Mạc Linh mở mắt, trước mắt cô là một bộ đèn trần cực kì tinh xảo, những viên pha lê lấp lánh ánh sáng nhàn nhạt đung đưa khiến cô nhìn đến ngẩn người. Chuyện gì thế này? Tại sao cô lại ở đây? Đèn nhà cô là loại đèn dài đơn điệu cơ mà, làm sao có thể chói lóa như cái này? “Dậy rồi à?” “Hử?” Cô bật dậy, phát hiện một người đàn ông vẫn luôn ngồi bên cạnh cô từ lúc cô ngẩn người đến giờ. “Thế nào? Ngay cả cha mình con cũng không nhận ra hay sao?” Ông ta nhàn nhạt nói, ánh mắt lạnh nhạt nhìn cô. Cô lại lần nữa trợn to mắt. Cô có cha từ bao giờ? Chẳng lẽ cô bị bắt cóc? A phi, không đúng, nói lại, chắc chắn là có người thấy cô là trẻ mồ côi thật đáng thương nên mới đón cô đến đây. Cũng không đúng! Làm sao được chứ? Quả nhiên xem nhiều tiểu thuyết huyền huyễn làm cô bị lậm rồi. “Mạc Linh, con có nghe ta nói gì không?” Người đàn ông nhíu mày thể hiện sự bất mãn của mình, con gái ông từ bao giờ lại học người ta chơi trò một khóc hai nháo ba tự tử chứ? Quả nhiên do ông quá nuông chiều con bé rồi…
Chương 7: Kì quặc
Nam Chủ, Nữ Chủ Mau Click Back!Tác giả: Hoa Y GiaiTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ PhụMạc Linh mở mắt, trước mắt cô là một bộ đèn trần cực kì tinh xảo, những viên pha lê lấp lánh ánh sáng nhàn nhạt đung đưa khiến cô nhìn đến ngẩn người. Chuyện gì thế này? Tại sao cô lại ở đây? Đèn nhà cô là loại đèn dài đơn điệu cơ mà, làm sao có thể chói lóa như cái này? “Dậy rồi à?” “Hử?” Cô bật dậy, phát hiện một người đàn ông vẫn luôn ngồi bên cạnh cô từ lúc cô ngẩn người đến giờ. “Thế nào? Ngay cả cha mình con cũng không nhận ra hay sao?” Ông ta nhàn nhạt nói, ánh mắt lạnh nhạt nhìn cô. Cô lại lần nữa trợn to mắt. Cô có cha từ bao giờ? Chẳng lẽ cô bị bắt cóc? A phi, không đúng, nói lại, chắc chắn là có người thấy cô là trẻ mồ côi thật đáng thương nên mới đón cô đến đây. Cũng không đúng! Làm sao được chứ? Quả nhiên xem nhiều tiểu thuyết huyền huyễn làm cô bị lậm rồi. “Mạc Linh, con có nghe ta nói gì không?” Người đàn ông nhíu mày thể hiện sự bất mãn của mình, con gái ông từ bao giờ lại học người ta chơi trò một khóc hai nháo ba tự tử chứ? Quả nhiên do ông quá nuông chiều con bé rồi… Tại sao Mạc Linh lại biết người trước mặt là một trong những nam chủ? Rất đơn giản, có ba nguyên nhân:Thứ nhất, hắn là nam.Thứ hai, hắn là một mỹ nam.Thứ ba, hắn là một mỹ nam rất hận cô.Chỉ cần như thế liền biết được. Còn nói không phải đi?"Cô, tại sao cô lại ở đây? Muốn quyến rũ Ken sao!" Khương Thành Quan ác liệt mắng, hoàn toàn không nhìn vẻ mặt khó chịu của bạn thân."...Ừm..."Mạc Linh nhăn mi, cố gắng nhớ ra hắn có thể là ai trong số những nam chủ.Tóc nâu mắt nâu, có quan hệ với yakuza, lại thêm tính tình bạo lực dễ kích động... Khương Thành Quan thì phải..."Anh là ai?"Được rồi, rất không tiết tháo, cô lựa chọn mất trí nhớ. Dù sao chết một lần, lý do này vừa hay rất thuận miệng.Khương Thành Quan khóe môi giật giật, cuối cùng cái gì cũng không có nói, ngồi phịch xuống hậm hực.Hắn đã nghe về chuyện khôi hài ở Mạc gia mấy hôm trước, nghe nói Mạc Linh nhảy xuống nước, nhưng không ngờ cô lại mất trí.Hừ, dám quên đi hắn sao? Tuần trước còn thèm khát leo lên giường hắn, hiện tại ở đây làm thiếu nữ ngây thơ."Linh nhi, đây là Khương Thành Quan, là bạn của tôi." Kanato Ken lên tiếng hòa hoãn không khí trầm trọng, hắn thật có chút hối hận lại đi giới thiệu cô với Khương Thành Quan "Lại đây cùng ngồi đi.""Ừm, không cần đâu, tôi chỉ muốn đưa anh cái này, xem như cảm ơn anh cho tôi ở nhờ..." Mạc Linh rất thức thời đặt hộp xuống bàn, sau đó cúi chào với hai người "... Tôi còn có việc, xin phép đi trước.""Được, vậy lần sau lại nói."Hắn hài lòng nhìn bộ dạng muốn chạy trốn của cô. Nhìn thế nào cũng biết cô còn nhớ Khương Thành Quan, nhưng lại lựa chọn không nhìn.Cô không thèm nhìn hắn! Chết tiệt!
Tại sao Mạc Linh lại biết người trước mặt là một trong những nam chủ? Rất đơn giản, có ba nguyên nhân:
Thứ nhất, hắn là nam.
Thứ hai, hắn là một mỹ nam.
Thứ ba, hắn là một mỹ nam rất hận cô.
Chỉ cần như thế liền biết được. Còn nói không phải đi?
"Cô, tại sao cô lại ở đây? Muốn quyến rũ Ken sao!" Khương Thành Quan ác liệt mắng, hoàn toàn không nhìn vẻ mặt khó chịu của bạn thân.
"...Ừm..."
Mạc Linh nhăn mi, cố gắng nhớ ra hắn có thể là ai trong số những nam chủ.
Tóc nâu mắt nâu, có quan hệ với yakuza, lại thêm tính tình bạo lực dễ kích động... Khương Thành Quan thì phải...
"Anh là ai?"
Được rồi, rất không tiết tháo, cô lựa chọn mất trí nhớ. Dù sao chết một lần, lý do này vừa hay rất thuận miệng.
Khương Thành Quan khóe môi giật giật, cuối cùng cái gì cũng không có nói, ngồi phịch xuống hậm hực.
Hắn đã nghe về chuyện khôi hài ở Mạc gia mấy hôm trước, nghe nói Mạc Linh nhảy xuống nước, nhưng không ngờ cô lại mất trí.
Hừ, dám quên đi hắn sao? Tuần trước còn thèm khát leo lên giường hắn, hiện tại ở đây làm thiếu nữ ngây thơ.
"Linh nhi, đây là Khương Thành Quan, là bạn của tôi." Kanato Ken lên tiếng hòa hoãn không khí trầm trọng, hắn thật có chút hối hận lại đi giới thiệu cô với Khương Thành Quan "Lại đây cùng ngồi đi."
"Ừm, không cần đâu, tôi chỉ muốn đưa anh cái này, xem như cảm ơn anh cho tôi ở nhờ..." Mạc Linh rất thức thời đặt hộp xuống bàn, sau đó cúi chào với hai người "... Tôi còn có việc, xin phép đi trước."
"Được, vậy lần sau lại nói."
Hắn hài lòng nhìn bộ dạng muốn chạy trốn của cô. Nhìn thế nào cũng biết cô còn nhớ Khương Thành Quan, nhưng lại lựa chọn không nhìn.
Cô không thèm nhìn hắn! Chết tiệt!
Nam Chủ, Nữ Chủ Mau Click Back!Tác giả: Hoa Y GiaiTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ PhụMạc Linh mở mắt, trước mắt cô là một bộ đèn trần cực kì tinh xảo, những viên pha lê lấp lánh ánh sáng nhàn nhạt đung đưa khiến cô nhìn đến ngẩn người. Chuyện gì thế này? Tại sao cô lại ở đây? Đèn nhà cô là loại đèn dài đơn điệu cơ mà, làm sao có thể chói lóa như cái này? “Dậy rồi à?” “Hử?” Cô bật dậy, phát hiện một người đàn ông vẫn luôn ngồi bên cạnh cô từ lúc cô ngẩn người đến giờ. “Thế nào? Ngay cả cha mình con cũng không nhận ra hay sao?” Ông ta nhàn nhạt nói, ánh mắt lạnh nhạt nhìn cô. Cô lại lần nữa trợn to mắt. Cô có cha từ bao giờ? Chẳng lẽ cô bị bắt cóc? A phi, không đúng, nói lại, chắc chắn là có người thấy cô là trẻ mồ côi thật đáng thương nên mới đón cô đến đây. Cũng không đúng! Làm sao được chứ? Quả nhiên xem nhiều tiểu thuyết huyền huyễn làm cô bị lậm rồi. “Mạc Linh, con có nghe ta nói gì không?” Người đàn ông nhíu mày thể hiện sự bất mãn của mình, con gái ông từ bao giờ lại học người ta chơi trò một khóc hai nháo ba tự tử chứ? Quả nhiên do ông quá nuông chiều con bé rồi… Tại sao Mạc Linh lại biết người trước mặt là một trong những nam chủ? Rất đơn giản, có ba nguyên nhân:Thứ nhất, hắn là nam.Thứ hai, hắn là một mỹ nam.Thứ ba, hắn là một mỹ nam rất hận cô.Chỉ cần như thế liền biết được. Còn nói không phải đi?"Cô, tại sao cô lại ở đây? Muốn quyến rũ Ken sao!" Khương Thành Quan ác liệt mắng, hoàn toàn không nhìn vẻ mặt khó chịu của bạn thân."...Ừm..."Mạc Linh nhăn mi, cố gắng nhớ ra hắn có thể là ai trong số những nam chủ.Tóc nâu mắt nâu, có quan hệ với yakuza, lại thêm tính tình bạo lực dễ kích động... Khương Thành Quan thì phải..."Anh là ai?"Được rồi, rất không tiết tháo, cô lựa chọn mất trí nhớ. Dù sao chết một lần, lý do này vừa hay rất thuận miệng.Khương Thành Quan khóe môi giật giật, cuối cùng cái gì cũng không có nói, ngồi phịch xuống hậm hực.Hắn đã nghe về chuyện khôi hài ở Mạc gia mấy hôm trước, nghe nói Mạc Linh nhảy xuống nước, nhưng không ngờ cô lại mất trí.Hừ, dám quên đi hắn sao? Tuần trước còn thèm khát leo lên giường hắn, hiện tại ở đây làm thiếu nữ ngây thơ."Linh nhi, đây là Khương Thành Quan, là bạn của tôi." Kanato Ken lên tiếng hòa hoãn không khí trầm trọng, hắn thật có chút hối hận lại đi giới thiệu cô với Khương Thành Quan "Lại đây cùng ngồi đi.""Ừm, không cần đâu, tôi chỉ muốn đưa anh cái này, xem như cảm ơn anh cho tôi ở nhờ..." Mạc Linh rất thức thời đặt hộp xuống bàn, sau đó cúi chào với hai người "... Tôi còn có việc, xin phép đi trước.""Được, vậy lần sau lại nói."Hắn hài lòng nhìn bộ dạng muốn chạy trốn của cô. Nhìn thế nào cũng biết cô còn nhớ Khương Thành Quan, nhưng lại lựa chọn không nhìn.Cô không thèm nhìn hắn! Chết tiệt!