sáng của cuộc đời anh, nhưng chính anh đã tự tay hủy diệt ánh sáng ấy. Cô đã không còn trên đời, anh chỉ có thể nhớ lại trong mơ, để rồi mỗi lần mộng tỉnh anh lại đau khổ chịu đựng.
Hôm nay Snape đem chuyện xảy ra trước mắt trở thành cảnh trong mơ, anh thả chính mình trong không gian hư vô mờ ảo ấy. Đây chỉ là một giấc mơ, Snape tự nói với mình như vậy. Nhưng mà khi anh dùng đôi tay run rẩy cởi bỏ quần áo của người trong lòng, chuẩn bị thành kính hôn xuống, anh lại cảm thấy trái tim của mình thật bẩn, đột nhiên xương thịt toàn thân đau đớn.
Loại đau đớn này, Snape không hề xa lạ. Làm Tử thần Thực tử trung thành, anh có rất nhiều cơ hội gặp mặt Chúa tể Hắc ám, so với những người khác càng có nhiều cơ hội nhận được ban thưởng – Crucio. Anh dần dần tỉnh táo, khi một tia sương mù cuối cùng tan đi, Snape thấy rõ ràng tình huống trước mắt. Thế nhưng, anh tình nguyện mình không nhìn thấy tình hình lúc này.
Anh đang quỳ rạp trên mặt đất, dưới thân còn đè lên một người, một người quần áo nửa mở, mặt mày đỏ ửng, là Salazar Slytherin. Lúc này y đang dùng ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn anh.
Snape bối rối vội vàng đứng dậy, muốn nhanh rời xa thân thể của Salazar, nhưng bởi vì lui quá nhanh, anh đặt mông ngồi bệt dưới đất. Ngay cả đối mặt với Tử thần Thực tử, Hội Phượng Hoàng, Chúa tể Hắc ám, phù thủy trắng đứng đầu anh cũng có thể cư xử như cá gặp nước, đảm bảo an toàn trở ra, nhưng với tình huống trước mắt Snape không biết nên làm như thế nào.
Anh suýt nữa đã thượng Salazar Slytherin!
Hoảng sợ, kinh hoàng đều không đủ để hình dung tâm trạng hiện tại của Snape. Chuyện này quá lớn, Snape tin tưởng nếu những Slytherin khác biết được, anh sẽ bị người người làm cho thịt nát xương tan, một mẩu cũng không còn. Thật ra cũng không cần những người khác ra tay, hiện tại Snape rất muốn tự cho mình một cái Avada Kedavra, không, một cái rõ ràng không đủ, mười, một trăm đều không đủ để biểu hiện tâm trạng tức giận và hối hận của Snape lúc này với chính mình.
Khác với Snape đang ngồi ở một bên hồn bay phách lạc, sắc mặt đổi tới đổi lui, làm người bị hại, Salazar có vẻ bình tĩnh hơn nhiều lắm. Y chậm rãi ngồi dậy, dùng ngón tay tái nhợt, thon dài tự mình gài lại nút, sửa sang lại quần áo. Sau đó y nâng tay phải lên chỉ về con Mộng Ma vẫn đang ở một bên, “Diffindo, Avada Kedavra, Reducto, Deletrius!”
(NN: chia cắt, đoạt hồn, nổ tung và cuối cùng anh Sal làm vệ sinh sạch sẽ >3
Quay Về Quá KhứTác giả: Sa Thập Nhị ThiếuTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngSeverus Snape mặc cho máu tươi trộn lẫn nọc độc trào ra khỏi vết thương trên cổ mình… Mặc cho kí ức bản thân bắt đầu mất kiểm soát! Anh cố gắng dốc hết sức lực cuối cùng trong cơ thể nhìn vào cặp mắt xanh biếc của Kẻ Được Chọn đang kích động luống cuống, phí công lấy tay ngăn chặn miệng vết thương khủng khiếp… Đó là đôi mắt của Lily, là điều anh khó quên nhất, cũng là đôi mắt anh không dám trực tiếp nhìn vào nhất. Một lần cuối cùng liếc nhìn đôi mắt tựa ngọc lục bảo kia, rốt cuộc Snape như trút được gánh nặng, anh nhắm mắt lại, ngừng thở, mọi chuyện đều kết thúc! Kẻ Được Chọn không thể tin được cứ ngơ ngác nhìn cơ thể Snape dần dần mất đi sức sống trở nên cứng ngắc, dưới sự lôi kéo của bạn bè, cậu rời đi, Lều Hét chỉ còn lại một cái xác lặng im bất động trong vũng máu đỏ tươi… Biến thành thi thể lạnh như băng, dường như đây chính là kết cục cuối cùng của giáo sư độc mồm độc miệng của Hogwarts chăng? Không, đương nhiên là không rồi. “Ta không thể để ngươi chết vào lúc này, Severus… Đối với thời thơ ấu bất hạnh của Snape, Lily Evans là ánh sáng của cuộc đời anh, nhưng chính anh đã tự tay hủy diệt ánh sáng ấy. Cô đã không còn trên đời, anh chỉ có thể nhớ lại trong mơ, để rồi mỗi lần mộng tỉnh anh lại đau khổ chịu đựng.Hôm nay Snape đem chuyện xảy ra trước mắt trở thành cảnh trong mơ, anh thả chính mình trong không gian hư vô mờ ảo ấy. Đây chỉ là một giấc mơ, Snape tự nói với mình như vậy. Nhưng mà khi anh dùng đôi tay run rẩy cởi bỏ quần áo của người trong lòng, chuẩn bị thành kính hôn xuống, anh lại cảm thấy trái tim của mình thật bẩn, đột nhiên xương thịt toàn thân đau đớn.Loại đau đớn này, Snape không hề xa lạ. Làm Tử thần Thực tử trung thành, anh có rất nhiều cơ hội gặp mặt Chúa tể Hắc ám, so với những người khác càng có nhiều cơ hội nhận được ban thưởng – Crucio. Anh dần dần tỉnh táo, khi một tia sương mù cuối cùng tan đi, Snape thấy rõ ràng tình huống trước mắt. Thế nhưng, anh tình nguyện mình không nhìn thấy tình hình lúc này.Anh đang quỳ rạp trên mặt đất, dưới thân còn đè lên một người, một người quần áo nửa mở, mặt mày đỏ ửng, là Salazar Slytherin. Lúc này y đang dùng ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn anh.Snape bối rối vội vàng đứng dậy, muốn nhanh rời xa thân thể của Salazar, nhưng bởi vì lui quá nhanh, anh đặt mông ngồi bệt dưới đất. Ngay cả đối mặt với Tử thần Thực tử, Hội Phượng Hoàng, Chúa tể Hắc ám, phù thủy trắng đứng đầu anh cũng có thể cư xử như cá gặp nước, đảm bảo an toàn trở ra, nhưng với tình huống trước mắt Snape không biết nên làm như thế nào. Anh suýt nữa đã thượng Salazar Slytherin!Hoảng sợ, kinh hoàng đều không đủ để hình dung tâm trạng hiện tại của Snape. Chuyện này quá lớn, Snape tin tưởng nếu những Slytherin khác biết được, anh sẽ bị người người làm cho thịt nát xương tan, một mẩu cũng không còn. Thật ra cũng không cần những người khác ra tay, hiện tại Snape rất muốn tự cho mình một cái Avada Kedavra, không, một cái rõ ràng không đủ, mười, một trăm đều không đủ để biểu hiện tâm trạng tức giận và hối hận của Snape lúc này với chính mình.Khác với Snape đang ngồi ở một bên hồn bay phách lạc, sắc mặt đổi tới đổi lui, làm người bị hại, Salazar có vẻ bình tĩnh hơn nhiều lắm. Y chậm rãi ngồi dậy, dùng ngón tay tái nhợt, thon dài tự mình gài lại nút, sửa sang lại quần áo. Sau đó y nâng tay phải lên chỉ về con Mộng Ma vẫn đang ở một bên, “Diffindo, Avada Kedavra, Reducto, Deletrius!” (NN: chia cắt, đoạt hồn, nổ tung và cuối cùng anh Sal làm vệ sinh sạch sẽ >3