Tác giả:

Và Đây là phần đầu. và là quá khứ về tuổi thơ của em. Em sinh ra và lớn lên ở một vùng nông thôn. Ngày ấy gia đình em cũng khá giả với lại là thằng cháu đích tôn lên được cưng chiều từ nhỏ chắc là vì vậy em lớn lên chỉ trong sự đùm bọc từ gia đình.  Chuyện bắt đầu từ năm em lên 5 tuổi.  Ngày ấy chắc vì bé đã ương bướng ngang ngạnh lên ông già em đã cho em đi học võ. bảo là để rèn em hay sao ý. Ngày ấy bé thì có biết gì đâu chỉ nghĩ là học võ thì rất oai (theo lời nịnh của bà già). Thế là bắt đầu từ đây câu chuyện của em cũng bắt đầu.  Học võ thì ngày ấy ở chỗ em cũng làm gì có. Trung tâm không võ đường không. Chỗ em học chỉ là nhà của một "ông bác" bạn trước làm ăn với ông già. Mà chính ông bác này từ ngày hôm ấy trở thành sư phụ dạy em.  Ngày đầu là ông già em dẫn đến nói chuyện với sư phụ.  Đi đường thì lâu mà khó đi nên dọc đường em kêu suốt  mà ôg già thì cứ mặc kệ. Tới nơi thì đập vào mắt em là một khu vườn mà không nó phải là một "pháo đài" thì đúng hơn. Chỗ ấy cũng rất rộng…

Chương 2: Tuổi thơ

Thằng Hề Của EmTác giả: clownofyouTruyện Ngôn TìnhVà Đây là phần đầu. và là quá khứ về tuổi thơ của em. Em sinh ra và lớn lên ở một vùng nông thôn. Ngày ấy gia đình em cũng khá giả với lại là thằng cháu đích tôn lên được cưng chiều từ nhỏ chắc là vì vậy em lớn lên chỉ trong sự đùm bọc từ gia đình.  Chuyện bắt đầu từ năm em lên 5 tuổi.  Ngày ấy chắc vì bé đã ương bướng ngang ngạnh lên ông già em đã cho em đi học võ. bảo là để rèn em hay sao ý. Ngày ấy bé thì có biết gì đâu chỉ nghĩ là học võ thì rất oai (theo lời nịnh của bà già). Thế là bắt đầu từ đây câu chuyện của em cũng bắt đầu.  Học võ thì ngày ấy ở chỗ em cũng làm gì có. Trung tâm không võ đường không. Chỗ em học chỉ là nhà của một "ông bác" bạn trước làm ăn với ông già. Mà chính ông bác này từ ngày hôm ấy trở thành sư phụ dạy em.  Ngày đầu là ông già em dẫn đến nói chuyện với sư phụ.  Đi đường thì lâu mà khó đi nên dọc đường em kêu suốt  mà ôg già thì cứ mặc kệ. Tới nơi thì đập vào mắt em là một khu vườn mà không nó phải là một "pháo đài" thì đúng hơn. Chỗ ấy cũng rất rộng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Được 1 lúc thì thấy từ trong nhà có một ông bác tấm hơn 50 đi ra. Tuy đã đứng tuổi nhưng bác lại có một thân hình khá tắn chắc vạm vỡ. Lúc này ông già tôi đamg định nói gì đó thì bác đã lên tiếng trước. -Thằng bé đây hả? cậu cứ để tôi nói chuyện với nó đã.Thấy nhắc đến tôi thì tôi giật mình hết nhìn bác lại nhìn ông già  Ông bác lên tiếng: -Cậu bé nếu muốn học võ thì theo ta. Hết nhìn ông bác tôi quay sang ông già. Ông già thấy vậy thì ra hiệu tôi đi theo ông bác.Đi ra sau vườn nhà ông bác thì thấy một sân cỏ lớn và rất nhiều dụng cụ học võ. Nhưng ở khu tập ấy chỉ duy nhất có hai đứa bé tập. Một trai lớn hơn tôi chắc là phải lớp cấp 2, còn cô bé kia chăc nhỏ hơn tôi thì phải. Lúc này ông bác quay qua tôi nói. Cậu bé có chắc muốn học ta không, nếu muốn từ giờ gọi ta là sư phụ, kia là sư huynh cậu tên Huy học lớp 6 và hơn cậu 7 tuổi và con gái ta Linh nhỏ hơn cậu một tuổi. Nếu cậu theo ta học thì phải biết mình luôn là vị trí thứ hai, luôn coi trọng, nghe lời và đứng sau Huy. Và luôn nhớ kĩ mục đích học võ của cậu. Vậy mục đích học võ của cậu là gì? Chả hiểu sao trong đầu tôi lại có một suy nghĩ và chưa kịp suy nghĩ thì thốt ra luôn khi nghe lệnh " TRẢ LỜI TA" từ ônh bác thì nói luôn:- Cháu học võ để bảo vệ mọi người thân xung quanh cháu.Ông bác chợt mỉm cười rồi nói: - Vậy được rồi. Từ giờ cậu gọi ta là sư phụ. Giờ ra kia làm quen đi.Vậy là được rồi hả. Học võ, rồi có võ như trên tv. Thằng nhóc là tôi lúc ấy chỉ có suy nghĩ như vậy đó.Tôi ra làm quen với hai tên kia. À nhầm một tên với một bé. Không hiểu sao lại làm quen rất nhanh rồi phân chia. Huy lớn nhất là anh cả " Đại ca " luôn. Tôi anh hai và linh em út.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Được 1 lúc thì thấy từ trong nhà có một ông bác tấm hơn 50 đi ra. Tuy đã đứng tuổi nhưng bác lại có một thân hình khá tắn chắc vạm vỡ. Lúc này ông già tôi đamg định nói gì đó thì bác đã lên tiếng trước. 

-Thằng bé đây hả? cậu cứ để tôi nói chuyện với nó đã.

Thấy nhắc đến tôi thì tôi giật mình hết nhìn bác lại nhìn ông già  

Ông bác lên tiếng: 

-Cậu bé nếu muốn học võ thì theo ta. 

Hết nhìn ông bác tôi quay sang ông già. Ông già thấy vậy thì ra hiệu tôi đi theo ông bác.

Đi ra sau vườn nhà ông bác thì thấy một sân cỏ lớn và rất nhiều dụng cụ học võ. Nhưng ở khu tập ấy chỉ duy nhất có hai đứa bé tập. Một trai lớn hơn tôi chắc là phải lớp cấp 2, còn cô bé kia chăc nhỏ hơn tôi thì phải. 

Image removed.

Lúc này ông bác quay qua tôi nói. Cậu bé có chắc muốn học ta không, nếu muốn từ giờ gọi ta là sư phụ, kia là sư huynh cậu tên Huy học lớp 6 và hơn cậu 7 tuổi và con gái ta Linh nhỏ hơn cậu một tuổi. Nếu cậu theo ta học thì phải biết mình luôn là vị trí thứ hai, luôn coi trọng, nghe lời và đứng sau Huy. Và luôn nhớ kĩ mục đích học võ của cậu. Vậy mục đích học võ của cậu là gì? 

Chả hiểu sao trong đầu tôi lại có một suy nghĩ và chưa kịp suy nghĩ thì thốt ra luôn khi nghe lệnh " TRẢ LỜI TA" từ ônh bác thì nói luôn:

- Cháu học võ để bảo vệ mọi người thân xung quanh cháu.

Ông bác chợt mỉm cười rồi nói: 

- Vậy được rồi. Từ giờ cậu gọi ta là sư phụ. Giờ ra kia làm quen đi.

Vậy là được rồi hả. Học võ, rồi có võ như trên tv. Thằng nhóc là tôi lúc ấy chỉ có suy nghĩ như vậy đó.

Tôi ra làm quen với hai tên kia. À nhầm một tên với một bé. Không hiểu sao lại làm quen rất nhanh rồi phân chia. 

Huy lớn nhất là anh cả " Đại ca " luôn. Tôi anh hai và linh em út.

Thằng Hề Của EmTác giả: clownofyouTruyện Ngôn TìnhVà Đây là phần đầu. và là quá khứ về tuổi thơ của em. Em sinh ra và lớn lên ở một vùng nông thôn. Ngày ấy gia đình em cũng khá giả với lại là thằng cháu đích tôn lên được cưng chiều từ nhỏ chắc là vì vậy em lớn lên chỉ trong sự đùm bọc từ gia đình.  Chuyện bắt đầu từ năm em lên 5 tuổi.  Ngày ấy chắc vì bé đã ương bướng ngang ngạnh lên ông già em đã cho em đi học võ. bảo là để rèn em hay sao ý. Ngày ấy bé thì có biết gì đâu chỉ nghĩ là học võ thì rất oai (theo lời nịnh của bà già). Thế là bắt đầu từ đây câu chuyện của em cũng bắt đầu.  Học võ thì ngày ấy ở chỗ em cũng làm gì có. Trung tâm không võ đường không. Chỗ em học chỉ là nhà của một "ông bác" bạn trước làm ăn với ông già. Mà chính ông bác này từ ngày hôm ấy trở thành sư phụ dạy em.  Ngày đầu là ông già em dẫn đến nói chuyện với sư phụ.  Đi đường thì lâu mà khó đi nên dọc đường em kêu suốt  mà ôg già thì cứ mặc kệ. Tới nơi thì đập vào mắt em là một khu vườn mà không nó phải là một "pháo đài" thì đúng hơn. Chỗ ấy cũng rất rộng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Được 1 lúc thì thấy từ trong nhà có một ông bác tấm hơn 50 đi ra. Tuy đã đứng tuổi nhưng bác lại có một thân hình khá tắn chắc vạm vỡ. Lúc này ông già tôi đamg định nói gì đó thì bác đã lên tiếng trước. -Thằng bé đây hả? cậu cứ để tôi nói chuyện với nó đã.Thấy nhắc đến tôi thì tôi giật mình hết nhìn bác lại nhìn ông già  Ông bác lên tiếng: -Cậu bé nếu muốn học võ thì theo ta. Hết nhìn ông bác tôi quay sang ông già. Ông già thấy vậy thì ra hiệu tôi đi theo ông bác.Đi ra sau vườn nhà ông bác thì thấy một sân cỏ lớn và rất nhiều dụng cụ học võ. Nhưng ở khu tập ấy chỉ duy nhất có hai đứa bé tập. Một trai lớn hơn tôi chắc là phải lớp cấp 2, còn cô bé kia chăc nhỏ hơn tôi thì phải. Lúc này ông bác quay qua tôi nói. Cậu bé có chắc muốn học ta không, nếu muốn từ giờ gọi ta là sư phụ, kia là sư huynh cậu tên Huy học lớp 6 và hơn cậu 7 tuổi và con gái ta Linh nhỏ hơn cậu một tuổi. Nếu cậu theo ta học thì phải biết mình luôn là vị trí thứ hai, luôn coi trọng, nghe lời và đứng sau Huy. Và luôn nhớ kĩ mục đích học võ của cậu. Vậy mục đích học võ của cậu là gì? Chả hiểu sao trong đầu tôi lại có một suy nghĩ và chưa kịp suy nghĩ thì thốt ra luôn khi nghe lệnh " TRẢ LỜI TA" từ ônh bác thì nói luôn:- Cháu học võ để bảo vệ mọi người thân xung quanh cháu.Ông bác chợt mỉm cười rồi nói: - Vậy được rồi. Từ giờ cậu gọi ta là sư phụ. Giờ ra kia làm quen đi.Vậy là được rồi hả. Học võ, rồi có võ như trên tv. Thằng nhóc là tôi lúc ấy chỉ có suy nghĩ như vậy đó.Tôi ra làm quen với hai tên kia. À nhầm một tên với một bé. Không hiểu sao lại làm quen rất nhanh rồi phân chia. Huy lớn nhất là anh cả " Đại ca " luôn. Tôi anh hai và linh em út.

Chương 2: Tuổi thơ