Thì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng…
Chương 7-11
Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Cô cho rằng mình không thể yêu và được yêu thêm nữa. Cho dù không yêu, vẫn muốn giả vờ rằng thiếu vắng tình yêu vẫn sống được. Quyết tâm chống đối nó.Cô say mê xăm mình, tận hưởng cảm giác nhoi nhói khi mũi kim chích vào da thịt. Đi đến những vùng xa xôi nguy hiểm, vượt núi băng đèo, đường dài sải bước. Dùng thân thể tiếp xúc với đất trời, cảm nhận được sức mạnh và sự tẩy rửa. Yêu hết lần này đến lần khác, thử gắn bó, khát khao tình cảm, không hề hối tiếc, tự hành hạ rồi giày vò người khác. Mở hết tâm hồn và thể xác, mải miết làm việc, dốc hết sức mình. Mọi va chạm thử nghiệm hoặc thực tế, đã biến cuộc sống thành một tấm vải gai ram ráp tang thương được giặt giũ và tẩy sạch trong làn nước sông, cho đến khi phai màu và mỏng xơ. Thanh xuân đã từng tàn khốc và mãnh liệt như thế.Gặp Nhất Đồng, kết hôn, chuyển chỗ ở. Có cơ hội rời khỏi thị xã buồn khổ ấy. Cô muốn đóng gói quá khứ, làm lại cuộc đời với một lý lịch trắng tinh, luôn sẵn sàng xuất phát, dùng lý tính và hành động thực tế vượt qua những trói buộc của cuộc sống. Dù bị hiện thực đánh ngã hết lần này đến lần khác, cũng chưa bao giờ khuất phục.Mối tình với Thanh Trì giống một tấm gương, khiến cô nhìn rõ sự tồn tại của mình. Tuy cố gắng hết sức và đã kiên nhẫn, cô vẫn chưa chữa khỏi nỗi sợ hãi đối với tình cảm đồng thời vẫn khao khát nó từ tận đáy lòng. Đợi chờ tình yêu, tìm kiếm tình yêu, mong cầu tình yêu, dựa dẫm tình yêu. Giống như cố sức bấu lấy giọt nước đang chảy đi, ngọn gió đang bay qua, bản thân yếu đuối, tình cảm thay đổi. Giống như bắt lấy bông hoa trên không, mặt trăng dưới nước. Vô vọng, nhưng số mệnh đã sắp đặt từ trước.
Cô cho rằng mình
không thể yêu và được yêu thêm nữa. Cho dù không yêu, vẫn muốn giả vờ
rằng thiếu vắng tình yêu vẫn sống được. Quyết tâm chống đối nó.
Cô say mê xăm mình, tận hưởng cảm giác nhoi nhói khi mũi kim chích vào
da thịt. Đi đến những vùng xa xôi nguy hiểm, vượt núi băng đèo, đường
dài sải bước. Dùng thân thể tiếp xúc với đất trời, cảm nhận được sức
mạnh và sự tẩy rửa. Yêu hết lần này đến lần khác, thử gắn bó, khát khao
tình cảm, không hề hối tiếc, tự hành hạ rồi giày vò người khác. Mở hết
tâm hồn và thể xác, mải miết làm việc, dốc hết sức mình. Mọi va chạm thử nghiệm hoặc thực tế, đã biến cuộc sống thành một tấm vải gai ram ráp
tang thương được giặt giũ và tẩy sạch trong làn nước sông, cho đến khi
phai màu và mỏng xơ. Thanh xuân đã từng tàn khốc và mãnh liệt như thế.
Gặp Nhất Đồng, kết hôn, chuyển chỗ ở. Có cơ hội rời khỏi thị xã buồn khổ ấy. Cô muốn đóng gói quá khứ, làm lại cuộc đời với một lý lịch trắng
tinh, luôn sẵn sàng xuất phát, dùng lý tính và hành động thực tế vượt
qua những trói buộc của cuộc sống. Dù bị hiện thực đánh ngã hết lần này
đến lần khác, cũng chưa bao giờ khuất phục.
Mối tình với Thanh Trì giống một tấm gương, khiến cô nhìn rõ sự tồn tại
của mình. Tuy cố gắng hết sức và đã kiên nhẫn, cô vẫn chưa chữa khỏi nỗi sợ hãi đối với tình cảm đồng thời vẫn khao khát nó từ tận đáy lòng. Đợi chờ tình yêu, tìm kiếm tình yêu, mong cầu tình yêu, dựa dẫm tình yêu.
Giống như cố sức bấu lấy giọt nước đang chảy đi, ngọn gió đang bay qua,
bản thân yếu đuối, tình cảm thay đổi. Giống như bắt lấy bông hoa trên
không, mặt trăng dưới nước. Vô vọng, nhưng số mệnh đã sắp đặt từ trước.
Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Cô cho rằng mình không thể yêu và được yêu thêm nữa. Cho dù không yêu, vẫn muốn giả vờ rằng thiếu vắng tình yêu vẫn sống được. Quyết tâm chống đối nó.Cô say mê xăm mình, tận hưởng cảm giác nhoi nhói khi mũi kim chích vào da thịt. Đi đến những vùng xa xôi nguy hiểm, vượt núi băng đèo, đường dài sải bước. Dùng thân thể tiếp xúc với đất trời, cảm nhận được sức mạnh và sự tẩy rửa. Yêu hết lần này đến lần khác, thử gắn bó, khát khao tình cảm, không hề hối tiếc, tự hành hạ rồi giày vò người khác. Mở hết tâm hồn và thể xác, mải miết làm việc, dốc hết sức mình. Mọi va chạm thử nghiệm hoặc thực tế, đã biến cuộc sống thành một tấm vải gai ram ráp tang thương được giặt giũ và tẩy sạch trong làn nước sông, cho đến khi phai màu và mỏng xơ. Thanh xuân đã từng tàn khốc và mãnh liệt như thế.Gặp Nhất Đồng, kết hôn, chuyển chỗ ở. Có cơ hội rời khỏi thị xã buồn khổ ấy. Cô muốn đóng gói quá khứ, làm lại cuộc đời với một lý lịch trắng tinh, luôn sẵn sàng xuất phát, dùng lý tính và hành động thực tế vượt qua những trói buộc của cuộc sống. Dù bị hiện thực đánh ngã hết lần này đến lần khác, cũng chưa bao giờ khuất phục.Mối tình với Thanh Trì giống một tấm gương, khiến cô nhìn rõ sự tồn tại của mình. Tuy cố gắng hết sức và đã kiên nhẫn, cô vẫn chưa chữa khỏi nỗi sợ hãi đối với tình cảm đồng thời vẫn khao khát nó từ tận đáy lòng. Đợi chờ tình yêu, tìm kiếm tình yêu, mong cầu tình yêu, dựa dẫm tình yêu. Giống như cố sức bấu lấy giọt nước đang chảy đi, ngọn gió đang bay qua, bản thân yếu đuối, tình cảm thay đổi. Giống như bắt lấy bông hoa trên không, mặt trăng dưới nước. Vô vọng, nhưng số mệnh đã sắp đặt từ trước.