Giới thiệu vắn tắt về nhân vật: Nhân vật nữ chính: Bạch Chỉ Ưu Giới tính: Nữ Thân cao: 165cm Tính cách: Mơ hồ, lạc quan, sáng sủa, nghịch ngợm. Yêu thích: Thích ra ngoài du ngoạn, vì gặp được những điều kỳ lạ khi đi du ngoạn, mỹ thực là sự yêu thích nhất của cô, còn được gọi là dân dĩ thực vi thiên!(*người lấy thức ăn làm trời) Thân phận bối cảnh: Là cô nhi, chỉ là sau này được 'Nuôi nhốt' rất hạnh phúc. (đổ mồ hôi, thật bối rối). Miêu tả bản thân: Có một giọng nói mềm mại, tươi cười rực rỡ như hoa tường vi, những lọn tóc đen nhánh uốn lọn, khuôn mặt ngọt ngào đáng yêu giống như quả đào mật. Nhân vật nam chính: An Cẩn Dật Giới tính: Nam Thân cao: 189cm Tính cách: Tà mị, bụng dạ đen tối, giảo hoạt, đối với tâm can bé nhỏ thì vô cùng sủng, có tình cảm sâu sắc. Yêu thích: những gì Bạch Chỉ Ưu thích anh đều thích. Thân phận bối cảnh: là hoàng thất điện hạ có thân phận tôn quý, có nhiều tiền đẹp trai nhất Nước Y. Miêu tả bản thân: Khuôn mặt giống như một tác phẩm điêu khắc, đôi đồng tử…
Chương 61: Xúc động giết người
Ông Xã Hoàng Thất Chuyên Sủng Tiểu Tâm Can Mơ HồTác giả: Phác Sóc _ Mê LyTruyện Ngôn TìnhGiới thiệu vắn tắt về nhân vật: Nhân vật nữ chính: Bạch Chỉ Ưu Giới tính: Nữ Thân cao: 165cm Tính cách: Mơ hồ, lạc quan, sáng sủa, nghịch ngợm. Yêu thích: Thích ra ngoài du ngoạn, vì gặp được những điều kỳ lạ khi đi du ngoạn, mỹ thực là sự yêu thích nhất của cô, còn được gọi là dân dĩ thực vi thiên!(*người lấy thức ăn làm trời) Thân phận bối cảnh: Là cô nhi, chỉ là sau này được 'Nuôi nhốt' rất hạnh phúc. (đổ mồ hôi, thật bối rối). Miêu tả bản thân: Có một giọng nói mềm mại, tươi cười rực rỡ như hoa tường vi, những lọn tóc đen nhánh uốn lọn, khuôn mặt ngọt ngào đáng yêu giống như quả đào mật. Nhân vật nam chính: An Cẩn Dật Giới tính: Nam Thân cao: 189cm Tính cách: Tà mị, bụng dạ đen tối, giảo hoạt, đối với tâm can bé nhỏ thì vô cùng sủng, có tình cảm sâu sắc. Yêu thích: những gì Bạch Chỉ Ưu thích anh đều thích. Thân phận bối cảnh: là hoàng thất điện hạ có thân phận tôn quý, có nhiều tiền đẹp trai nhất Nước Y. Miêu tả bản thân: Khuôn mặt giống như một tác phẩm điêu khắc, đôi đồng tử… Được rồi, để anh lấy súng ngắn bắn chết con gián quả thật có chút chuyện bé xé ra to.“Bé ngốc, em lại sợ con gián hả.” An Cẩn Dật ôm Bạch Chỉ Ưu đến trên giường, đắp chăn.Cô gái ngốc đáng thương bị dọa đến tay chân đều lạnh như băng.“Khi còn bé tụi em ở cô nhi viện, buổi tối ngủ đều có con vật này bay tới bay lui, hơn nữa con gián thật dài, làm cho người ta ghét bỏ em luôn.” Bạch Chỉ Ưu nghĩ tới bộ dáng của con gián, cả người nhịn không được rùng mình.“Ngoan, anh đảm bảo tình huống này sẽ không xuất hiện lần thứ hai.” An Cẩn Dật hôn nhẹ lên trán của cô.Bạch Chỉ Ưu gật đầu, tay còn gắt gao lôi kéo An Cẩn Dật.“Ngoan, anh gọi điện thoại được không?” An Cẩn Dật buồn cười nhìn động tác của Bạch Chỉ Ưu.Mặt của Bạch Chỉ Ưu đỏ lên, buông lỏng tay ra.Chỉ nghe An Cẩn Dật nói với người bên kia điện thoại kêu người đến diệt côn trùng trong phòng.An Cẩn Dật lại đi ra cửa, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào người đứng bên ngoài, lạnh được mức có thể đóng băng người, giọng nói tức giận: “Cô ấy sợ hãi như vậy, còn mấy người chỉ biết đứng đây! Tôi bỏ tiền mướn mấy người lại đây làm gì hả.”Những người giúp việc kia đều sợ hãi, vội vàng quỳ xuống đất, không dám nói lời nào, không dám thở mạnh.“Hoàng thất của chúng tôi tuyệt đối không cho phép có loại người như vậy tồn tại!” Nói xong, An Cẩn Dật lấy súng ra, đang muốn bóp cò.“Chờ một chút “ Bạch Chỉ Ưu từ trên giường nhảy xuống, chạy tới bên cạnh An Cẩn Dật, giữ chặt tay của anh, giải thích: “Anh không được giết bọn họ, họ cũng vô tội, nghe em thét lớn còn nói không được tới đây, bọn họ cũng không biết làm sao, hơn nữa tình huống đó, em nhìn thấy anh mới yên tâm.”
Được rồi, để anh lấy súng ngắn bắn chết con gián quả thật có chút chuyện bé xé ra to.
“Bé ngốc, em lại sợ con gián hả.” An Cẩn Dật ôm Bạch Chỉ Ưu đến trên giường, đắp chăn.
Cô gái ngốc đáng thương bị dọa đến tay chân đều lạnh như băng.
“Khi còn bé tụi em ở cô nhi viện, buổi tối ngủ đều có con vật này bay tới bay lui, hơn nữa con gián thật dài, làm cho người ta ghét bỏ em luôn.” Bạch Chỉ Ưu nghĩ tới bộ dáng của con gián, cả người nhịn không được rùng mình.
“Ngoan, anh đảm bảo tình huống này sẽ không xuất hiện lần thứ hai.” An Cẩn Dật hôn nhẹ lên trán của cô.
Bạch Chỉ Ưu gật đầu, tay còn gắt gao lôi kéo An Cẩn Dật.
“Ngoan, anh gọi điện thoại được không?” An Cẩn Dật buồn cười nhìn động tác của Bạch Chỉ Ưu.
Mặt của Bạch Chỉ Ưu đỏ lên, buông lỏng tay ra.
Chỉ nghe An Cẩn Dật nói với người bên kia điện thoại kêu người đến diệt côn trùng trong phòng.
An Cẩn Dật lại đi ra cửa, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào người đứng bên ngoài, lạnh được mức có thể đóng băng người, giọng nói tức giận: “Cô ấy sợ hãi như vậy, còn mấy người chỉ biết đứng đây! Tôi bỏ tiền mướn mấy người lại đây làm gì hả.”
Những người giúp việc kia đều sợ hãi, vội vàng quỳ xuống đất, không dám nói lời nào, không dám thở mạnh.
“Hoàng thất của chúng tôi tuyệt đối không cho phép có loại người như vậy tồn tại!” Nói xong, An Cẩn Dật lấy súng ra, đang muốn bóp cò.
“Chờ một chút “ Bạch Chỉ Ưu từ trên giường nhảy xuống, chạy tới bên cạnh An Cẩn Dật, giữ chặt tay của anh, giải thích: “Anh không được giết bọn họ, họ cũng vô tội, nghe em thét lớn còn nói không được tới đây, bọn họ cũng không biết làm sao, hơn nữa tình huống đó, em nhìn thấy anh mới yên tâm.”
Ông Xã Hoàng Thất Chuyên Sủng Tiểu Tâm Can Mơ HồTác giả: Phác Sóc _ Mê LyTruyện Ngôn TìnhGiới thiệu vắn tắt về nhân vật: Nhân vật nữ chính: Bạch Chỉ Ưu Giới tính: Nữ Thân cao: 165cm Tính cách: Mơ hồ, lạc quan, sáng sủa, nghịch ngợm. Yêu thích: Thích ra ngoài du ngoạn, vì gặp được những điều kỳ lạ khi đi du ngoạn, mỹ thực là sự yêu thích nhất của cô, còn được gọi là dân dĩ thực vi thiên!(*người lấy thức ăn làm trời) Thân phận bối cảnh: Là cô nhi, chỉ là sau này được 'Nuôi nhốt' rất hạnh phúc. (đổ mồ hôi, thật bối rối). Miêu tả bản thân: Có một giọng nói mềm mại, tươi cười rực rỡ như hoa tường vi, những lọn tóc đen nhánh uốn lọn, khuôn mặt ngọt ngào đáng yêu giống như quả đào mật. Nhân vật nam chính: An Cẩn Dật Giới tính: Nam Thân cao: 189cm Tính cách: Tà mị, bụng dạ đen tối, giảo hoạt, đối với tâm can bé nhỏ thì vô cùng sủng, có tình cảm sâu sắc. Yêu thích: những gì Bạch Chỉ Ưu thích anh đều thích. Thân phận bối cảnh: là hoàng thất điện hạ có thân phận tôn quý, có nhiều tiền đẹp trai nhất Nước Y. Miêu tả bản thân: Khuôn mặt giống như một tác phẩm điêu khắc, đôi đồng tử… Được rồi, để anh lấy súng ngắn bắn chết con gián quả thật có chút chuyện bé xé ra to.“Bé ngốc, em lại sợ con gián hả.” An Cẩn Dật ôm Bạch Chỉ Ưu đến trên giường, đắp chăn.Cô gái ngốc đáng thương bị dọa đến tay chân đều lạnh như băng.“Khi còn bé tụi em ở cô nhi viện, buổi tối ngủ đều có con vật này bay tới bay lui, hơn nữa con gián thật dài, làm cho người ta ghét bỏ em luôn.” Bạch Chỉ Ưu nghĩ tới bộ dáng của con gián, cả người nhịn không được rùng mình.“Ngoan, anh đảm bảo tình huống này sẽ không xuất hiện lần thứ hai.” An Cẩn Dật hôn nhẹ lên trán của cô.Bạch Chỉ Ưu gật đầu, tay còn gắt gao lôi kéo An Cẩn Dật.“Ngoan, anh gọi điện thoại được không?” An Cẩn Dật buồn cười nhìn động tác của Bạch Chỉ Ưu.Mặt của Bạch Chỉ Ưu đỏ lên, buông lỏng tay ra.Chỉ nghe An Cẩn Dật nói với người bên kia điện thoại kêu người đến diệt côn trùng trong phòng.An Cẩn Dật lại đi ra cửa, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào người đứng bên ngoài, lạnh được mức có thể đóng băng người, giọng nói tức giận: “Cô ấy sợ hãi như vậy, còn mấy người chỉ biết đứng đây! Tôi bỏ tiền mướn mấy người lại đây làm gì hả.”Những người giúp việc kia đều sợ hãi, vội vàng quỳ xuống đất, không dám nói lời nào, không dám thở mạnh.“Hoàng thất của chúng tôi tuyệt đối không cho phép có loại người như vậy tồn tại!” Nói xong, An Cẩn Dật lấy súng ra, đang muốn bóp cò.“Chờ một chút “ Bạch Chỉ Ưu từ trên giường nhảy xuống, chạy tới bên cạnh An Cẩn Dật, giữ chặt tay của anh, giải thích: “Anh không được giết bọn họ, họ cũng vô tội, nghe em thét lớn còn nói không được tới đây, bọn họ cũng không biết làm sao, hơn nữa tình huống đó, em nhìn thấy anh mới yên tâm.”