Tác giả:

Minh Tinh là một ngôi sao hết thời, hắn có 154 vạn fan hâm mộ, nhưng trong đó có 152 vạn là fan cương thi do hắn mua. Vì để tăng độ chân thật, hắn còn mua cả gói Like + comment + share. Một hôm hắn đăng Weibo, đợi hai phút liền F5 xem bình luận, từ trên xuống dưới một hàng đều là “Cố gắng lên!” “Ủng hộ anh!” nhạt tuếch của đám cương thi. Hắn nhíu mày, nhanh chóng đăng nhập QQ, click chuột vào avatar của bạn tốt có tên “Trưởng Fandom.” Minh Tinh: Có thể đổi mới mục bình luận không, phải biểu đạt tình cảm sao cho phong phú một chút? Trưởng Fandom: Anh muốn phong phú thế nào? Minh Tinh: Mười lăm chữ trở lên. Trưởng Fandom: Được. Trưởng Fandom: Thêm tiền. Minh Tinh: … Minh Tinh: Được! Trưởng Fandom: OK. Mấy phút sau, Minh Tinh nhấn F5 lần nữa. [Mỗi lần nhìn thấy anh diễn cổ trang, em thậm chí không màng tất cả chỉ muốn đè anh xuống giường, làm loạn trang phục của anh, từ phía sau cưỡi lên lưng anh, cởi mũ trùm đầu của anh, sau đó giúp anh tết bím tóc.] Minh Tinh: … Minh Tinh: Quá đáng…

Chương 10

Vì Sao Lấp Lánh NhấtTác giả: Biên TưởngTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcMinh Tinh là một ngôi sao hết thời, hắn có 154 vạn fan hâm mộ, nhưng trong đó có 152 vạn là fan cương thi do hắn mua. Vì để tăng độ chân thật, hắn còn mua cả gói Like + comment + share. Một hôm hắn đăng Weibo, đợi hai phút liền F5 xem bình luận, từ trên xuống dưới một hàng đều là “Cố gắng lên!” “Ủng hộ anh!” nhạt tuếch của đám cương thi. Hắn nhíu mày, nhanh chóng đăng nhập QQ, click chuột vào avatar của bạn tốt có tên “Trưởng Fandom.” Minh Tinh: Có thể đổi mới mục bình luận không, phải biểu đạt tình cảm sao cho phong phú một chút? Trưởng Fandom: Anh muốn phong phú thế nào? Minh Tinh: Mười lăm chữ trở lên. Trưởng Fandom: Được. Trưởng Fandom: Thêm tiền. Minh Tinh: … Minh Tinh: Được! Trưởng Fandom: OK. Mấy phút sau, Minh Tinh nhấn F5 lần nữa. [Mỗi lần nhìn thấy anh diễn cổ trang, em thậm chí không màng tất cả chỉ muốn đè anh xuống giường, làm loạn trang phục của anh, từ phía sau cưỡi lên lưng anh, cởi mũ trùm đầu của anh, sau đó giúp anh tết bím tóc.] Minh Tinh: … Minh Tinh: Quá đáng… Minh Tinh thất thiểu trở về phòng nghỉ, lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Trưởng Fandom.Minh Tinh: Đừng nói ngũ hành của chú toàn là hố không nhé?Minh Tinh: Dù anh đi chạy xa đến mấy, bất kể là Nam Cực hay Bắc Cực cũng đều lọt hố của chú!Minh Tinh: Chỉ cần chú không đào hố chôn anh, anh liền sống tốt.Vua Đào Hố: …Lần này em không lấy tiền của anh đâu.Minh Tinh: Loại phục vụ chó má này mà chú còn muốn nhận tiền sao?! Nếu anh đây không niệm tình chú bên anh nhiều năm thì chú đã bị biếm vào lãnh cung rồi nhá!Vua Đào Hố: Vậy em cảm ơn anh nhiều…Minh Tinh: Hừ, chú biết là tốt! Mà này, người kia cho chú bao nhiêu phí dịch vụ, có phải rất mắc không?Bên kia im lặng chốc lát.Vua Đào Hố: Ừm, của người đó hơi đắt một chút.Ở phòng bên cạnh, Ảnh Đế ôm vai người trẻ tuổi đi ăn cơm, nhìn hắn mãi ngó điện thoại gõ chữ vèo vèo, Ảnh Đế hiếu kỳ nói: “Ê em họ, nói chuyện với anh mà vui quá vậy?”Người trẻ tuổi cất điện thoại, lắc đầu.Ảnh Đế lại hỏi: “Nãy anh thấy em với Tiểu Minh Tinh nói chuyện phải không, coi bộ em thân với cậu ta quá nhỉ?”Người trẻ tuổi gật nhẹ đầu.Ảnh Đế sờ cằm: “Được, nếu đã là người của em, anh đây nhất định sẽ giúp em bảo kê.”

Minh Tinh thất thiểu trở về phòng nghỉ, lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Trưởng Fandom.

Minh Tinh: Đừng nói ngũ hành của chú toàn là hố không nhé?

Minh Tinh: Dù anh đi chạy xa đến mấy, bất kể là Nam Cực hay Bắc Cực cũng đều lọt hố của chú!

Minh Tinh: Chỉ cần chú không đào hố chôn anh, anh liền sống tốt.

Vua Đào Hố: …Lần này em không lấy tiền của anh đâu.

Minh Tinh: Loại phục vụ chó má này mà chú còn muốn nhận tiền sao?! Nếu anh đây không niệm tình chú bên anh nhiều năm thì chú đã bị biếm vào lãnh cung rồi nhá!

Vua Đào Hố: Vậy em cảm ơn anh nhiều…

Minh Tinh: Hừ, chú biết là tốt! Mà này, người kia cho chú bao nhiêu phí dịch vụ, có phải rất mắc không?

Bên kia im lặng chốc lát.

Vua Đào Hố: Ừm, của người đó hơi đắt một chút.

Ở phòng bên cạnh, Ảnh Đế ôm vai người trẻ tuổi đi ăn cơm, nhìn hắn mãi ngó điện thoại gõ chữ vèo vèo, Ảnh Đế hiếu kỳ nói: “Ê em họ, nói chuyện với anh mà vui quá vậy?”

Người trẻ tuổi cất điện thoại, lắc đầu.

Ảnh Đế lại hỏi: “Nãy anh thấy em với Tiểu Minh Tinh nói chuyện phải không, coi bộ em thân với cậu ta quá nhỉ?”

Người trẻ tuổi gật nhẹ đầu.

Ảnh Đế sờ cằm: “Được, nếu đã là người của em, anh đây nhất định sẽ giúp em bảo kê.”

Vì Sao Lấp Lánh NhấtTác giả: Biên TưởngTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcMinh Tinh là một ngôi sao hết thời, hắn có 154 vạn fan hâm mộ, nhưng trong đó có 152 vạn là fan cương thi do hắn mua. Vì để tăng độ chân thật, hắn còn mua cả gói Like + comment + share. Một hôm hắn đăng Weibo, đợi hai phút liền F5 xem bình luận, từ trên xuống dưới một hàng đều là “Cố gắng lên!” “Ủng hộ anh!” nhạt tuếch của đám cương thi. Hắn nhíu mày, nhanh chóng đăng nhập QQ, click chuột vào avatar của bạn tốt có tên “Trưởng Fandom.” Minh Tinh: Có thể đổi mới mục bình luận không, phải biểu đạt tình cảm sao cho phong phú một chút? Trưởng Fandom: Anh muốn phong phú thế nào? Minh Tinh: Mười lăm chữ trở lên. Trưởng Fandom: Được. Trưởng Fandom: Thêm tiền. Minh Tinh: … Minh Tinh: Được! Trưởng Fandom: OK. Mấy phút sau, Minh Tinh nhấn F5 lần nữa. [Mỗi lần nhìn thấy anh diễn cổ trang, em thậm chí không màng tất cả chỉ muốn đè anh xuống giường, làm loạn trang phục của anh, từ phía sau cưỡi lên lưng anh, cởi mũ trùm đầu của anh, sau đó giúp anh tết bím tóc.] Minh Tinh: … Minh Tinh: Quá đáng… Minh Tinh thất thiểu trở về phòng nghỉ, lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Trưởng Fandom.Minh Tinh: Đừng nói ngũ hành của chú toàn là hố không nhé?Minh Tinh: Dù anh đi chạy xa đến mấy, bất kể là Nam Cực hay Bắc Cực cũng đều lọt hố của chú!Minh Tinh: Chỉ cần chú không đào hố chôn anh, anh liền sống tốt.Vua Đào Hố: …Lần này em không lấy tiền của anh đâu.Minh Tinh: Loại phục vụ chó má này mà chú còn muốn nhận tiền sao?! Nếu anh đây không niệm tình chú bên anh nhiều năm thì chú đã bị biếm vào lãnh cung rồi nhá!Vua Đào Hố: Vậy em cảm ơn anh nhiều…Minh Tinh: Hừ, chú biết là tốt! Mà này, người kia cho chú bao nhiêu phí dịch vụ, có phải rất mắc không?Bên kia im lặng chốc lát.Vua Đào Hố: Ừm, của người đó hơi đắt một chút.Ở phòng bên cạnh, Ảnh Đế ôm vai người trẻ tuổi đi ăn cơm, nhìn hắn mãi ngó điện thoại gõ chữ vèo vèo, Ảnh Đế hiếu kỳ nói: “Ê em họ, nói chuyện với anh mà vui quá vậy?”Người trẻ tuổi cất điện thoại, lắc đầu.Ảnh Đế lại hỏi: “Nãy anh thấy em với Tiểu Minh Tinh nói chuyện phải không, coi bộ em thân với cậu ta quá nhỉ?”Người trẻ tuổi gật nhẹ đầu.Ảnh Đế sờ cằm: “Được, nếu đã là người của em, anh đây nhất định sẽ giúp em bảo kê.”

Chương 10