Severus Snape mặc cho máu tươi trộn lẫn nọc độc trào ra khỏi vết thương trên cổ mình… Mặc cho kí ức bản thân bắt đầu mất kiểm soát! Anh cố gắng dốc hết sức lực cuối cùng trong cơ thể nhìn vào cặp mắt xanh biếc của Kẻ Được Chọn đang kích động luống cuống, phí công lấy tay ngăn chặn miệng vết thương khủng khiếp… Đó là đôi mắt của Lily, là điều anh khó quên nhất, cũng là đôi mắt anh không dám trực tiếp nhìn vào nhất. Một lần cuối cùng liếc nhìn đôi mắt tựa ngọc lục bảo kia, rốt cuộc Snape như trút được gánh nặng, anh nhắm mắt lại, ngừng thở, mọi chuyện đều kết thúc! Kẻ Được Chọn không thể tin được cứ ngơ ngác nhìn cơ thể Snape dần dần mất đi sức sống trở nên cứng ngắc, dưới sự lôi kéo của bạn bè, cậu rời đi, Lều Hét chỉ còn lại một cái xác lặng im bất động trong vũng máu đỏ tươi… Biến thành thi thể lạnh như băng, dường như đây chính là kết cục cuối cùng của giáo sư độc mồm độc miệng của Hogwarts chăng? Không, đương nhiên là không rồi. “Ta không thể để ngươi chết vào lúc này, Severus…
Chương 50
Quay Về Quá KhứTác giả: Sa Thập Nhị ThiếuTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngSeverus Snape mặc cho máu tươi trộn lẫn nọc độc trào ra khỏi vết thương trên cổ mình… Mặc cho kí ức bản thân bắt đầu mất kiểm soát! Anh cố gắng dốc hết sức lực cuối cùng trong cơ thể nhìn vào cặp mắt xanh biếc của Kẻ Được Chọn đang kích động luống cuống, phí công lấy tay ngăn chặn miệng vết thương khủng khiếp… Đó là đôi mắt của Lily, là điều anh khó quên nhất, cũng là đôi mắt anh không dám trực tiếp nhìn vào nhất. Một lần cuối cùng liếc nhìn đôi mắt tựa ngọc lục bảo kia, rốt cuộc Snape như trút được gánh nặng, anh nhắm mắt lại, ngừng thở, mọi chuyện đều kết thúc! Kẻ Được Chọn không thể tin được cứ ngơ ngác nhìn cơ thể Snape dần dần mất đi sức sống trở nên cứng ngắc, dưới sự lôi kéo của bạn bè, cậu rời đi, Lều Hét chỉ còn lại một cái xác lặng im bất động trong vũng máu đỏ tươi… Biến thành thi thể lạnh như băng, dường như đây chính là kết cục cuối cùng của giáo sư độc mồm độc miệng của Hogwarts chăng? Không, đương nhiên là không rồi. “Ta không thể để ngươi chết vào lúc này, Severus… Đổi lại là người khác nếu nghe thấy bị bắt phải ở một chỗ cả đời nhất định sẽ rất bực tức, thậm chí sẽ phản kháng kịch liệt. Còn đối với Snape mà nói, Hogwarts mới là nhà trong cảm nhận của anh, như vậy cả đời ở trong nhà mình cũng không có gì không ổn, chẳng sợ cái nhà này là ở một ngàn năm trước.Thế nhưng cũng phải ở Hogwarts cả đời còn có bốn người khác, Snape không biết bọn họ sẽ nghĩ như thế nào, nhưng nghĩ đến bị bắt buộc như thế, dù là ai cũng không thích. Vì thế Snape liền nhìn về phía bốn người đang chậm rãi đứng lên đi tới bên anh.Godric đi đến bên người Snape, “Severus, rốt cuộc cậu đã biến trở lại.” Anh vui mừng vỗ vỗ bả vai Snape. Sau đó chuyển hướng sang rồng cổ đang lẳng lặng nhìn bọn họ, “Ngài rồng tôn kính, trừng phạt này ngài không nói, chúng tôi cũng muốn mặt dày ở lại trong này. Không biết ngài có bằng lòng trừng phạt nhiều người hơn một chút hay không?”Rồng cổ chậm rãi thu nhỏ lại, sau đó biến thành một thanh niên tóc vàng mắt xanh đẹp trai. Thanh niên tùy tay khoác áo choàng, sau đó thuận tay nhổ xuống thanh kiếm vẫn cứ cắm ở trên lưng của hắn sau khi biến thành người ném cho Godric.Valkin không cần nhìn cũng biết Godric, tuy rằng lúc đầu chưa tỉnh hẳn, nhưng nó cũng nhận ra chính cái giọng oang oác của người này khiến hắn tỉnh dậy. Sau đó lại là người này cắm thanh kiếm thoạt nhìn rất được lên người hắn, còn ở phía sau lưng của hắn đánh loạn nhảy loạn. Valkin hận không thể lập tức nghĩ ra biện pháp hung hăng chỉnh Godric một phen. Nhưng rồng thần báo thù mười năm không muộn, hắn – đại nhân Valkin đương nhiên có thời gian đi chỉnh người này, hiện tại hắn rất muốn nhìn xem người này có thể nói ra cái gì. (NN: số Godric chỉ có thể bị ngược thôi >___
Đổi lại là người khác nếu nghe thấy bị bắt phải ở một chỗ cả đời nhất định sẽ rất bực tức, thậm chí sẽ phản kháng kịch liệt. Còn đối với Snape mà nói, Hogwarts mới là nhà trong cảm nhận của anh, như vậy cả đời ở trong nhà mình cũng không có gì không ổn, chẳng sợ cái nhà này là ở một ngàn năm trước.
Thế nhưng cũng phải ở Hogwarts cả đời còn có bốn người khác, Snape không biết bọn họ sẽ nghĩ như thế nào, nhưng nghĩ đến bị bắt buộc như thế, dù là ai cũng không thích. Vì thế Snape liền nhìn về phía bốn người đang chậm rãi đứng lên đi tới bên anh.
Godric đi đến bên người Snape, “Severus, rốt cuộc cậu đã biến trở lại.” Anh vui mừng vỗ vỗ bả vai Snape. Sau đó chuyển hướng sang rồng cổ đang lẳng lặng nhìn bọn họ, “Ngài rồng tôn kính, trừng phạt này ngài không nói, chúng tôi cũng muốn mặt dày ở lại trong này. Không biết ngài có bằng lòng trừng phạt nhiều người hơn một chút hay không?”
Rồng cổ chậm rãi thu nhỏ lại, sau đó biến thành một thanh niên tóc vàng mắt xanh đẹp trai. Thanh niên tùy tay khoác áo choàng, sau đó thuận tay nhổ xuống thanh kiếm vẫn cứ cắm ở trên lưng của hắn sau khi biến thành người ném cho Godric.
Valkin không cần nhìn cũng biết Godric, tuy rằng lúc đầu chưa tỉnh hẳn, nhưng nó cũng nhận ra chính cái giọng oang oác của người này khiến hắn tỉnh dậy. Sau đó lại là người này cắm thanh kiếm thoạt nhìn rất được lên người hắn, còn ở phía sau lưng của hắn đánh loạn nhảy loạn. Valkin hận không thể lập tức nghĩ ra biện pháp hung hăng chỉnh Godric một phen. Nhưng rồng thần báo thù mười năm không muộn, hắn – đại nhân Valkin đương nhiên có thời gian đi chỉnh người này, hiện tại hắn rất muốn nhìn xem người này có thể nói ra cái gì
. (NN: số Godric chỉ có thể bị ngược thôi >___
Quay Về Quá KhứTác giả: Sa Thập Nhị ThiếuTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngSeverus Snape mặc cho máu tươi trộn lẫn nọc độc trào ra khỏi vết thương trên cổ mình… Mặc cho kí ức bản thân bắt đầu mất kiểm soát! Anh cố gắng dốc hết sức lực cuối cùng trong cơ thể nhìn vào cặp mắt xanh biếc của Kẻ Được Chọn đang kích động luống cuống, phí công lấy tay ngăn chặn miệng vết thương khủng khiếp… Đó là đôi mắt của Lily, là điều anh khó quên nhất, cũng là đôi mắt anh không dám trực tiếp nhìn vào nhất. Một lần cuối cùng liếc nhìn đôi mắt tựa ngọc lục bảo kia, rốt cuộc Snape như trút được gánh nặng, anh nhắm mắt lại, ngừng thở, mọi chuyện đều kết thúc! Kẻ Được Chọn không thể tin được cứ ngơ ngác nhìn cơ thể Snape dần dần mất đi sức sống trở nên cứng ngắc, dưới sự lôi kéo của bạn bè, cậu rời đi, Lều Hét chỉ còn lại một cái xác lặng im bất động trong vũng máu đỏ tươi… Biến thành thi thể lạnh như băng, dường như đây chính là kết cục cuối cùng của giáo sư độc mồm độc miệng của Hogwarts chăng? Không, đương nhiên là không rồi. “Ta không thể để ngươi chết vào lúc này, Severus… Đổi lại là người khác nếu nghe thấy bị bắt phải ở một chỗ cả đời nhất định sẽ rất bực tức, thậm chí sẽ phản kháng kịch liệt. Còn đối với Snape mà nói, Hogwarts mới là nhà trong cảm nhận của anh, như vậy cả đời ở trong nhà mình cũng không có gì không ổn, chẳng sợ cái nhà này là ở một ngàn năm trước.Thế nhưng cũng phải ở Hogwarts cả đời còn có bốn người khác, Snape không biết bọn họ sẽ nghĩ như thế nào, nhưng nghĩ đến bị bắt buộc như thế, dù là ai cũng không thích. Vì thế Snape liền nhìn về phía bốn người đang chậm rãi đứng lên đi tới bên anh.Godric đi đến bên người Snape, “Severus, rốt cuộc cậu đã biến trở lại.” Anh vui mừng vỗ vỗ bả vai Snape. Sau đó chuyển hướng sang rồng cổ đang lẳng lặng nhìn bọn họ, “Ngài rồng tôn kính, trừng phạt này ngài không nói, chúng tôi cũng muốn mặt dày ở lại trong này. Không biết ngài có bằng lòng trừng phạt nhiều người hơn một chút hay không?”Rồng cổ chậm rãi thu nhỏ lại, sau đó biến thành một thanh niên tóc vàng mắt xanh đẹp trai. Thanh niên tùy tay khoác áo choàng, sau đó thuận tay nhổ xuống thanh kiếm vẫn cứ cắm ở trên lưng của hắn sau khi biến thành người ném cho Godric.Valkin không cần nhìn cũng biết Godric, tuy rằng lúc đầu chưa tỉnh hẳn, nhưng nó cũng nhận ra chính cái giọng oang oác của người này khiến hắn tỉnh dậy. Sau đó lại là người này cắm thanh kiếm thoạt nhìn rất được lên người hắn, còn ở phía sau lưng của hắn đánh loạn nhảy loạn. Valkin hận không thể lập tức nghĩ ra biện pháp hung hăng chỉnh Godric một phen. Nhưng rồng thần báo thù mười năm không muộn, hắn – đại nhân Valkin đương nhiên có thời gian đi chỉnh người này, hiện tại hắn rất muốn nhìn xem người này có thể nói ra cái gì. (NN: số Godric chỉ có thể bị ngược thôi >___