Giới thiệu vắn tắt về nhân vật: Nhân vật nữ chính:  Bạch Chỉ Ưu Giới tính: Nữ  Thân cao: 165cm Tính cách: Mơ hồ, lạc quan, sáng sủa, nghịch ngợm. Yêu thích: Thích ra ngoài du ngoạn, vì gặp được những điều kỳ lạ khi đi du ngoạn, mỹ thực là sự yêu thích nhất của cô, còn được gọi là dân dĩ thực vi thiên!(*người lấy thức ăn làm trời) Thân phận bối cảnh: Là cô nhi, chỉ là sau này được 'Nuôi nhốt'  rất hạnh phúc. (đổ mồ hôi, thật bối rối). Miêu tả bản thân: Có một giọng nói mềm mại, tươi cười rực rỡ như hoa tường vi, những lọn tóc đen nhánh uốn lọn, khuôn mặt ngọt ngào đáng yêu giống như quả đào mật. Nhân vật nam chính: An Cẩn Dật Giới tính: Nam Thân cao: 189cm Tính cách: Tà mị, bụng dạ đen tối, giảo hoạt, đối với tâm can bé nhỏ thì vô cùng sủng, có tình cảm sâu sắc. Yêu thích: những gì Bạch Chỉ Ưu thích anh đều thích. Thân phận bối cảnh: là hoàng thất điện hạ có thân phận tôn quý, có nhiều tiền đẹp trai nhất Nước Y. Miêu tả bản thân: Khuôn mặt giống như một tác phẩm điêu khắc, đôi đồng tử…

Chương 16: Kế hoạch của hồ ly bụng dạ đen tối

Ông Xã Hoàng Thất Chuyên Sủng Tiểu Tâm Can Mơ HồTác giả: Phác Sóc _ Mê LyTruyện Ngôn TìnhGiới thiệu vắn tắt về nhân vật: Nhân vật nữ chính:  Bạch Chỉ Ưu Giới tính: Nữ  Thân cao: 165cm Tính cách: Mơ hồ, lạc quan, sáng sủa, nghịch ngợm. Yêu thích: Thích ra ngoài du ngoạn, vì gặp được những điều kỳ lạ khi đi du ngoạn, mỹ thực là sự yêu thích nhất của cô, còn được gọi là dân dĩ thực vi thiên!(*người lấy thức ăn làm trời) Thân phận bối cảnh: Là cô nhi, chỉ là sau này được 'Nuôi nhốt'  rất hạnh phúc. (đổ mồ hôi, thật bối rối). Miêu tả bản thân: Có một giọng nói mềm mại, tươi cười rực rỡ như hoa tường vi, những lọn tóc đen nhánh uốn lọn, khuôn mặt ngọt ngào đáng yêu giống như quả đào mật. Nhân vật nam chính: An Cẩn Dật Giới tính: Nam Thân cao: 189cm Tính cách: Tà mị, bụng dạ đen tối, giảo hoạt, đối với tâm can bé nhỏ thì vô cùng sủng, có tình cảm sâu sắc. Yêu thích: những gì Bạch Chỉ Ưu thích anh đều thích. Thân phận bối cảnh: là hoàng thất điện hạ có thân phận tôn quý, có nhiều tiền đẹp trai nhất Nước Y. Miêu tả bản thân: Khuôn mặt giống như một tác phẩm điêu khắc, đôi đồng tử… Nghe được An Cẩn Dật trêu chọc, Bạch Chỉ Ưu vừa tức vừa thẹn mà lấy tay vỗ mặt nước một cái, bọt nước văng khắp nơi, tung tóe đến ánh mắt hai người."Em mới không cần luyện tập với anh đâu! Luyện xong cũng không dùng với anh! Hừ!"Bạch Chỉ Ưu hờn dỗi mà đứng lên, cũng không quay đầu lại đi về phòng ngủ.Vẫn ngồi trong bồn tắm khóe môi An Cẩn Dẩn nở nụ cười nghiền ngẫm, hai tay mở rộng, tùy ý để cả người chìm vào đáy nước một lần nữa.Đôi mắt yêu mị đóng chặt lại, nhưng tươi cười vẫn yêu nghiệt như cũ.Hình như Bảo bối tức giận? Có phải nên đi dụ dỗ một chút hay không?Trong lòng người nào đó đang suy nghĩ, tính toán biện pháp nào đó để dỗ dành cô.Đợi đến lúc An Cẩn Dật chính thức rửa mặt xong đi ra phòng tắm, đã là chuyện hơn 9h.Bạch Chỉ Ưu nằm ở trên bệ cửa sổ, hai tay nâng cằm của mình, tròng mắt lộ ra một chút thâm tình, ngắm nhìn phương xa.An Cẩn Dật đi tới, lấy tay khẽ vuốt tóc Bạch Chỉ Ưu, nhưng cô vẫn không nhúc nhích, căn bản không muốn để ý đến anh!"Bảo bối ~~~ hôm nay thời tiết thật tốt!" An Cẩn Dật kỳ lạ nói, giống như đang ám chỉ cái gì."Hừ!" Bạch Chỉ Ưu liếc mắt, tiếp tục nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ."Ơ? Còn tức giận hửm? Vốn muốn dẫn em ra ngoài chơi, nếu tâm tình em không tốt vậy thì quên đi." An Cẩn Dật giả bột thất vọng nói, quay người muốn đi, trong lòng vẫn gắt gao đợi phản ứng của Bạch Chỉ Ưu.Theo anh biết, Bạch Chỉ Ưu thích nhất đi chơi dã ngoại.Quả nhiên, vừa mới rầu rĩ không vui một giây sau ánh mắt Bạch Chỉ Ưu sáng lên, tranh thủ thời gian quay đầu kéo tay An Cẩn Dật, hưng phấn hỏi: "Có thật không vậy?! Anh vừa mới nói là sự thật sao?"An Cẩn Dật lười biếng ngáp một cái, không để ý nói: "Không phải tâm tình em không tốt sao?"Bạch Chỉ Ưu ôm tinh thần đánh chết cũng không thừa nhận, nói lại: "Đâu có! Tâm tình em thật tốt! Nếu có thể đi ra ngoài chơi! Tâm tình em còn tốt hơn! Hi hi ""Như vậy" An Cẩn Dật cố ý kéo dài giọng nói, trực tiếp kéo hứng thú của Bạch Chỉ Ưu, "Nhưng đến phiên tâm tình anh không tốt rồi, anh không muốn đi nữa

Nghe được An Cẩn Dật trêu chọc, Bạch Chỉ Ưu vừa tức vừa thẹn mà lấy tay vỗ mặt nước một cái, bọt nước văng khắp nơi, tung tóe đến ánh mắt hai người.

"Em mới không cần luyện tập với anh đâu! Luyện xong cũng không dùng với anh! Hừ!"

Bạch Chỉ Ưu hờn dỗi mà đứng lên, cũng không quay đầu lại đi về phòng ngủ.

Vẫn ngồi trong bồn tắm khóe môi An Cẩn Dẩn nở nụ cười nghiền ngẫm, hai tay mở rộng, tùy ý để cả người chìm vào đáy nước một lần nữa.

Đôi mắt yêu mị đóng chặt lại, nhưng tươi cười vẫn yêu nghiệt như cũ.

Hình như Bảo bối tức giận? Có phải nên đi dụ dỗ một chút hay không?

Trong lòng người nào đó đang suy nghĩ, tính toán biện pháp nào đó để dỗ dành cô.

Đợi đến lúc An Cẩn Dật chính thức rửa mặt xong đi ra phòng tắm, đã là chuyện hơn 9h.

Bạch Chỉ Ưu nằm ở trên bệ cửa sổ, hai tay nâng cằm của mình, tròng mắt lộ ra một chút thâm tình, ngắm nhìn phương xa.

An Cẩn Dật đi tới, lấy tay khẽ vuốt tóc Bạch Chỉ Ưu, nhưng cô vẫn không nhúc nhích, căn bản không muốn để ý đến anh!

"Bảo bối ~~~ hôm nay thời tiết thật tốt!" An Cẩn Dật kỳ lạ nói, giống như đang ám chỉ cái gì.

"Hừ!" Bạch Chỉ Ưu liếc mắt, tiếp tục nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

"Ơ? Còn tức giận hửm? Vốn muốn dẫn em ra ngoài chơi, nếu tâm tình em không tốt vậy thì quên đi." An Cẩn Dật giả bột thất vọng nói, quay người muốn đi, trong lòng vẫn gắt gao đợi phản ứng của Bạch Chỉ Ưu.

Theo anh biết, Bạch Chỉ Ưu thích nhất đi chơi dã ngoại.

Quả nhiên, vừa mới rầu rĩ không vui một giây sau ánh mắt Bạch Chỉ Ưu sáng lên, tranh thủ thời gian quay đầu kéo tay An Cẩn Dật, hưng phấn hỏi: "Có thật không vậy?! Anh vừa mới nói là sự thật sao?"

An Cẩn Dật lười biếng ngáp một cái, không để ý nói: "Không phải tâm tình em không tốt sao?"

Bạch Chỉ Ưu ôm tinh thần đánh chết cũng không thừa nhận, nói lại: "Đâu có! Tâm tình em thật tốt! Nếu có thể đi ra ngoài chơi! Tâm tình em còn tốt hơn! Hi hi "

"Như vậy" An Cẩn Dật cố ý kéo dài giọng nói, trực tiếp kéo hứng thú của Bạch Chỉ Ưu, "Nhưng đến phiên tâm tình anh không tốt rồi, anh không muốn đi nữa

Ông Xã Hoàng Thất Chuyên Sủng Tiểu Tâm Can Mơ HồTác giả: Phác Sóc _ Mê LyTruyện Ngôn TìnhGiới thiệu vắn tắt về nhân vật: Nhân vật nữ chính:  Bạch Chỉ Ưu Giới tính: Nữ  Thân cao: 165cm Tính cách: Mơ hồ, lạc quan, sáng sủa, nghịch ngợm. Yêu thích: Thích ra ngoài du ngoạn, vì gặp được những điều kỳ lạ khi đi du ngoạn, mỹ thực là sự yêu thích nhất của cô, còn được gọi là dân dĩ thực vi thiên!(*người lấy thức ăn làm trời) Thân phận bối cảnh: Là cô nhi, chỉ là sau này được 'Nuôi nhốt'  rất hạnh phúc. (đổ mồ hôi, thật bối rối). Miêu tả bản thân: Có một giọng nói mềm mại, tươi cười rực rỡ như hoa tường vi, những lọn tóc đen nhánh uốn lọn, khuôn mặt ngọt ngào đáng yêu giống như quả đào mật. Nhân vật nam chính: An Cẩn Dật Giới tính: Nam Thân cao: 189cm Tính cách: Tà mị, bụng dạ đen tối, giảo hoạt, đối với tâm can bé nhỏ thì vô cùng sủng, có tình cảm sâu sắc. Yêu thích: những gì Bạch Chỉ Ưu thích anh đều thích. Thân phận bối cảnh: là hoàng thất điện hạ có thân phận tôn quý, có nhiều tiền đẹp trai nhất Nước Y. Miêu tả bản thân: Khuôn mặt giống như một tác phẩm điêu khắc, đôi đồng tử… Nghe được An Cẩn Dật trêu chọc, Bạch Chỉ Ưu vừa tức vừa thẹn mà lấy tay vỗ mặt nước một cái, bọt nước văng khắp nơi, tung tóe đến ánh mắt hai người."Em mới không cần luyện tập với anh đâu! Luyện xong cũng không dùng với anh! Hừ!"Bạch Chỉ Ưu hờn dỗi mà đứng lên, cũng không quay đầu lại đi về phòng ngủ.Vẫn ngồi trong bồn tắm khóe môi An Cẩn Dẩn nở nụ cười nghiền ngẫm, hai tay mở rộng, tùy ý để cả người chìm vào đáy nước một lần nữa.Đôi mắt yêu mị đóng chặt lại, nhưng tươi cười vẫn yêu nghiệt như cũ.Hình như Bảo bối tức giận? Có phải nên đi dụ dỗ một chút hay không?Trong lòng người nào đó đang suy nghĩ, tính toán biện pháp nào đó để dỗ dành cô.Đợi đến lúc An Cẩn Dật chính thức rửa mặt xong đi ra phòng tắm, đã là chuyện hơn 9h.Bạch Chỉ Ưu nằm ở trên bệ cửa sổ, hai tay nâng cằm của mình, tròng mắt lộ ra một chút thâm tình, ngắm nhìn phương xa.An Cẩn Dật đi tới, lấy tay khẽ vuốt tóc Bạch Chỉ Ưu, nhưng cô vẫn không nhúc nhích, căn bản không muốn để ý đến anh!"Bảo bối ~~~ hôm nay thời tiết thật tốt!" An Cẩn Dật kỳ lạ nói, giống như đang ám chỉ cái gì."Hừ!" Bạch Chỉ Ưu liếc mắt, tiếp tục nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ."Ơ? Còn tức giận hửm? Vốn muốn dẫn em ra ngoài chơi, nếu tâm tình em không tốt vậy thì quên đi." An Cẩn Dật giả bột thất vọng nói, quay người muốn đi, trong lòng vẫn gắt gao đợi phản ứng của Bạch Chỉ Ưu.Theo anh biết, Bạch Chỉ Ưu thích nhất đi chơi dã ngoại.Quả nhiên, vừa mới rầu rĩ không vui một giây sau ánh mắt Bạch Chỉ Ưu sáng lên, tranh thủ thời gian quay đầu kéo tay An Cẩn Dật, hưng phấn hỏi: "Có thật không vậy?! Anh vừa mới nói là sự thật sao?"An Cẩn Dật lười biếng ngáp một cái, không để ý nói: "Không phải tâm tình em không tốt sao?"Bạch Chỉ Ưu ôm tinh thần đánh chết cũng không thừa nhận, nói lại: "Đâu có! Tâm tình em thật tốt! Nếu có thể đi ra ngoài chơi! Tâm tình em còn tốt hơn! Hi hi ""Như vậy" An Cẩn Dật cố ý kéo dài giọng nói, trực tiếp kéo hứng thú của Bạch Chỉ Ưu, "Nhưng đến phiên tâm tình anh không tốt rồi, anh không muốn đi nữa

Chương 16: Kế hoạch của hồ ly bụng dạ đen tối