Mây đen che kín bầu trời, u ám chằng chịt, cảm giác bị đè nén khiến cho người ta không thở nổi. Rốt cuộc, từ trong mây đen là những tia chớp kèm theo tiếng nổ vang, buồn bực như quả khí cầu bị cây kim đâm trúng. Trong nháy mắt như nổ tung, mưa bụi từ trên trời rơi xuống, mang đến cho thành phố đang thiếu dưỡng khí một tia mát mẻ. Như những sợi tơ nhỏ, rất nhanh rơi trên mặt đất. Trên đường, đám người đang đi bộ trở nên khẩn trương, lợi dụng lúc mưa còn nhỏ hạt nhanh chóng tìm chỗ trú. Giống như quả khí cầu bị đâm thủng, có một số việc cũng phải bị phơi bày. Từ đó thấy được chân tướng, cho dù chân tướng khiến lòng người máu chảy đầm đìa. Lúc này, Quý Linh Linh nước mắt lưng tròng, tiếng khóc kìm nén cùng bất đắc dĩ. Đằng sau ánh mắt mở lớn, nhìn từng giọt chảy xuống tấm thủy tinh trong suốt như pha lê trên cửa sổ, đáy lòng buồn bã cười thành tiếng. Một thân quần áo màu đen cứng nhắc, cùng đôi giày đế bằng không có gì nổi bật, khiến cô không có tinh thần, không còn sức sống. Quán cà phê…

Chương 118-5: Mộ Ly xuất hiện, kẻ xấu sau lưng (5)

Thượng Tá Không Quân Xấu XaTác giả: Thỏ Thỏ Hông Nhan NhiễuTruyện Ngôn TìnhMây đen che kín bầu trời, u ám chằng chịt, cảm giác bị đè nén khiến cho người ta không thở nổi. Rốt cuộc, từ trong mây đen là những tia chớp kèm theo tiếng nổ vang, buồn bực như quả khí cầu bị cây kim đâm trúng. Trong nháy mắt như nổ tung, mưa bụi từ trên trời rơi xuống, mang đến cho thành phố đang thiếu dưỡng khí một tia mát mẻ. Như những sợi tơ nhỏ, rất nhanh rơi trên mặt đất. Trên đường, đám người đang đi bộ trở nên khẩn trương, lợi dụng lúc mưa còn nhỏ hạt nhanh chóng tìm chỗ trú. Giống như quả khí cầu bị đâm thủng, có một số việc cũng phải bị phơi bày. Từ đó thấy được chân tướng, cho dù chân tướng khiến lòng người máu chảy đầm đìa. Lúc này, Quý Linh Linh nước mắt lưng tròng, tiếng khóc kìm nén cùng bất đắc dĩ. Đằng sau ánh mắt mở lớn, nhìn từng giọt chảy xuống tấm thủy tinh trong suốt như pha lê trên cửa sổ, đáy lòng buồn bã cười thành tiếng. Một thân quần áo màu đen cứng nhắc, cùng đôi giày đế bằng không có gì nổi bật, khiến cô không có tinh thần, không còn sức sống. Quán cà phê… " Bình thường chó sủa là chó không cắn, bọn họ chỉ là đột ngột xuất hiện ở đúng thời điểm, cho người ta một kích trí mạng. Một người đàn bà bình thường, lại có thể biết được chuyện tình của mười lăm năm trước, cô ta thật không đơn giản."Thẩm Hiểu Phỉ trầm vào suy nghĩ sâu xa của bản thân, đột nhiên, cô nói, "Không được, anh tìm cho tôi vài người, tôi muốn bảo vệ Quý Linh Linh. Nếu Giang Tâm Giao là loại phụ nữ này, nếu như cô ta phát điên, rất khó tưởng tượng hậu quả sẽ ra sao!""Cô không cần gấp, trước hết nghe tôi nói, tôi còn phát hiện một chuyện rất thú vị."Thẩm Hiểu Phỉ cau mày nhìn Hướng Tuấn Ngạn, "Con mẹ nó anh có phiền hay không, một câu nói cũng nói không xong? Làm sao lại có nhiều chuyện thú vị như vậy!" Cô rốt cuộc không nhịn được tức giận nói tục, Hướng Tuấn Ngạn đặc biệt thiếu mắng sao."Không nên gấp nha, tôi là phát hiện ra bên cạnh Quý Linh Linh còn có người đang bảo vệ .""Người của Lãnh Dạ Hi?""Ha ha, yêu thích Quý Linh Linh không chỉ có Lãnh Dạ Hi thôi đâu." Hướng Tuấn Ngạn cười cười nói.Thẩm Hiểu Phỉ trong lòng cả kinh, "Chẳng lẽ. . . . . . Không nên!""Có cái gì không nên , đừng tưởng rằng chỉ có lòng của phụ nữ mới như mò kim đáy biển, có lúc lòng của đàn ông. . . . . . Cũng là rất tinh tế , không cẩn thận đi thăm dò, căn bản là đoán không ra ." Hướng Tuấn Ngạn bưng lên một ly rượu đỏ, đặt ở bên môi thưởng thức."Tôi không tin!" Thẩm Hiểu Phỉ tùy người mà nói, “Anh ta hoàn toàn không có khả năng sẽ làm như vậy !"Hướng Tuấn Ngạn chậm rãi đứng lên, để ly rượu xuống, "Không nên nói lời quá tuyệt, tình yêu đôi khi, cũng rất kỳ lạ, không phải tâm sức bình thường có thể khống chế.""Này, anh đi đâu vậy?"Hướng Tuấn Ngạn dừng chân, xoay người, nhìn về phía cô, "Tôi muốn xem một chút, tôi đối với cô ấy có phải cũng coi như tình yêu hay không."Hứ! Thẩm Hiểu Phỉ cho anh một ánh mắt xem thường cực lớn. còn tự xưng mình là người không thích phụ nữ bao nhiều, cuối cùng còn không phải trực tiếp bị một cô nhóc buộc tâm.“Anh phải làm rõ ràng, trong lòng của cô ấy không có anh." Thẩm Hiểu Phỉ cất giọng hô."Không có vấn đề gì, chỉ cần trong mắt cô ấy có tôi là được rồi." Hướng Tuấn Ngạn mỉm cười, Quách Hiểu Lượng cô gái ngu ngốc kia, khẳng định cô lại vì đại ca chó má kia, mà rơi lệ thôi. Quách Hiểu Lượng chờ anh đây tới giải cứu cô đi.***Mộ Ly đứng cạnh cửa sổ, cặp mắt vô hồn nhìn ra bên ngoài cửa sổ."Mộ tiên sinh, đã đưa phu nhân. . . . . . Quý tiểu thư rời đi, an toàn đưa Quý tiểu thư đưa đến chỗ của Thẩm Hiểu Phỉ." Vú Lâm đứng ở cửa miệng cung kính nói."Ừ." Mộ Ly đáp một tiếng, xoay người, "Đi xuống đi.""Vâng"

" Bình thường chó sủa là chó không cắn, bọn họ chỉ là đột ngột xuất hiện ở đúng thời điểm, cho người ta một kích trí mạng. Một người đàn bà bình thường, lại có thể biết được chuyện tình của mười lăm năm trước, cô ta thật không đơn giản."

Thẩm Hiểu Phỉ trầm vào suy nghĩ sâu xa của bản thân, đột nhiên, cô nói, "Không được, anh tìm cho tôi vài người, tôi muốn bảo vệ Quý Linh Linh. Nếu Giang Tâm Giao là loại phụ nữ này, nếu như cô ta phát điên, rất khó tưởng tượng hậu quả sẽ ra sao!"

"Cô không cần gấp, trước hết nghe tôi nói, tôi còn phát hiện một chuyện rất thú vị."

Thẩm Hiểu Phỉ cau mày nhìn Hướng Tuấn Ngạn, "Con mẹ nó anh có phiền hay không, một câu nói cũng nói không xong? Làm sao lại có nhiều chuyện thú vị như vậy!" Cô rốt cuộc không nhịn được tức giận nói tục, Hướng Tuấn Ngạn đặc biệt thiếu mắng sao.

"Không nên gấp nha, tôi là phát hiện ra bên cạnh Quý Linh Linh còn có người đang bảo vệ ."

"Người của Lãnh Dạ Hi?"

"Ha ha, yêu thích Quý Linh Linh không chỉ có Lãnh Dạ Hi thôi đâu." Hướng Tuấn Ngạn cười cười nói.

Thẩm Hiểu Phỉ trong lòng cả kinh, "Chẳng lẽ. . . . . . Không nên!"

"Có cái gì không nên , đừng tưởng rằng chỉ có lòng của phụ nữ mới như mò kim đáy biển, có lúc lòng của đàn ông. . . . . . Cũng là rất tinh tế , không cẩn thận đi thăm dò, căn bản là đoán không ra ." Hướng Tuấn Ngạn bưng lên một ly rượu đỏ, đặt ở bên môi thưởng thức.

"Tôi không tin!" Thẩm Hiểu Phỉ tùy người mà nói, “Anh ta hoàn toàn không có khả năng sẽ làm như vậy !"

Hướng Tuấn Ngạn chậm rãi đứng lên, để ly rượu xuống, "Không nên nói lời quá tuyệt, tình yêu đôi khi, cũng rất kỳ lạ, không phải tâm sức bình thường có thể khống chế."

"Này, anh đi đâu vậy?"

Hướng Tuấn Ngạn dừng chân, xoay người, nhìn về phía cô, "Tôi muốn xem một chút, tôi đối với cô ấy có phải cũng coi như tình yêu hay không."

Hứ! Thẩm Hiểu Phỉ cho anh một ánh mắt xem thường cực lớn. còn tự xưng mình là người không thích phụ nữ bao nhiều, cuối cùng còn không phải trực tiếp bị một cô nhóc buộc tâm.

“Anh phải làm rõ ràng, trong lòng của cô ấy không có anh." Thẩm Hiểu Phỉ cất giọng hô.

"Không có vấn đề gì, chỉ cần trong mắt cô ấy có tôi là được rồi." Hướng Tuấn Ngạn mỉm cười, Quách Hiểu Lượng cô gái ngu ngốc kia, khẳng định cô lại vì đại ca chó má kia, mà rơi lệ thôi. Quách Hiểu Lượng chờ anh đây tới giải cứu cô đi.

***

Mộ Ly đứng cạnh cửa sổ, cặp mắt vô hồn nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

"Mộ tiên sinh, đã đưa phu nhân. . . . . . Quý tiểu thư rời đi, an toàn đưa Quý tiểu thư đưa đến chỗ của Thẩm Hiểu Phỉ." Vú Lâm đứng ở cửa miệng cung kính nói.

"Ừ." Mộ Ly đáp một tiếng, xoay người, "Đi xuống đi."

"Vâng"

Thượng Tá Không Quân Xấu XaTác giả: Thỏ Thỏ Hông Nhan NhiễuTruyện Ngôn TìnhMây đen che kín bầu trời, u ám chằng chịt, cảm giác bị đè nén khiến cho người ta không thở nổi. Rốt cuộc, từ trong mây đen là những tia chớp kèm theo tiếng nổ vang, buồn bực như quả khí cầu bị cây kim đâm trúng. Trong nháy mắt như nổ tung, mưa bụi từ trên trời rơi xuống, mang đến cho thành phố đang thiếu dưỡng khí một tia mát mẻ. Như những sợi tơ nhỏ, rất nhanh rơi trên mặt đất. Trên đường, đám người đang đi bộ trở nên khẩn trương, lợi dụng lúc mưa còn nhỏ hạt nhanh chóng tìm chỗ trú. Giống như quả khí cầu bị đâm thủng, có một số việc cũng phải bị phơi bày. Từ đó thấy được chân tướng, cho dù chân tướng khiến lòng người máu chảy đầm đìa. Lúc này, Quý Linh Linh nước mắt lưng tròng, tiếng khóc kìm nén cùng bất đắc dĩ. Đằng sau ánh mắt mở lớn, nhìn từng giọt chảy xuống tấm thủy tinh trong suốt như pha lê trên cửa sổ, đáy lòng buồn bã cười thành tiếng. Một thân quần áo màu đen cứng nhắc, cùng đôi giày đế bằng không có gì nổi bật, khiến cô không có tinh thần, không còn sức sống. Quán cà phê… " Bình thường chó sủa là chó không cắn, bọn họ chỉ là đột ngột xuất hiện ở đúng thời điểm, cho người ta một kích trí mạng. Một người đàn bà bình thường, lại có thể biết được chuyện tình của mười lăm năm trước, cô ta thật không đơn giản."Thẩm Hiểu Phỉ trầm vào suy nghĩ sâu xa của bản thân, đột nhiên, cô nói, "Không được, anh tìm cho tôi vài người, tôi muốn bảo vệ Quý Linh Linh. Nếu Giang Tâm Giao là loại phụ nữ này, nếu như cô ta phát điên, rất khó tưởng tượng hậu quả sẽ ra sao!""Cô không cần gấp, trước hết nghe tôi nói, tôi còn phát hiện một chuyện rất thú vị."Thẩm Hiểu Phỉ cau mày nhìn Hướng Tuấn Ngạn, "Con mẹ nó anh có phiền hay không, một câu nói cũng nói không xong? Làm sao lại có nhiều chuyện thú vị như vậy!" Cô rốt cuộc không nhịn được tức giận nói tục, Hướng Tuấn Ngạn đặc biệt thiếu mắng sao."Không nên gấp nha, tôi là phát hiện ra bên cạnh Quý Linh Linh còn có người đang bảo vệ .""Người của Lãnh Dạ Hi?""Ha ha, yêu thích Quý Linh Linh không chỉ có Lãnh Dạ Hi thôi đâu." Hướng Tuấn Ngạn cười cười nói.Thẩm Hiểu Phỉ trong lòng cả kinh, "Chẳng lẽ. . . . . . Không nên!""Có cái gì không nên , đừng tưởng rằng chỉ có lòng của phụ nữ mới như mò kim đáy biển, có lúc lòng của đàn ông. . . . . . Cũng là rất tinh tế , không cẩn thận đi thăm dò, căn bản là đoán không ra ." Hướng Tuấn Ngạn bưng lên một ly rượu đỏ, đặt ở bên môi thưởng thức."Tôi không tin!" Thẩm Hiểu Phỉ tùy người mà nói, “Anh ta hoàn toàn không có khả năng sẽ làm như vậy !"Hướng Tuấn Ngạn chậm rãi đứng lên, để ly rượu xuống, "Không nên nói lời quá tuyệt, tình yêu đôi khi, cũng rất kỳ lạ, không phải tâm sức bình thường có thể khống chế.""Này, anh đi đâu vậy?"Hướng Tuấn Ngạn dừng chân, xoay người, nhìn về phía cô, "Tôi muốn xem một chút, tôi đối với cô ấy có phải cũng coi như tình yêu hay không."Hứ! Thẩm Hiểu Phỉ cho anh một ánh mắt xem thường cực lớn. còn tự xưng mình là người không thích phụ nữ bao nhiều, cuối cùng còn không phải trực tiếp bị một cô nhóc buộc tâm.“Anh phải làm rõ ràng, trong lòng của cô ấy không có anh." Thẩm Hiểu Phỉ cất giọng hô."Không có vấn đề gì, chỉ cần trong mắt cô ấy có tôi là được rồi." Hướng Tuấn Ngạn mỉm cười, Quách Hiểu Lượng cô gái ngu ngốc kia, khẳng định cô lại vì đại ca chó má kia, mà rơi lệ thôi. Quách Hiểu Lượng chờ anh đây tới giải cứu cô đi.***Mộ Ly đứng cạnh cửa sổ, cặp mắt vô hồn nhìn ra bên ngoài cửa sổ."Mộ tiên sinh, đã đưa phu nhân. . . . . . Quý tiểu thư rời đi, an toàn đưa Quý tiểu thư đưa đến chỗ của Thẩm Hiểu Phỉ." Vú Lâm đứng ở cửa miệng cung kính nói."Ừ." Mộ Ly đáp một tiếng, xoay người, "Đi xuống đi.""Vâng"

Chương 118-5: Mộ Ly xuất hiện, kẻ xấu sau lưng (5)