Thì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng…
Chương 6-3
Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Mưa chưa ngừng rơi. Những sợi mưa tia xuống qua kẽ lá ngô đồng, loang loáng sáng vàng dưới đèn đường. Đổ ràn rạt vào trán mát lạnh. Cô khoác áo vào, đứng trong bóng tối, châm một điếu thuốc. Thanh Trì theo ra. Cô nhìn anh, lồng ngực ngùn ngụt hơi men, không nói được lời nào. Anh tiến lại gần, giơ tay lau nước mưa trên mặt cô. Cô vẫn mặc áo đen chần lông tả tơi, cả mùa đông chưa hề thay đổi. Cô không để tâm đến thói thường. Một người con gái lôi thôi lếch thếch, không tình yêu, chẳng lo xa, cứ mải miết với những chuyến hải hồ.Khánh Trường, anh gọi khẽ, có biết anh nhớ em nhường nào không. Đã bao lần những tưởng mình điên mất, vật vã mỗi ngày mỗi đêm, cảm giác thân thể em vẫn còn trong vòng tay, mỏng manh êm ái như lông vũ. Anh chỉ muốn gặp em lần nữa, cảm nhận sự hiện diện của em, xác định rằng em vẫn ở cùng một thế giới với anh. Anh toan ôm lấy cô, nhưng chút tỉnh táo còn sót lại cộng với tính thô bạo và bất kham do hơi men khơi lên khiến cô xô anh ra, lè nhè, anh đã có vợ, lại có cả bồ. Tôi thì, có bạn trai, sắp cưới. Anh muốn làm gì nữa đây. Anh bình tĩnh nhìn Cô, không phản ứng. Cô quay mình đi vào bar.1 giờ rưỡi sáng. Các tiết mục đều đã kết thúc, nhạc hết, người tan. Khánh Trường nốc rượu ừng ực, người mềm nhũn cả đi. Fiona uống cũng nhiều, hăng hái hào hứng hoa tay múa chân. Cô muốn theo Thanh Trì, nhưng anh kiên quyết tiễn cô và những người khác về nhà. Khánh Trường nằm bẹp ở bang ghế sau, bất động. Cô không biết xe đi bao lâu, cô đã chìm sâu vào cơn mê. Khi cô tỉnh lại, trong xe chỉ còn mình cô và người đàn ông cầm lái. Qua cầu vượt rộng thênh thang, xe phóng vùn vụt, gió rít ào ào. Sắc lam xám tĩnh mịch trải rộng trên vòm không bao la trước mặt, điểm lác đác vài vì sao nhạt, mưa quạt lộp độp qua xe. Cô khẽ hỏi, chúng ta đi đâu đây. Người đàn ông không đáp, chỉ vươn một tay ra, trầm lặng nắm tay cô. Xe lao đi mãi trên quốc lộ không có điểm tận cùng.Cô mơ màng nhớ anh dừng xe trong bãi đỗ của khách sạn. Ẵm lấy cô. Vào thang máy, đi dọc hành lang dài hình vành khuyên, mở cửa, đi vào phòng.Anh đặt cô lên chiếc giường lớn êm ái thoải mái, chăn lông ấm mềm ôm ấp thân cô. Cô hé mi, mắt sáng lên trong bóng tối, khuôn mặt anh cúi thấp xuống, đẹp đẽ như thế, gân gụi như thế. Cô giơ một tay rờ rẫm má anh, nước mắt bỗng tràn mi, cõi lòng đau khổ tê tái, lý trí tán loạn rời rạc. Cô lẩm bẩm, chúng ta liệu có đường nào, có tương lai nào đây. Anh sẽ làm tổn thương em, đừng lại gần em nữa. Buông tha em ra. Anh xót xa v**t v* mặt cô, giọng khan đặc, chật vật nói, em ngủ đi, Khánh Trường. Em cứ ngủ đi đã.Trên mình anh thoang thoảng mùi hương quen thuộc. Mùi hương thanh đạm và ấm áp khi nước hoa tiếp xúc với làn da tinh sạch. Trong thoáng chốc cô tưởng đâu quay lại chiếc giường ấu thơ hồi sáu tuổi, đang từng bước lìa xa mẹ. Mẹ hứa hẹn với cô, khen ngợi, ôm ấp, hôn cô, sau đó không từ mà biệt. Biết làm sao để tin tưởng yêu thương người khác trên cái cuộc đời này, rồi ảo vọng rằng mọi chuyện sẽ ổn định và lâu dài được đây. Cô tự nhủ, mình đã hai mươi bảy tuổi, gặp một người đàn ông, mình đang yêu và đang được yêu, điều đó làm mình an toàn. Thân thể như được bao bọc trong chiếc vỏ cứng, cảm giác thu mình trong kén là thế này chăng. Vậy thì cứ gò ép và tổn thương đi, bụng bảo dạ. Cô không sợ. Cô cái gì cũng không sợ.Cô lặng lẽ để anh nuốt lấy từng giọt lệ trên mắt mình, đầu óc ngưng trệ, ý thức tiêu tan, lòng mênh mang những mất mát và tư lự. Rồi cứ thế chìm vào bóng tối.
Mưa chưa ngừng rơi.
Những sợi mưa tia xuống qua kẽ lá ngô đồng, loang loáng sáng vàng dưới
đèn đường. Đổ ràn rạt vào trán mát lạnh. Cô khoác áo vào, đứng trong
bóng tối, châm một điếu thuốc. Thanh Trì theo ra. Cô nhìn anh, lồng ngực ngùn ngụt hơi men, không nói được lời nào. Anh tiến lại gần, giơ tay
lau nước mưa trên mặt cô. Cô vẫn mặc áo đen chần lông tả tơi, cả mùa
đông chưa hề thay đổi. Cô không để tâm đến thói thường. Một người con
gái lôi thôi lếch thếch, không tình yêu, chẳng lo xa, cứ mải miết với
những chuyến hải hồ.
Khánh Trường, anh gọi khẽ, có biết anh
nhớ em nhường nào không. Đã bao lần những tưởng mình điên mất, vật vã
mỗi ngày mỗi đêm, cảm giác thân thể em vẫn còn trong vòng tay, mỏng manh êm ái như lông vũ. Anh chỉ muốn gặp em lần nữa, cảm nhận sự hiện diện
của em, xác định rằng em vẫn ở cùng một thế giới với anh. Anh toan ôm
lấy cô, nhưng chút tỉnh táo còn sót lại cộng với tính thô bạo và bất
kham do hơi men khơi lên khiến cô xô anh ra, lè nhè, anh đã có vợ, lại
có cả bồ. Tôi thì, có bạn trai, sắp cưới. Anh muốn làm gì nữa đây. Anh
bình tĩnh nhìn Cô, không phản ứng. Cô quay mình đi vào bar.
1 giờ rưỡi sáng. Các tiết mục đều đã kết thúc, nhạc hết, người tan. Khánh Trường nốc rượu ừng ực, người mềm nhũn cả đi. Fiona uống cũng nhiều,
hăng hái hào hứng hoa tay múa chân. Cô muốn theo Thanh Trì, nhưng anh
kiên quyết tiễn cô và những người khác về nhà. Khánh Trường nằm bẹp ở
bang ghế sau, bất động. Cô không biết xe đi bao lâu, cô đã chìm sâu vào
cơn mê. Khi cô tỉnh lại, trong xe chỉ còn mình cô và người đàn ông cầm
lái. Qua cầu vượt rộng thênh thang, xe phóng vùn vụt, gió rít ào ào. Sắc lam xám tĩnh mịch trải rộng trên vòm không bao la trước mặt, điểm lác
đác vài vì sao nhạt, mưa quạt lộp độp qua xe. Cô khẽ hỏi, chúng ta đi
đâu đây. Người đàn ông không đáp, chỉ vươn một tay ra, trầm lặng nắm tay cô. Xe lao đi mãi trên quốc lộ không có điểm tận cùng.
Cô
mơ màng nhớ anh dừng xe trong bãi đỗ của khách sạn. Ẵm lấy cô. Vào thang máy, đi dọc hành lang dài hình vành khuyên, mở cửa, đi vào phòng.
Anh đặt cô lên chiếc giường lớn êm ái thoải mái, chăn lông ấm mềm ôm ấp
thân cô. Cô hé mi, mắt sáng lên trong bóng tối, khuôn mặt anh cúi thấp
xuống, đẹp đẽ như thế, gân gụi như thế. Cô giơ một tay rờ rẫm má anh,
nước mắt bỗng tràn mi, cõi lòng đau khổ tê tái, lý trí tán loạn rời rạc. Cô lẩm bẩm, chúng ta liệu có đường nào, có tương lai nào đây. Anh sẽ
làm tổn thương em, đừng lại gần em nữa. Buông tha em ra. Anh xót xa v**t v* mặt cô, giọng khan đặc, chật vật nói, em ngủ đi, Khánh Trường. Em cứ ngủ đi đã.
Trên mình anh thoang thoảng mùi hương quen
thuộc. Mùi hương thanh đạm và ấm áp khi nước hoa tiếp xúc với làn da
tinh sạch. Trong thoáng chốc cô tưởng đâu quay lại chiếc giường ấu thơ
hồi sáu tuổi, đang từng bước lìa xa mẹ. Mẹ hứa hẹn với cô, khen ngợi, ôm ấp, hôn cô, sau đó không từ mà biệt. Biết làm sao để tin tưởng yêu
thương người khác trên cái cuộc đời này, rồi ảo vọng rằng mọi chuyện sẽ
ổn định và lâu dài được đây. Cô tự nhủ, mình đã hai mươi bảy tuổi, gặp
một người đàn ông, mình đang yêu và đang được yêu, điều đó làm mình an
toàn. Thân thể như được bao bọc trong chiếc vỏ cứng, cảm giác thu mình
trong kén là thế này chăng. Vậy thì cứ gò ép và tổn thương đi, bụng bảo
dạ. Cô không sợ. Cô cái gì cũng không sợ.
Cô lặng lẽ để anh
nuốt lấy từng giọt lệ trên mắt mình, đầu óc ngưng trệ, ý thức tiêu tan,
lòng mênh mang những mất mát và tư lự. Rồi cứ thế chìm vào bóng tối.
Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Mưa chưa ngừng rơi. Những sợi mưa tia xuống qua kẽ lá ngô đồng, loang loáng sáng vàng dưới đèn đường. Đổ ràn rạt vào trán mát lạnh. Cô khoác áo vào, đứng trong bóng tối, châm một điếu thuốc. Thanh Trì theo ra. Cô nhìn anh, lồng ngực ngùn ngụt hơi men, không nói được lời nào. Anh tiến lại gần, giơ tay lau nước mưa trên mặt cô. Cô vẫn mặc áo đen chần lông tả tơi, cả mùa đông chưa hề thay đổi. Cô không để tâm đến thói thường. Một người con gái lôi thôi lếch thếch, không tình yêu, chẳng lo xa, cứ mải miết với những chuyến hải hồ.Khánh Trường, anh gọi khẽ, có biết anh nhớ em nhường nào không. Đã bao lần những tưởng mình điên mất, vật vã mỗi ngày mỗi đêm, cảm giác thân thể em vẫn còn trong vòng tay, mỏng manh êm ái như lông vũ. Anh chỉ muốn gặp em lần nữa, cảm nhận sự hiện diện của em, xác định rằng em vẫn ở cùng một thế giới với anh. Anh toan ôm lấy cô, nhưng chút tỉnh táo còn sót lại cộng với tính thô bạo và bất kham do hơi men khơi lên khiến cô xô anh ra, lè nhè, anh đã có vợ, lại có cả bồ. Tôi thì, có bạn trai, sắp cưới. Anh muốn làm gì nữa đây. Anh bình tĩnh nhìn Cô, không phản ứng. Cô quay mình đi vào bar.1 giờ rưỡi sáng. Các tiết mục đều đã kết thúc, nhạc hết, người tan. Khánh Trường nốc rượu ừng ực, người mềm nhũn cả đi. Fiona uống cũng nhiều, hăng hái hào hứng hoa tay múa chân. Cô muốn theo Thanh Trì, nhưng anh kiên quyết tiễn cô và những người khác về nhà. Khánh Trường nằm bẹp ở bang ghế sau, bất động. Cô không biết xe đi bao lâu, cô đã chìm sâu vào cơn mê. Khi cô tỉnh lại, trong xe chỉ còn mình cô và người đàn ông cầm lái. Qua cầu vượt rộng thênh thang, xe phóng vùn vụt, gió rít ào ào. Sắc lam xám tĩnh mịch trải rộng trên vòm không bao la trước mặt, điểm lác đác vài vì sao nhạt, mưa quạt lộp độp qua xe. Cô khẽ hỏi, chúng ta đi đâu đây. Người đàn ông không đáp, chỉ vươn một tay ra, trầm lặng nắm tay cô. Xe lao đi mãi trên quốc lộ không có điểm tận cùng.Cô mơ màng nhớ anh dừng xe trong bãi đỗ của khách sạn. Ẵm lấy cô. Vào thang máy, đi dọc hành lang dài hình vành khuyên, mở cửa, đi vào phòng.Anh đặt cô lên chiếc giường lớn êm ái thoải mái, chăn lông ấm mềm ôm ấp thân cô. Cô hé mi, mắt sáng lên trong bóng tối, khuôn mặt anh cúi thấp xuống, đẹp đẽ như thế, gân gụi như thế. Cô giơ một tay rờ rẫm má anh, nước mắt bỗng tràn mi, cõi lòng đau khổ tê tái, lý trí tán loạn rời rạc. Cô lẩm bẩm, chúng ta liệu có đường nào, có tương lai nào đây. Anh sẽ làm tổn thương em, đừng lại gần em nữa. Buông tha em ra. Anh xót xa v**t v* mặt cô, giọng khan đặc, chật vật nói, em ngủ đi, Khánh Trường. Em cứ ngủ đi đã.Trên mình anh thoang thoảng mùi hương quen thuộc. Mùi hương thanh đạm và ấm áp khi nước hoa tiếp xúc với làn da tinh sạch. Trong thoáng chốc cô tưởng đâu quay lại chiếc giường ấu thơ hồi sáu tuổi, đang từng bước lìa xa mẹ. Mẹ hứa hẹn với cô, khen ngợi, ôm ấp, hôn cô, sau đó không từ mà biệt. Biết làm sao để tin tưởng yêu thương người khác trên cái cuộc đời này, rồi ảo vọng rằng mọi chuyện sẽ ổn định và lâu dài được đây. Cô tự nhủ, mình đã hai mươi bảy tuổi, gặp một người đàn ông, mình đang yêu và đang được yêu, điều đó làm mình an toàn. Thân thể như được bao bọc trong chiếc vỏ cứng, cảm giác thu mình trong kén là thế này chăng. Vậy thì cứ gò ép và tổn thương đi, bụng bảo dạ. Cô không sợ. Cô cái gì cũng không sợ.Cô lặng lẽ để anh nuốt lấy từng giọt lệ trên mắt mình, đầu óc ngưng trệ, ý thức tiêu tan, lòng mênh mang những mất mát và tư lự. Rồi cứ thế chìm vào bóng tối.