Tôi ngồi trước gương, nhìn vào trong đó. Đó là một cô gái chỉ vừa tròn hai mươi tuổi. Diện mạo tươi trẻ năng động. Tóc dài quá vai, mắt to, mũi thẳng cộng với đôi môi nhỏ đỏ mọng ướt át, nhìn thật hấp dẫn người. Cô gái có một làn da trắng ngần mịn màng, đối với người sống ba mươi lăm năm trong một làn da đen sạm như tôi mà nói, làn da của cô gái chính là mộng ước của mình. Tôi hơi kéo khoé miệng, cô gái trong gương cũng kéo khoé miệng. Kia khoé miệng vừa kéo lên liền lộ ra hai cái đồng điếu sâu hoáy duyên dáng ở hai bên má, càng tôn thêm nét đáng yêu của cô gái. Nhìn cô gái trong gương, tôi cảm thấy ngoại hình của mình thật sự là một điểm cũng không sánh bằng. Tôi là một thông dịch viên kiêm trợ lý giám đốc của một công ty ở Việt Nam, có điều công ty thì ở Việt Nam nhưng vốn đầu tư là từ nước ngoài. Ông tổng của tôi là người Hồng Kong. Từ khi tốt nghiệp xong tôi liền ứng tuyển vào làm nhân viên ở công ty đó, từ một cô nhân viên văn phòng, trong mười hai năm, tôi leo lên tới chức thông…
Chương 5: Tỉnh ngộ
Đồng Nhân Bằng Chứng ThépTác giả: TRUNG YTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTôi ngồi trước gương, nhìn vào trong đó. Đó là một cô gái chỉ vừa tròn hai mươi tuổi. Diện mạo tươi trẻ năng động. Tóc dài quá vai, mắt to, mũi thẳng cộng với đôi môi nhỏ đỏ mọng ướt át, nhìn thật hấp dẫn người. Cô gái có một làn da trắng ngần mịn màng, đối với người sống ba mươi lăm năm trong một làn da đen sạm như tôi mà nói, làn da của cô gái chính là mộng ước của mình. Tôi hơi kéo khoé miệng, cô gái trong gương cũng kéo khoé miệng. Kia khoé miệng vừa kéo lên liền lộ ra hai cái đồng điếu sâu hoáy duyên dáng ở hai bên má, càng tôn thêm nét đáng yêu của cô gái. Nhìn cô gái trong gương, tôi cảm thấy ngoại hình của mình thật sự là một điểm cũng không sánh bằng. Tôi là một thông dịch viên kiêm trợ lý giám đốc của một công ty ở Việt Nam, có điều công ty thì ở Việt Nam nhưng vốn đầu tư là từ nước ngoài. Ông tổng của tôi là người Hồng Kong. Từ khi tốt nghiệp xong tôi liền ứng tuyển vào làm nhân viên ở công ty đó, từ một cô nhân viên văn phòng, trong mười hai năm, tôi leo lên tới chức thông… Tôi chạy một mạch ra phòng làm việc, đi tìm chị Thục Hoàng, tôi khẩn trương nắm chặt tay chị, giọng điệu có chút run run hỏi.“Chị Thục Hoàng, chị có thể nói cho em biết, vị sếp bên phòng hình sự theo vụ án này tên gì không?”Chị Thục Hoàn đang xét nghiệm cái gì đó, nghe tôi hỏi, chị hơi nhíu mày khó hiểu nhìn tôi. Cũng may chị không truy cứu mà trả lời ngay.“Là madam Nhu, Trương Tiểu Nhu, cô ấy vừa được chuyển sang làm madam mấy ngày nay. Sao hả? có chuyện gì không?”Nghe chị nói, tôi đã tin sáu mươi phần trăm là bản thân đang ở trong bộ phim rồi. Bất quá… vì chắc chắn tôi phải hỏi thêm một điều nữa.“Chị Thục Hoàng, có phải vợ của sếp Cao là chị của bác sĩ Cổ, hiện tại chị ấy đang nằm điều trị ở trong bệnh viện không?”Chị Thục Hoàn cau mày nhìn tôi, ánh mắt dò xét.“Đúng rồi, sao hả? hỏi chuyện này để làm gì? Có vấn đề gì sao?”Tôi đờ đẫn, không hề có phản ứng, vội vàng dậm chân chạy nhanh ra ngoài, một mạch chạy thẳng lên sân thượng. Không để ý tới tiếng gọi vọng theo của chị Thục Hoàn.Tôi… thật sự đang xuyên vào một tác phẩm phim truyền hình à? Chứ không phải tôi có cuộc sống mới của riêng tôi? Vô lý… cơ thể này của tôi, những người mà tôi gặp gỡ trong thời gian này. Họ… bằng xương bằng thịt, họ… có gia đình, sự nghiệp. Họ… chân chính là họ, họ không phải là những nhân vật trên phim…Nhưng mà…. Ai nói cho tôi biết, rốt cuộc là chuyện gì rồi hay không? một thế giới, làm sao lại có sự trùng hợp như vậy? thế giới rộng lớn này, lại chỉ là một bộ phim truyền hình?Tôi đờ đẫn ngồi một mình trên sân thượng, từng cơn gió phần phật thổi vào người. Dù trời đang nắng, nhưng tôi lại cảm thấy nhiệt độ rất lạnh, rất lạnh. Còn có… tôi rất sợ hãi..Phim truyền hình thì chỉ là một thế giới trong trí tưởng tượng của con người. Nó không có thực. Nếu như vậy… tôi trùng sinh sống lại nơi này, cũng là do tôi tưởng tượng ra? Là bản thân tôi tự lừa mình dối mình?Chẳng lẽ bởi vì làm linh hồn cô độc quá nên tôi tự dựng lên ảo cảnh, rồi đem bản thân hoà vào trong đó, tự cho rằng mình trùng sinh sống lại?Nhưng mà… đem tay ngắt vào đùi mình. Đau!… tôi đau lắm. Đau tới chảy nước mắt đây này… cơn đau rất chân thật, không phải do tôi tưởng tượng ra đâu. Như vậy…Cũng không biết tôi hoảng loạn thế này qua bao nhiêu lâu, chỉ biết lần nữa mở mắt là lúc bản thân đang nằm trong bệnh viện. Giường bệnh trắng xoá. Bên cạnh là Thinh Thinh đang ngồi ngủ gật.Tôi cố vươn người ngồi dậy, cảm thấy cái cổ khô khốc. Tôi muốn uống nước.Giơ tay cầm lấy cái bình bên cạnh bàn, cẩn thận rót ra cái li nhỏ, sau đó đưa tới miệng uống một hơi.Khi giọt nước mát mẻ chảy vào cổ họng, tôi chợt đờ người.Đúng vậy… tôi biết đau, tôi biết khát, tôi….Tôi cũng có cảm giác giống như một con người đang sống mà, cho nên… những gì tôi đang trải qua này là sự thật, không phải ảo cảnh của tôi…Ý nghĩ này loé lên, chợt tôi cảm thấy đầu óc u mê của mình trở nên thông suốt. Đúng vậy. Cho dù thật sự là ảo cảnh do tôi tạo ra, thì tôi cũng có sự sống ở nơi này. Cũng có hỉ nộ ái ố đó thôi. Cho nên… mặc kệ thế giới này thật giả, tôi chỉ cần biết, tôi muốn tận hưởng, muốn tận hưởng cảm giác được sống, cảm giác cố gắng làm việc, rồi đạt được thành tựu. Tôi sẽ sống, cho dù ngày mai mở mắt mọi chuyện chỉ là ảo mộng của bản thân thì tôi cũng phải sống cuộc sống mà tôi mong muốn. Sẽ không vì thật giả mà buôn bỏ cuộc sống hiện giờ.Nghiêng đầu nhìn cô nhóc Thinh Thinh đang ngủ say tới nổi ch** n**c miếng, tôi nghĩ… thế giới này nếu thật sự giống như trong phim, diễn biến của sự việc giống hệt như vậy, vậy thì tôi sẽ dựa theo nó mà chủ động trong cuộc sống của mình.
Tôi chạy một mạch ra phòng làm việc, đi tìm chị Thục Hoàng, tôi khẩn trương nắm chặt tay chị, giọng điệu có chút run run hỏi.
“Chị Thục Hoàng, chị có thể nói cho em biết, vị sếp bên phòng hình sự theo vụ án này tên gì không?”
Chị Thục Hoàn đang xét nghiệm cái gì đó, nghe tôi hỏi, chị hơi nhíu mày khó hiểu nhìn tôi. Cũng may chị không truy cứu mà trả lời ngay.
“Là madam Nhu, Trương Tiểu Nhu, cô ấy vừa được chuyển sang làm madam mấy ngày nay. Sao hả? có chuyện gì không?”
Nghe chị nói, tôi đã tin sáu mươi phần trăm là bản thân đang ở trong bộ phim rồi. Bất quá… vì chắc chắn tôi phải hỏi thêm một điều nữa.
“Chị Thục Hoàng, có phải vợ của sếp Cao là chị của bác sĩ Cổ, hiện tại
chị ấy đang nằm điều trị ở trong bệnh viện không?”
Chị Thục Hoàn cau mày nhìn tôi, ánh mắt dò xét.
“Đúng rồi, sao hả? hỏi chuyện này để làm gì? Có vấn đề gì sao?”
Tôi đờ đẫn, không hề có phản ứng, vội vàng dậm chân chạy nhanh ra
ngoài, một mạch chạy thẳng lên sân thượng. Không để ý tới tiếng gọi vọng theo của chị Thục Hoàn.
Tôi… thật sự đang
xuyên vào một tác phẩm phim truyền hình à? Chứ không phải tôi có cuộc
sống mới của riêng tôi? Vô lý… cơ thể này của tôi, những người mà tôi
gặp gỡ trong thời gian này. Họ… bằng xương bằng thịt, họ… có gia đình,
sự nghiệp. Họ… chân chính là họ, họ không phải là những nhân vật trên
phim…
Nhưng mà…. Ai nói cho tôi biết, rốt
cuộc là chuyện gì rồi hay không? một thế giới, làm sao lại có sự trùng
hợp như vậy? thế giới rộng lớn này, lại chỉ là một bộ phim truyền hình?
Tôi đờ đẫn ngồi một mình trên sân thượng, từng cơn gió phần phật thổi
vào người. Dù trời đang nắng, nhưng tôi lại cảm thấy nhiệt độ rất lạnh,
rất lạnh. Còn có… tôi rất sợ hãi..
Phim
truyền hình thì chỉ là một thế giới trong trí tưởng tượng của con người. Nó không có thực. Nếu như vậy… tôi trùng sinh sống lại nơi này, cũng là do tôi tưởng tượng ra? Là bản thân tôi tự lừa mình dối mình?
Chẳng lẽ bởi vì làm linh hồn cô độc quá nên tôi tự dựng lên ảo cảnh,
rồi đem bản thân hoà vào trong đó, tự cho rằng mình trùng sinh sống lại?
Nhưng mà… đem tay ngắt vào đùi mình. Đau!… tôi đau lắm. Đau tới chảy
nước mắt đây này… cơn đau rất chân thật, không phải do tôi tưởng tượng
ra đâu. Như vậy…
Cũng không biết tôi hoảng loạn thế này qua bao nhiêu lâu, chỉ biết lần nữa mở mắt là lúc
bản thân đang nằm trong bệnh viện. Giường bệnh trắng xoá. Bên cạnh là
Thinh Thinh đang ngồi ngủ gật.
Tôi cố vươn người ngồi dậy, cảm thấy cái cổ khô khốc. Tôi muốn uống nước.
Giơ tay cầm lấy cái bình bên cạnh bàn, cẩn thận rót ra cái li nhỏ, sau đó đưa tới miệng uống một hơi.
Khi giọt nước mát mẻ chảy vào cổ họng, tôi chợt đờ người.
Đúng vậy… tôi biết đau, tôi biết khát, tôi….
Tôi cũng có cảm giác giống như một con người đang sống mà, cho nên…
những gì tôi đang trải qua này là sự thật, không phải ảo cảnh của tôi…
Ý nghĩ này loé lên, chợt tôi cảm thấy đầu óc u mê của mình trở nên
thông suốt. Đúng vậy. Cho dù thật sự là ảo cảnh do tôi tạo ra, thì tôi
cũng có sự sống ở nơi này. Cũng có hỉ nộ ái ố đó thôi. Cho nên… mặc kệ
thế giới này thật giả, tôi chỉ cần biết, tôi muốn tận hưởng, muốn tận
hưởng cảm giác được sống, cảm giác cố gắng làm việc, rồi đạt được thành
tựu. Tôi sẽ sống, cho dù ngày mai mở mắt mọi chuyện chỉ là ảo mộng của
bản thân thì tôi cũng phải sống cuộc sống mà tôi mong muốn. Sẽ không vì
thật giả mà buôn bỏ cuộc sống hiện giờ.
Nghiêng đầu nhìn cô nhóc Thinh Thinh đang ngủ say tới nổi ch** n**c
miếng, tôi nghĩ… thế giới này nếu thật sự giống như trong phim, diễn
biến của sự việc giống hệt như vậy, vậy thì tôi sẽ dựa theo nó mà chủ
động trong cuộc sống của mình.
Đồng Nhân Bằng Chứng ThépTác giả: TRUNG YTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTôi ngồi trước gương, nhìn vào trong đó. Đó là một cô gái chỉ vừa tròn hai mươi tuổi. Diện mạo tươi trẻ năng động. Tóc dài quá vai, mắt to, mũi thẳng cộng với đôi môi nhỏ đỏ mọng ướt át, nhìn thật hấp dẫn người. Cô gái có một làn da trắng ngần mịn màng, đối với người sống ba mươi lăm năm trong một làn da đen sạm như tôi mà nói, làn da của cô gái chính là mộng ước của mình. Tôi hơi kéo khoé miệng, cô gái trong gương cũng kéo khoé miệng. Kia khoé miệng vừa kéo lên liền lộ ra hai cái đồng điếu sâu hoáy duyên dáng ở hai bên má, càng tôn thêm nét đáng yêu của cô gái. Nhìn cô gái trong gương, tôi cảm thấy ngoại hình của mình thật sự là một điểm cũng không sánh bằng. Tôi là một thông dịch viên kiêm trợ lý giám đốc của một công ty ở Việt Nam, có điều công ty thì ở Việt Nam nhưng vốn đầu tư là từ nước ngoài. Ông tổng của tôi là người Hồng Kong. Từ khi tốt nghiệp xong tôi liền ứng tuyển vào làm nhân viên ở công ty đó, từ một cô nhân viên văn phòng, trong mười hai năm, tôi leo lên tới chức thông… Tôi chạy một mạch ra phòng làm việc, đi tìm chị Thục Hoàng, tôi khẩn trương nắm chặt tay chị, giọng điệu có chút run run hỏi.“Chị Thục Hoàng, chị có thể nói cho em biết, vị sếp bên phòng hình sự theo vụ án này tên gì không?”Chị Thục Hoàn đang xét nghiệm cái gì đó, nghe tôi hỏi, chị hơi nhíu mày khó hiểu nhìn tôi. Cũng may chị không truy cứu mà trả lời ngay.“Là madam Nhu, Trương Tiểu Nhu, cô ấy vừa được chuyển sang làm madam mấy ngày nay. Sao hả? có chuyện gì không?”Nghe chị nói, tôi đã tin sáu mươi phần trăm là bản thân đang ở trong bộ phim rồi. Bất quá… vì chắc chắn tôi phải hỏi thêm một điều nữa.“Chị Thục Hoàng, có phải vợ của sếp Cao là chị của bác sĩ Cổ, hiện tại chị ấy đang nằm điều trị ở trong bệnh viện không?”Chị Thục Hoàn cau mày nhìn tôi, ánh mắt dò xét.“Đúng rồi, sao hả? hỏi chuyện này để làm gì? Có vấn đề gì sao?”Tôi đờ đẫn, không hề có phản ứng, vội vàng dậm chân chạy nhanh ra ngoài, một mạch chạy thẳng lên sân thượng. Không để ý tới tiếng gọi vọng theo của chị Thục Hoàn.Tôi… thật sự đang xuyên vào một tác phẩm phim truyền hình à? Chứ không phải tôi có cuộc sống mới của riêng tôi? Vô lý… cơ thể này của tôi, những người mà tôi gặp gỡ trong thời gian này. Họ… bằng xương bằng thịt, họ… có gia đình, sự nghiệp. Họ… chân chính là họ, họ không phải là những nhân vật trên phim…Nhưng mà…. Ai nói cho tôi biết, rốt cuộc là chuyện gì rồi hay không? một thế giới, làm sao lại có sự trùng hợp như vậy? thế giới rộng lớn này, lại chỉ là một bộ phim truyền hình?Tôi đờ đẫn ngồi một mình trên sân thượng, từng cơn gió phần phật thổi vào người. Dù trời đang nắng, nhưng tôi lại cảm thấy nhiệt độ rất lạnh, rất lạnh. Còn có… tôi rất sợ hãi..Phim truyền hình thì chỉ là một thế giới trong trí tưởng tượng của con người. Nó không có thực. Nếu như vậy… tôi trùng sinh sống lại nơi này, cũng là do tôi tưởng tượng ra? Là bản thân tôi tự lừa mình dối mình?Chẳng lẽ bởi vì làm linh hồn cô độc quá nên tôi tự dựng lên ảo cảnh, rồi đem bản thân hoà vào trong đó, tự cho rằng mình trùng sinh sống lại?Nhưng mà… đem tay ngắt vào đùi mình. Đau!… tôi đau lắm. Đau tới chảy nước mắt đây này… cơn đau rất chân thật, không phải do tôi tưởng tượng ra đâu. Như vậy…Cũng không biết tôi hoảng loạn thế này qua bao nhiêu lâu, chỉ biết lần nữa mở mắt là lúc bản thân đang nằm trong bệnh viện. Giường bệnh trắng xoá. Bên cạnh là Thinh Thinh đang ngồi ngủ gật.Tôi cố vươn người ngồi dậy, cảm thấy cái cổ khô khốc. Tôi muốn uống nước.Giơ tay cầm lấy cái bình bên cạnh bàn, cẩn thận rót ra cái li nhỏ, sau đó đưa tới miệng uống một hơi.Khi giọt nước mát mẻ chảy vào cổ họng, tôi chợt đờ người.Đúng vậy… tôi biết đau, tôi biết khát, tôi….Tôi cũng có cảm giác giống như một con người đang sống mà, cho nên… những gì tôi đang trải qua này là sự thật, không phải ảo cảnh của tôi…Ý nghĩ này loé lên, chợt tôi cảm thấy đầu óc u mê của mình trở nên thông suốt. Đúng vậy. Cho dù thật sự là ảo cảnh do tôi tạo ra, thì tôi cũng có sự sống ở nơi này. Cũng có hỉ nộ ái ố đó thôi. Cho nên… mặc kệ thế giới này thật giả, tôi chỉ cần biết, tôi muốn tận hưởng, muốn tận hưởng cảm giác được sống, cảm giác cố gắng làm việc, rồi đạt được thành tựu. Tôi sẽ sống, cho dù ngày mai mở mắt mọi chuyện chỉ là ảo mộng của bản thân thì tôi cũng phải sống cuộc sống mà tôi mong muốn. Sẽ không vì thật giả mà buôn bỏ cuộc sống hiện giờ.Nghiêng đầu nhìn cô nhóc Thinh Thinh đang ngủ say tới nổi ch** n**c miếng, tôi nghĩ… thế giới này nếu thật sự giống như trong phim, diễn biến của sự việc giống hệt như vậy, vậy thì tôi sẽ dựa theo nó mà chủ động trong cuộc sống của mình.