Tác giả:

Thì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng…

Chương 7-4

Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Anh nói, Khánh Trường, em là người anh vẫn kiếm tìm.Mỗi lần anh ở trong cô, cô lại v**t v* phần tóc sau đầu anh, hít ngửi mùi hương quen thuộc của làn da ở cổ anh, tạm thời quên đi sự phức tạp và sạt lở của hiện thực. Giống hệt lần đầu, khi anh cởi áo cô, áp tấm thân sạch sẽ rắn chắc như cô hình dung lại gần. Ngay cả khi anh tiến vào trong, cô vẫn cảm thấy đầu óc hỗn độn, không sao xác định được ý nghĩ của mình. Cô có yêu anh không, vì lẽ gì lại l*m t*nh với nah, sau này sẽ như thế nào? Không hề thắc mắc những điều đó. Chỉ đơn thuần là muốn lại gần, liên kết, dính liền với anh. Làn da và mùi hương của anh không xa lạ chút nào. Thân thể anh nói với cô rằng, họ chưa bao giờ xa cách.Đồng thời, cô cũng quên đi mọi thắc mắc về anh. Có lẽ anh có quyền quyết định số phận cô. Vì sinh mệnh của họ đã gắn liền với nhau vào một lúc nào đó, tồn tại vì nhau chứ không chỉ vì bản thân mình.Hai tấm thân gắn bó khó rời này, chắc chắn bắt nguồn từ một mối nhân duyên bí ẩn mà lâu dài. Cô ra cầu thang, theo anh xuống gác, tiến về phía phòng khách lấp lánh ánh đèn. Bờ vai và tấm lưng anh sao mà quen thuộc, như thể tay cô đã từng v**t v* qua những đường nét ấy vô vàn lần. Chúng làm mắt và tim cô trở nên an lành. Mọi điểm khác ở con người anh cũng thế, chư bao giờ lạ lẫm, xa cách, rời bỏ cô. Họ là hai nửa tách ra từ một thể, ở nơi tách lìa vẫn còn lưu dấu kí ức và manh mối, đang chờ đến ngày ráp vào như cũ. Bao nhiêu tháng năm nhìn vết thương ấy, chưa bao giờ cô thấy mặt cắt khô lại thành sẹo. Khi họ gặp nhau, cô tiến hành xác nhận từng thông số của hai nửa. Khớp. Liền. Đúng. Hoàn chỉnh.Cô là cuốn sách anh đặt trong hành lý, đọc trước khi đi ngủ để tâm hồn yên ổn. Là khoảng trời đất nhỏ được anh cẩn thận gìn giữ và bảo vệ, vun trồng một cụm diễn vi hoang dã khỏe khoắn yên bình trên núi cao. Cô không liên quan gì đến hiện thực của anh. Cô là nỗi thương cảm và chân thực xác xơ cuối cùng còn lại trong lòng anh. Họ ở bên nhau, bấy giờ thế gian đơn thuần đến cực cùng, giống như tuyết rơi mù mịt phủ kín thôn làng bên dưới, không nhiễm dấu vết con người, không vương hơi hướm thế tục. Ôm lấy nhau, thế giới câm lặng. Chỉ còn hai người.Những điều họ có thể làm, muốn làm, là cởi bỏ quần áo của nhau, tr*n tr** ôm ấp, để hai mặt cắt của trái tim và thân thể lại một lần nữa khớp vào và đối chiếu lại những thông tin đã một thời rất lâu trôi nổi luân hồi chờ đợi. Ngoài ra, không còn gì khác.Cho dù trong hiện thực, anh không phải là người đàn ông thuộc về cô.

Anh nói, Khánh Trường, em là người anh vẫn kiếm tìm.

Mỗi lần anh ở trong cô, cô lại v**t v* phần tóc sau đầu anh, hít ngửi mùi
hương quen thuộc của làn da ở cổ anh, tạm thời quên đi sự phức tạp và
sạt lở của hiện thực. Giống hệt lần đầu, khi anh cởi áo cô, áp tấm thân
sạch sẽ rắn chắc như cô hình dung lại gần. Ngay cả khi anh tiến vào
trong, cô vẫn cảm thấy đầu óc hỗn độn, không sao xác định được ý nghĩ
của mình. Cô có yêu anh không, vì lẽ gì lại l*m t*nh với nah, sau này sẽ như thế nào? Không hề thắc mắc những điều đó. Chỉ đơn thuần là muốn lại gần, liên kết, dính liền với anh. Làn da và mùi hương của anh không xa
lạ chút nào. Thân thể anh nói với cô rằng, họ chưa bao giờ xa cách.

Đồng thời, cô cũng quên đi mọi thắc mắc về anh. Có lẽ anh có quyền quyết
định số phận cô. Vì sinh mệnh của họ đã gắn liền với nhau vào một lúc
nào đó, tồn tại vì nhau chứ không chỉ vì bản thân mình.

Hai tấm
thân gắn bó khó rời này, chắc chắn bắt nguồn từ một mối nhân duyên bí ẩn mà lâu dài. Cô ra cầu thang, theo anh xuống gác, tiến về phía phòng
khách lấp lánh ánh đèn. Bờ vai và tấm lưng anh sao mà quen thuộc, như
thể tay cô đã từng v**t v* qua những đường nét ấy vô vàn lần. Chúng làm
mắt và tim cô trở nên an lành. Mọi điểm khác ở con người anh cũng thế,
chư bao giờ lạ lẫm, xa cách, rời bỏ cô. Họ là hai nửa tách ra từ một
thể, ở nơi tách lìa vẫn còn lưu dấu kí ức và manh mối, đang chờ đến ngày ráp vào như cũ. Bao nhiêu tháng năm nhìn vết thương ấy, chưa bao giờ cô thấy mặt cắt khô lại thành sẹo. Khi họ gặp nhau, cô tiến hành xác nhận
từng thông số của hai nửa. Khớp. Liền. Đúng. Hoàn chỉnh.

Cô là
cuốn sách anh đặt trong hành lý, đọc trước khi đi ngủ để tâm hồn yên ổn. Là khoảng trời đất nhỏ được anh cẩn thận gìn giữ và bảo vệ, vun trồng
một cụm diễn vi hoang dã khỏe khoắn yên bình trên núi cao. Cô không liên quan gì đến hiện thực của anh. Cô là nỗi thương cảm và chân thực xác xơ cuối cùng còn lại trong lòng anh. Họ ở bên nhau, bấy giờ thế gian đơn
thuần đến cực cùng, giống như tuyết rơi mù mịt phủ kín thôn làng bên
dưới, không nhiễm dấu vết con người, không vương hơi hướm thế tục. Ôm
lấy nhau, thế giới câm lặng. Chỉ còn hai người.

Những điều họ có
thể làm, muốn làm, là cởi bỏ quần áo của nhau, tr*n tr** ôm ấp, để hai
mặt cắt của trái tim và thân thể lại một lần nữa khớp vào và đối chiếu
lại những thông tin đã một thời rất lâu trôi nổi luân hồi chờ đợi. Ngoài ra, không còn gì khác.

Cho dù trong hiện thực, anh không phải là người đàn ông thuộc về cô.

Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Anh nói, Khánh Trường, em là người anh vẫn kiếm tìm.Mỗi lần anh ở trong cô, cô lại v**t v* phần tóc sau đầu anh, hít ngửi mùi hương quen thuộc của làn da ở cổ anh, tạm thời quên đi sự phức tạp và sạt lở của hiện thực. Giống hệt lần đầu, khi anh cởi áo cô, áp tấm thân sạch sẽ rắn chắc như cô hình dung lại gần. Ngay cả khi anh tiến vào trong, cô vẫn cảm thấy đầu óc hỗn độn, không sao xác định được ý nghĩ của mình. Cô có yêu anh không, vì lẽ gì lại l*m t*nh với nah, sau này sẽ như thế nào? Không hề thắc mắc những điều đó. Chỉ đơn thuần là muốn lại gần, liên kết, dính liền với anh. Làn da và mùi hương của anh không xa lạ chút nào. Thân thể anh nói với cô rằng, họ chưa bao giờ xa cách.Đồng thời, cô cũng quên đi mọi thắc mắc về anh. Có lẽ anh có quyền quyết định số phận cô. Vì sinh mệnh của họ đã gắn liền với nhau vào một lúc nào đó, tồn tại vì nhau chứ không chỉ vì bản thân mình.Hai tấm thân gắn bó khó rời này, chắc chắn bắt nguồn từ một mối nhân duyên bí ẩn mà lâu dài. Cô ra cầu thang, theo anh xuống gác, tiến về phía phòng khách lấp lánh ánh đèn. Bờ vai và tấm lưng anh sao mà quen thuộc, như thể tay cô đã từng v**t v* qua những đường nét ấy vô vàn lần. Chúng làm mắt và tim cô trở nên an lành. Mọi điểm khác ở con người anh cũng thế, chư bao giờ lạ lẫm, xa cách, rời bỏ cô. Họ là hai nửa tách ra từ một thể, ở nơi tách lìa vẫn còn lưu dấu kí ức và manh mối, đang chờ đến ngày ráp vào như cũ. Bao nhiêu tháng năm nhìn vết thương ấy, chưa bao giờ cô thấy mặt cắt khô lại thành sẹo. Khi họ gặp nhau, cô tiến hành xác nhận từng thông số của hai nửa. Khớp. Liền. Đúng. Hoàn chỉnh.Cô là cuốn sách anh đặt trong hành lý, đọc trước khi đi ngủ để tâm hồn yên ổn. Là khoảng trời đất nhỏ được anh cẩn thận gìn giữ và bảo vệ, vun trồng một cụm diễn vi hoang dã khỏe khoắn yên bình trên núi cao. Cô không liên quan gì đến hiện thực của anh. Cô là nỗi thương cảm và chân thực xác xơ cuối cùng còn lại trong lòng anh. Họ ở bên nhau, bấy giờ thế gian đơn thuần đến cực cùng, giống như tuyết rơi mù mịt phủ kín thôn làng bên dưới, không nhiễm dấu vết con người, không vương hơi hướm thế tục. Ôm lấy nhau, thế giới câm lặng. Chỉ còn hai người.Những điều họ có thể làm, muốn làm, là cởi bỏ quần áo của nhau, tr*n tr** ôm ấp, để hai mặt cắt của trái tim và thân thể lại một lần nữa khớp vào và đối chiếu lại những thông tin đã một thời rất lâu trôi nổi luân hồi chờ đợi. Ngoài ra, không còn gì khác.Cho dù trong hiện thực, anh không phải là người đàn ông thuộc về cô.

Chương 7-4