Mây đen che kín bầu trời, u ám chằng chịt, cảm giác bị đè nén khiến cho người ta không thở nổi. Rốt cuộc, từ trong mây đen là những tia chớp kèm theo tiếng nổ vang, buồn bực như quả khí cầu bị cây kim đâm trúng. Trong nháy mắt như nổ tung, mưa bụi từ trên trời rơi xuống, mang đến cho thành phố đang thiếu dưỡng khí một tia mát mẻ. Như những sợi tơ nhỏ, rất nhanh rơi trên mặt đất. Trên đường, đám người đang đi bộ trở nên khẩn trương, lợi dụng lúc mưa còn nhỏ hạt nhanh chóng tìm chỗ trú. Giống như quả khí cầu bị đâm thủng, có một số việc cũng phải bị phơi bày. Từ đó thấy được chân tướng, cho dù chân tướng khiến lòng người máu chảy đầm đìa. Lúc này, Quý Linh Linh nước mắt lưng tròng, tiếng khóc kìm nén cùng bất đắc dĩ. Đằng sau ánh mắt mở lớn, nhìn từng giọt chảy xuống tấm thủy tinh trong suốt như pha lê trên cửa sổ, đáy lòng buồn bã cười thành tiếng. Một thân quần áo màu đen cứng nhắc, cùng đôi giày đế bằng không có gì nổi bật, khiến cô không có tinh thần, không còn sức sống. Quán cà phê…

Chương 121-5: Rào cản (5)

Thượng Tá Không Quân Xấu XaTác giả: Thỏ Thỏ Hông Nhan NhiễuTruyện Ngôn TìnhMây đen che kín bầu trời, u ám chằng chịt, cảm giác bị đè nén khiến cho người ta không thở nổi. Rốt cuộc, từ trong mây đen là những tia chớp kèm theo tiếng nổ vang, buồn bực như quả khí cầu bị cây kim đâm trúng. Trong nháy mắt như nổ tung, mưa bụi từ trên trời rơi xuống, mang đến cho thành phố đang thiếu dưỡng khí một tia mát mẻ. Như những sợi tơ nhỏ, rất nhanh rơi trên mặt đất. Trên đường, đám người đang đi bộ trở nên khẩn trương, lợi dụng lúc mưa còn nhỏ hạt nhanh chóng tìm chỗ trú. Giống như quả khí cầu bị đâm thủng, có một số việc cũng phải bị phơi bày. Từ đó thấy được chân tướng, cho dù chân tướng khiến lòng người máu chảy đầm đìa. Lúc này, Quý Linh Linh nước mắt lưng tròng, tiếng khóc kìm nén cùng bất đắc dĩ. Đằng sau ánh mắt mở lớn, nhìn từng giọt chảy xuống tấm thủy tinh trong suốt như pha lê trên cửa sổ, đáy lòng buồn bã cười thành tiếng. Một thân quần áo màu đen cứng nhắc, cùng đôi giày đế bằng không có gì nổi bật, khiến cô không có tinh thần, không còn sức sống. Quán cà phê… "Ông xã, bụng của em thật là đau. . . . . ." Mộ Ly vội vàng đem Quý Linh Linh ôm trở về phòng ngủ, anh mới vừa buông cô xuống muốn rời đi thì lại bị Quý Linh Linh kéo áo.Mộ Ly quay đầu nhìn cô, theo bản năng liếc mắt nhìn bụng của cô, ngay sau đó nói, "Không nên gọi tôi như vậy.""Ô. . . . . ." Nghe vậy, Quý Linh Linh liền bắt đầu nhẹ giọng ríu rít khóc ồ lên, nhưng tay lại không có buông ra, "Nếu như anh không cần em, cũng không cần đưa em trở lại, Lãnh Dạ Hi đã nói rồi, anh ta sẽ đối tốt với em, đối tốt với bảo bảo." Ách, Lãnh Dạ Hi khi nào nói qua lời này .Mộ Ly nắm thật chặt quả đấm, không nói gì."Em hiểu rõ, anh bây giờ là hận em tận xương, nhìn em không vừa mắt, em cũng không phải là Quý Linh Linh mà anh thương yêu nữa rồi, em. . . . . . Ô. . . . . . Thật là đau. . . . . ." Lời còn chưa nói hết, Quý Linh Linh liền cuộn tròn người, "Ông xã, Lãnh Dạ Hi mặc dù nói muốn chăm sóc em cùng bảo bảo, nhưng lòng của em cùng người của em đều là của anh, nếu như anh không thể chăm sóc chúng ta, anh. . . . . . Anh liền trực tiếp nói cho em biết, em đi bỏ bảo bảo, tự một mình sống. . . . . . Em. . . . . ."Nước mắt chảy ngày càng nhiều, vẻ mặt căng thẳng của Mộ Ly cũng ngày càng dãn ra ."Nếu bỏ đi bảo bảo cũng không làm anh bớt giận, vậy. . . . . . Vậy em chỉ còn biết đi tự sát, chỉ cần em chết, anh cũng có thể buông xuống đau khổ trong lòng, có được hay không. . . . . ."Mộ Ly chợt ôm lấy cô thật chặt, hôn nhẹ mái tóc dài của cô.Bảo bảo không thể đi, cô càng không thể chết.Anh ôm cô thật chặt, cho đến có thể cảm nhận được nhịp tim của cô. Bao nhiêu ngày đêm, anh đều nghĩ đến cô, hiện tại cô đã ở đây, anh còn có thể nhẫn tâm được nữa saoQuý Linh Linh mím thật chặt môi, nước mắt không cầm được rơi xuống.Mộ Ly, nếu đã lựa chọn ở bên anh, em sẽ không bao giờ buông tay.

"Ông xã, bụng của em thật là đau. . . . . ." Mộ Ly vội vàng đem Quý Linh Linh ôm trở về phòng ngủ, anh mới vừa buông cô xuống muốn rời đi thì lại bị Quý Linh Linh kéo áo.

Mộ Ly quay đầu nhìn cô, theo bản năng liếc mắt nhìn bụng của cô, ngay sau đó nói, "Không nên gọi tôi như vậy."

"Ô. . . . . ." Nghe vậy, Quý Linh Linh liền bắt đầu nhẹ giọng ríu rít khóc ồ lên, nhưng tay lại không có buông ra, "Nếu như anh không cần em, cũng không cần đưa em trở lại, Lãnh Dạ Hi đã nói rồi, anh ta sẽ đối tốt với em, đối tốt với bảo bảo." Ách, Lãnh Dạ Hi khi nào nói qua lời này .

Mộ Ly nắm thật chặt quả đấm, không nói gì.

"Em hiểu rõ, anh bây giờ là hận em tận xương, nhìn em không vừa mắt, em cũng không phải là Quý Linh Linh mà anh thương yêu nữa rồi, em. . . . . . Ô. . . . . . Thật là đau. . . . . ." Lời còn chưa nói hết, Quý Linh Linh liền cuộn tròn người, "Ông xã, Lãnh Dạ Hi mặc dù nói muốn chăm sóc em cùng bảo bảo, nhưng lòng của em cùng người của em đều là của anh, nếu như anh không thể chăm sóc chúng ta, anh. . . . . . Anh liền trực tiếp nói cho em biết, em đi bỏ bảo bảo, tự một mình sống. . . . . . Em. . . . . ."

Nước mắt chảy ngày càng nhiều, vẻ mặt căng thẳng của Mộ Ly cũng ngày càng dãn ra .

"Nếu bỏ đi bảo bảo cũng không làm anh bớt giận, vậy. . . . . . Vậy em chỉ còn biết đi tự sát, chỉ cần em chết, anh cũng có thể buông xuống đau khổ trong lòng, có được hay không. . . . . ."

Mộ Ly chợt ôm lấy cô thật chặt, hôn nhẹ mái tóc dài của cô.

Bảo bảo không thể đi, cô càng không thể chết.

Anh ôm cô thật chặt, cho đến có thể cảm nhận được nhịp tim của cô. Bao nhiêu ngày đêm, anh đều nghĩ đến cô, hiện tại cô đã ở đây, anh còn có thể nhẫn tâm được nữa sao

Quý Linh Linh mím thật chặt môi, nước mắt không cầm được rơi xuống.

Mộ Ly, nếu đã lựa chọn ở bên anh, em sẽ không bao giờ buông tay.

Thượng Tá Không Quân Xấu XaTác giả: Thỏ Thỏ Hông Nhan NhiễuTruyện Ngôn TìnhMây đen che kín bầu trời, u ám chằng chịt, cảm giác bị đè nén khiến cho người ta không thở nổi. Rốt cuộc, từ trong mây đen là những tia chớp kèm theo tiếng nổ vang, buồn bực như quả khí cầu bị cây kim đâm trúng. Trong nháy mắt như nổ tung, mưa bụi từ trên trời rơi xuống, mang đến cho thành phố đang thiếu dưỡng khí một tia mát mẻ. Như những sợi tơ nhỏ, rất nhanh rơi trên mặt đất. Trên đường, đám người đang đi bộ trở nên khẩn trương, lợi dụng lúc mưa còn nhỏ hạt nhanh chóng tìm chỗ trú. Giống như quả khí cầu bị đâm thủng, có một số việc cũng phải bị phơi bày. Từ đó thấy được chân tướng, cho dù chân tướng khiến lòng người máu chảy đầm đìa. Lúc này, Quý Linh Linh nước mắt lưng tròng, tiếng khóc kìm nén cùng bất đắc dĩ. Đằng sau ánh mắt mở lớn, nhìn từng giọt chảy xuống tấm thủy tinh trong suốt như pha lê trên cửa sổ, đáy lòng buồn bã cười thành tiếng. Một thân quần áo màu đen cứng nhắc, cùng đôi giày đế bằng không có gì nổi bật, khiến cô không có tinh thần, không còn sức sống. Quán cà phê… "Ông xã, bụng của em thật là đau. . . . . ." Mộ Ly vội vàng đem Quý Linh Linh ôm trở về phòng ngủ, anh mới vừa buông cô xuống muốn rời đi thì lại bị Quý Linh Linh kéo áo.Mộ Ly quay đầu nhìn cô, theo bản năng liếc mắt nhìn bụng của cô, ngay sau đó nói, "Không nên gọi tôi như vậy.""Ô. . . . . ." Nghe vậy, Quý Linh Linh liền bắt đầu nhẹ giọng ríu rít khóc ồ lên, nhưng tay lại không có buông ra, "Nếu như anh không cần em, cũng không cần đưa em trở lại, Lãnh Dạ Hi đã nói rồi, anh ta sẽ đối tốt với em, đối tốt với bảo bảo." Ách, Lãnh Dạ Hi khi nào nói qua lời này .Mộ Ly nắm thật chặt quả đấm, không nói gì."Em hiểu rõ, anh bây giờ là hận em tận xương, nhìn em không vừa mắt, em cũng không phải là Quý Linh Linh mà anh thương yêu nữa rồi, em. . . . . . Ô. . . . . . Thật là đau. . . . . ." Lời còn chưa nói hết, Quý Linh Linh liền cuộn tròn người, "Ông xã, Lãnh Dạ Hi mặc dù nói muốn chăm sóc em cùng bảo bảo, nhưng lòng của em cùng người của em đều là của anh, nếu như anh không thể chăm sóc chúng ta, anh. . . . . . Anh liền trực tiếp nói cho em biết, em đi bỏ bảo bảo, tự một mình sống. . . . . . Em. . . . . ."Nước mắt chảy ngày càng nhiều, vẻ mặt căng thẳng của Mộ Ly cũng ngày càng dãn ra ."Nếu bỏ đi bảo bảo cũng không làm anh bớt giận, vậy. . . . . . Vậy em chỉ còn biết đi tự sát, chỉ cần em chết, anh cũng có thể buông xuống đau khổ trong lòng, có được hay không. . . . . ."Mộ Ly chợt ôm lấy cô thật chặt, hôn nhẹ mái tóc dài của cô.Bảo bảo không thể đi, cô càng không thể chết.Anh ôm cô thật chặt, cho đến có thể cảm nhận được nhịp tim của cô. Bao nhiêu ngày đêm, anh đều nghĩ đến cô, hiện tại cô đã ở đây, anh còn có thể nhẫn tâm được nữa saoQuý Linh Linh mím thật chặt môi, nước mắt không cầm được rơi xuống.Mộ Ly, nếu đã lựa chọn ở bên anh, em sẽ không bao giờ buông tay.

Chương 121-5: Rào cản (5)