Tác giả:

Thì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng…

Chương 5-1

Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Trinh Lượng hỏi cô, em có thích Cầm Dược không? Thích, cô đáp.Trinh Lượng lại hỏi, tôi yêu được không? Được, cô nói.Cô bằng lòng để hai người tiến đến chỗ hòa hợp, thầm mong ngày cùng họ lên đường. Khó mà xác định được sự cô độc lánh đời của bà khiến ông phải chú ý đến, hay là tính ngông nghênh bất cần của ông toát ra ý vị thoát tục thu hút bà. Cùng vào bếp làm một bữa cơm, cùng ra vườn trồng hoa dọn cỏ, quét tước tưới tắm, lặng lẽ bên nhau, đôi lúc cả đêm uống rượu dốc bầu tâm sự. Có người kề vai sát cánh trên đời, thì có thể tách mình khỏi dòng nước xiết của hiện thực. Tình yêu là hạnh ngộ trời ban. Cầm Dược và họ đều là lữ khách phiêu du ngoài cõi thế, tương phùng ở ngả giao của các quỹ đạo không mục đích.Mé Đông Nam tầng hai là phòng ngủ của Trinh Lượng, tường trát sơn màu tơ sống, pha trộn giữa màu xám và trắng đục. Gian phòng trống trải chỉ kê ba món đồ. Một chiếc giường bốn cột đã cũ, cửa giường hình tròn trang trí hoa hải đường, treo màn trắng bằng sa ruột nến. Một bồn tắm màu đen bằng gang ốp sứ, giá kê hình bàn chân sư tử. Trên tường treo một chiếc gương. Phòng ngủ ăn thông sang phòng làm việc, sàn lát gạch men, kê một khung cửi cổ, những cuộn chỉ tơ chi chít, hàng súc vải ngổn ngang, và một đống các bản vẽ giấy. Đôi lúc Trinh Lượng sẽ tua lại mãi bản nhạc đang bật khe khẽ, tiếng đàn shamisen truyền thống, giọng hát già nua tang thương của một người đàn ông, giai điệu du dương ngân nga, truyền tải một cảm xúc chua chát mà đẹp đẽ tận cùng. Lúc khoan lúc nhặt, cứ loang dần loang dần đi trong không khí.Cô trông thấy họ l*m t*nh. Trong phòng ngủ. Hai tấm thân quấn lấy nhau, lăn lộn ra tận mép giường. Chăn bông xanh đã phai màu in hoa văn cúc đại đóa bị gạt rơi xuống đất. Lưng, vai, hông, chân, mông đàn ông tr*n tr** phô ra những đường lượn rắn chắc và cân đối, đổ khối hoàn mĩ dưới luồng sáng êm dịu lọc qua rèm cửa bằng vải gai trắng. Tưởng chừng có thể thoát ly thời gian, dùng những đường nét căng đầy, no nê sức mạnh và ướt át để làm tất cả ngưng đọng lại. Sức hút và sự gắn kết mãnh liệt đã xô đổ ranh giới của tình yêu t*nh d*c, nhường chỗ cho sự thần phục. Trinh Lượng say mê sức sống và vẻ đẹp của thân thể này. Chạm vào thân thể ấy, bao bọc lấy từng phần bằng nhạy cảm, tỉ mỉ, sâu sắc và ngây thơ.Cầm Dược thì, chưa tiếp xúc với tấm thân nào tràn đầy ý thức riêng như của bà. Những người ấy chẳng mấy chốc đã khiến ông chán ngán. Còn bà, mỗi tấc da thịt lại ẩn chứa muôn vàn ma lực bản năng, biến hóa vô cùng vô tận, giục ông tiến tới, dụ dỗ ông đòi hỏi thêm. Giống như bông hoa nhiều lớn lần lượt xòe dần ra. Một cây hoa lả lay chực đổ.Nghỉ ngơi giữa chừng, ông châm thuốc, hút chung với bà. Lá cành rung rinh trong nắng, rắc bóng xuống đất, lốm đốm vô định. Từ ngọn cây bên ngoài cửa sổ, lát lát vọng vào tiếng chim c* lảnh lót, lúc bổng lúc trầm. Lại một lần nữa, ông dằn bà xuống giường, bà nằm sấp trên tấm nệm bằng bông Ai Cập trắng muốt, mái tóc đen dày tuôn chảy như nước. Cảnh yêu lặp đi lặp lại mãi, như hành trình không có tận cùng, lúc đi lúc nghỉ, dần xa dần xa.Cô nói, rất lâu về sau tôi nhận ra, quá trình ấy đưa họ đến gần một thứ nghi thức trong đó thân xác là vật tế, họ dốc hết yêu đương đắm đuối, di chuyển thong thả ung dung. Thế giới vật chất và quy tắc hiện thực đều bị gạt cả ra ngoài rìa, họ tiến vào tâm điểm tăm tối của đời người, dùng máu thịt mình để tôn vinh cái đẹp.

Trinh Lượng hỏi cô, em có thích Cầm Dược không? Thích, cô đáp.

Trinh Lượng lại hỏi, tôi yêu được không? Được, cô nói.

Cô bằng lòng để hai người tiến đến chỗ hòa hợp, thầm mong ngày cùng họ lên đường. Khó mà xác định được sự cô độc lánh đời của bà khiến ông phải
chú ý đến, hay là tính ngông nghênh bất cần của ông toát ra ý vị thoát
tục thu hút bà. Cùng vào bếp làm một bữa cơm, cùng ra vườn trồng hoa dọn cỏ, quét tước tưới tắm, lặng lẽ bên nhau, đôi lúc cả đêm uống rượu dốc
bầu tâm sự. Có người kề vai sát cánh trên đời, thì có thể tách mình khỏi dòng nước xiết của hiện thực. Tình yêu là hạnh ngộ trời ban. Cầm Dược
và họ đều là lữ khách phiêu du ngoài cõi thế, tương phùng ở ngả giao của các quỹ đạo không mục đích.

Mé Đông Nam tầng hai là phòng ngủ
của Trinh Lượng, tường trát sơn màu tơ sống, pha trộn giữa màu xám và
trắng đục. Gian phòng trống trải chỉ kê ba món đồ. Một chiếc giường bốn
cột đã cũ, cửa giường hình tròn trang trí hoa hải đường, treo màn trắng
bằng sa ruột nến. Một bồn tắm màu đen bằng gang ốp sứ, giá kê hình bàn
chân sư tử. Trên tường treo một chiếc gương. Phòng ngủ ăn thông sang
phòng làm việc, sàn lát gạch men, kê một khung cửi cổ, những cuộn chỉ tơ chi chít, hàng súc vải ngổn ngang, và một đống các bản vẽ giấy. Đôi lúc Trinh Lượng sẽ tua lại mãi bản nhạc đang bật khe khẽ, tiếng đàn
shamisen truyền thống, giọng hát già nua tang thương của một người đàn
ông, giai điệu du dương ngân nga, truyền tải một cảm xúc chua chát mà
đẹp đẽ tận cùng. Lúc khoan lúc nhặt, cứ loang dần loang dần đi trong
không khí.

Cô trông thấy họ l*m t*nh. Trong phòng ngủ. Hai tấm
thân quấn lấy nhau, lăn lộn ra tận mép giường. Chăn bông xanh đã phai
màu in hoa văn cúc đại đóa bị gạt rơi xuống đất. Lưng, vai, hông, chân,
mông đàn ông tr*n tr** phô ra những đường lượn rắn chắc và cân đối, đổ
khối hoàn mĩ dưới luồng sáng êm dịu lọc qua rèm cửa bằng vải gai trắng.
Tưởng chừng có thể thoát ly thời gian, dùng những đường nét căng đầy, no nê sức mạnh và ướt át để làm tất cả ngưng đọng lại. Sức hút và sự gắn
kết mãnh liệt đã xô đổ ranh giới của tình yêu t*nh d*c, nhường chỗ cho
sự thần phục. Trinh Lượng say mê sức sống và vẻ đẹp của thân thể này.
Chạm vào thân thể ấy, bao bọc lấy từng phần bằng nhạy cảm, tỉ mỉ, sâu
sắc và ngây thơ.

Cầm Dược thì, chưa tiếp xúc với tấm thân nào
tràn đầy ý thức riêng như của bà. Những người ấy chẳng mấy chốc đã khiến ông chán ngán. Còn bà, mỗi tấc da thịt lại ẩn chứa muôn vàn ma lực bản
năng, biến hóa vô cùng vô tận, giục ông tiến tới, dụ dỗ ông đòi hỏi
thêm. Giống như bông hoa nhiều lớn lần lượt xòe dần ra. Một cây hoa lả
lay chực đổ.

Nghỉ ngơi giữa chừng, ông châm thuốc, hút chung với
bà. Lá cành rung rinh trong nắng, rắc bóng xuống đất, lốm đốm vô định.
Từ ngọn cây bên ngoài cửa sổ, lát lát vọng vào tiếng chim c* lảnh lót,
lúc bổng lúc trầm. Lại một lần nữa, ông dằn bà xuống giường, bà nằm sấp
trên tấm nệm bằng bông Ai Cập trắng muốt, mái tóc đen dày tuôn chảy như
nước. Cảnh yêu lặp đi lặp lại mãi, như hành trình không có tận cùng, lúc đi lúc nghỉ, dần xa dần xa.

Cô nói, rất lâu về sau tôi nhận ra,
quá trình ấy đưa họ đến gần một thứ nghi thức trong đó thân xác là vật
tế, họ dốc hết yêu đương đắm đuối, di chuyển thong thả ung dung. Thế
giới vật chất và quy tắc hiện thực đều bị gạt cả ra ngoài rìa, họ tiến
vào tâm điểm tăm tối của đời người, dùng máu thịt mình để tôn vinh cái
đẹp.

Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Trinh Lượng hỏi cô, em có thích Cầm Dược không? Thích, cô đáp.Trinh Lượng lại hỏi, tôi yêu được không? Được, cô nói.Cô bằng lòng để hai người tiến đến chỗ hòa hợp, thầm mong ngày cùng họ lên đường. Khó mà xác định được sự cô độc lánh đời của bà khiến ông phải chú ý đến, hay là tính ngông nghênh bất cần của ông toát ra ý vị thoát tục thu hút bà. Cùng vào bếp làm một bữa cơm, cùng ra vườn trồng hoa dọn cỏ, quét tước tưới tắm, lặng lẽ bên nhau, đôi lúc cả đêm uống rượu dốc bầu tâm sự. Có người kề vai sát cánh trên đời, thì có thể tách mình khỏi dòng nước xiết của hiện thực. Tình yêu là hạnh ngộ trời ban. Cầm Dược và họ đều là lữ khách phiêu du ngoài cõi thế, tương phùng ở ngả giao của các quỹ đạo không mục đích.Mé Đông Nam tầng hai là phòng ngủ của Trinh Lượng, tường trát sơn màu tơ sống, pha trộn giữa màu xám và trắng đục. Gian phòng trống trải chỉ kê ba món đồ. Một chiếc giường bốn cột đã cũ, cửa giường hình tròn trang trí hoa hải đường, treo màn trắng bằng sa ruột nến. Một bồn tắm màu đen bằng gang ốp sứ, giá kê hình bàn chân sư tử. Trên tường treo một chiếc gương. Phòng ngủ ăn thông sang phòng làm việc, sàn lát gạch men, kê một khung cửi cổ, những cuộn chỉ tơ chi chít, hàng súc vải ngổn ngang, và một đống các bản vẽ giấy. Đôi lúc Trinh Lượng sẽ tua lại mãi bản nhạc đang bật khe khẽ, tiếng đàn shamisen truyền thống, giọng hát già nua tang thương của một người đàn ông, giai điệu du dương ngân nga, truyền tải một cảm xúc chua chát mà đẹp đẽ tận cùng. Lúc khoan lúc nhặt, cứ loang dần loang dần đi trong không khí.Cô trông thấy họ l*m t*nh. Trong phòng ngủ. Hai tấm thân quấn lấy nhau, lăn lộn ra tận mép giường. Chăn bông xanh đã phai màu in hoa văn cúc đại đóa bị gạt rơi xuống đất. Lưng, vai, hông, chân, mông đàn ông tr*n tr** phô ra những đường lượn rắn chắc và cân đối, đổ khối hoàn mĩ dưới luồng sáng êm dịu lọc qua rèm cửa bằng vải gai trắng. Tưởng chừng có thể thoát ly thời gian, dùng những đường nét căng đầy, no nê sức mạnh và ướt át để làm tất cả ngưng đọng lại. Sức hút và sự gắn kết mãnh liệt đã xô đổ ranh giới của tình yêu t*nh d*c, nhường chỗ cho sự thần phục. Trinh Lượng say mê sức sống và vẻ đẹp của thân thể này. Chạm vào thân thể ấy, bao bọc lấy từng phần bằng nhạy cảm, tỉ mỉ, sâu sắc và ngây thơ.Cầm Dược thì, chưa tiếp xúc với tấm thân nào tràn đầy ý thức riêng như của bà. Những người ấy chẳng mấy chốc đã khiến ông chán ngán. Còn bà, mỗi tấc da thịt lại ẩn chứa muôn vàn ma lực bản năng, biến hóa vô cùng vô tận, giục ông tiến tới, dụ dỗ ông đòi hỏi thêm. Giống như bông hoa nhiều lớn lần lượt xòe dần ra. Một cây hoa lả lay chực đổ.Nghỉ ngơi giữa chừng, ông châm thuốc, hút chung với bà. Lá cành rung rinh trong nắng, rắc bóng xuống đất, lốm đốm vô định. Từ ngọn cây bên ngoài cửa sổ, lát lát vọng vào tiếng chim c* lảnh lót, lúc bổng lúc trầm. Lại một lần nữa, ông dằn bà xuống giường, bà nằm sấp trên tấm nệm bằng bông Ai Cập trắng muốt, mái tóc đen dày tuôn chảy như nước. Cảnh yêu lặp đi lặp lại mãi, như hành trình không có tận cùng, lúc đi lúc nghỉ, dần xa dần xa.Cô nói, rất lâu về sau tôi nhận ra, quá trình ấy đưa họ đến gần một thứ nghi thức trong đó thân xác là vật tế, họ dốc hết yêu đương đắm đuối, di chuyển thong thả ung dung. Thế giới vật chất và quy tắc hiện thực đều bị gạt cả ra ngoài rìa, họ tiến vào tâm điểm tăm tối của đời người, dùng máu thịt mình để tôn vinh cái đẹp.

Chương 5-1