Thì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng…
Chương 7-15
Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Định Sơn đến ngay tức khắc. Nhìn vết máu lấm tấm trên nệm và bộ dạng bất cần bí tỉ vì rượu của Khánh Trường, anh bèn dứt khoát đưa cô đi. Về nhà anh. Anh trông nom cô, nấu cháo, ninh canh rau. Im lặng ở bên cô. Cô không ăn được, sút cân nhanh chóng, mỗi ngày một gầy, cứ ngủ li bì. Như thể không muốn tỉnh cơn mê. Dùng trạng thái ấy để tháo chạy khỏi cỗ máy hiện thực tr*n tr**.Có lúc đêm hôm, anh đến bên giường, nhẹ nhàng hỏi cô, Khánh Trường, vẫn khó thế ư? Cô không mở mắt, yếu ớt gật đầu, anh bèn bước đi, xem vô tuyến hoặc thu dọn nhà bếp. Có lúc tinh mơ, anh lại đến hỏi, Khánh Trường, vẫn khó thế ư? Trong sắc trời tang tảng sáng, cô gật đầu lần nữa, anh lại bước đi. Mãi cho đến một ngày kia, cô cất tiếng lại được.Anh khuyên, Khánh Trường, con người thường không làm nổi những việc trái với bản tính của mình. Em vật vã thế này, nghĩa là rời xa anh ta là không đúng đâu. Hãy đi giành lấy anh ta, buông lòng tự trọng xuống, quên hết hoài nghi đi, gặp nhau nói chuyện một lần. Nếu chỉ tình cảm mới lấp đầy con người em, vậy thì vì sao lại không nghĩ cách có được nó.Đã bình tĩnh lại rồi, đầu óc trở nên sáng suốt, cô nói, cách yêu của em và anh ấy khác nhau. Em cần thuần túy, kiên định, hoàn chỉnh, quả quyết. Thứ chủ nghĩa lý tưởng phi thực tế này rõ ràng là một bi kịch, nhưng em không thể thuyết phục bản thân từ bỏ nó. Đây là tín ngưỡng của em. Nếu chấp nhận thái độ khư khư giữ vững trạng thái cân bằng và nhiều khuôn mặt của anh ấy, thì khác nào thỏa hiệp và khuất phục. Em không làm được. Định Sơn, đó là lối sống của Thanh Trì, không phải của em. Cách yêu ấy khiến em cảm thấy sứt mẻ, lơ lửng, là một sự sỉ nhục và tự lừa dối. Em thà mất anh ấy còn hơn.Anh nói, thực tế thường rất phức tạp, có lẽ anh ta cũng có điều khó nói. Vì sao không cho nhau kiên nhẫn và thời gian.Cô nói, em không phải là người thiếu lòng kiên nhẫn. Đợi mười năm cũng được. Nhưng em không tin tưởng vào tình cảm ấy nữa. Thanh Trì dao động, do dự, không hề chắc chắn về mối quan hệ này. Em không cần biểu diễn, kịch nghệ hay giải trí, em cần có xác nhận và chứng minh. Em biết tác phong của em quá dữ dội, cứng nhắc, bảo thủ, độc đoán, cố chấp, nó sẽ đứt gãy ngang đường chứ không thu được kết quả nào cả. Nhưng em sẵn sàng đón đợi. Điều em làm được lúc này chính là thừa nhận thất bại, giữ im lặng, cố gắng tự chữa lành.Anh nói, vậy thì em cứ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, thử để mình hồi phục xem. Tuy khổ sở, nhưng ngủ thêm một giấc sẽ thấy bớt khổ một phần. Thời gian là phương thuốc hữu hiệu nhất. Mỗi ngày trôi đi, những đau đớn và vụn vỡ sẽ dần dần tái lập cân bằng. Nói chung là thế.
Định
Sơn đến ngay tức khắc. Nhìn vết máu lấm tấm trên nệm và bộ dạng bất cần
bí tỉ vì rượu của Khánh Trường, anh bèn dứt khoát đưa cô đi. Về nhà anh. Anh trông nom cô, nấu cháo, ninh canh rau. Im lặng ở bên cô. Cô không
ăn được, sút cân nhanh chóng, mỗi ngày một gầy, cứ ngủ li bì. Như thể
không muốn tỉnh cơn mê. Dùng trạng thái ấy để tháo chạy khỏi cỗ máy hiện thực tr*n tr**.
Có lúc đêm hôm, anh đến bên giường, nhẹ nhàng
hỏi cô, Khánh Trường, vẫn khó thế ư? Cô không mở mắt, yếu ớt gật đầu,
anh bèn bước đi, xem vô tuyến hoặc thu dọn nhà bếp. Có lúc tinh mơ, anh
lại đến hỏi, Khánh Trường, vẫn khó thế ư? Trong sắc trời tang tảng sáng, cô gật đầu lần nữa, anh lại bước đi. Mãi cho đến một ngày kia, cô cất
tiếng lại được.
Anh khuyên, Khánh Trường, con người thường
không làm nổi những việc trái với bản tính của mình. Em vật vã thế này,
nghĩa là rời xa anh ta là không đúng đâu. Hãy đi giành lấy anh ta, buông lòng tự trọng xuống, quên hết hoài nghi đi, gặp nhau nói chuyện một
lần. Nếu chỉ tình cảm mới lấp đầy con người em, vậy thì vì sao lại không nghĩ cách có được nó.
Đã bình tĩnh lại rồi, đầu óc trở nên
sáng suốt, cô nói, cách yêu của em và anh ấy khác nhau. Em cần thuần
túy, kiên định, hoàn chỉnh, quả quyết. Thứ chủ nghĩa lý tưởng phi thực
tế này rõ ràng là một bi kịch, nhưng em không thể thuyết phục bản thân
từ bỏ nó. Đây là tín ngưỡng của em. Nếu chấp nhận thái độ khư khư giữ
vững trạng thái cân bằng và nhiều khuôn mặt của anh ấy, thì khác nào
thỏa hiệp và khuất phục. Em không làm được. Định Sơn, đó là lối sống của Thanh Trì, không phải của em. Cách yêu ấy khiến em cảm thấy sứt mẻ, lơ
lửng, là một sự sỉ nhục và tự lừa dối. Em thà mất anh ấy còn hơn.
Anh nói, thực tế thường rất phức tạp, có lẽ anh ta cũng có điều khó nói. Vì sao không cho nhau kiên nhẫn và thời gian.
Cô nói, em không phải là người thiếu lòng kiên nhẫn. Đợi mười năm cũng
được. Nhưng em không tin tưởng vào tình cảm ấy nữa. Thanh Trì dao động,
do dự, không hề chắc chắn về mối quan hệ này. Em không cần biểu diễn,
kịch nghệ hay giải trí, em cần có xác nhận và chứng minh. Em biết tác
phong của em quá dữ dội, cứng nhắc, bảo thủ, độc đoán, cố chấp, nó sẽ
đứt gãy ngang đường chứ không thu được kết quả nào cả. Nhưng em sẵn sàng đón đợi. Điều em làm được lúc này chính là thừa nhận thất bại, giữ im
lặng, cố gắng tự chữa lành.
Anh nói, vậy thì em cứ nghỉ ngơi
tĩnh dưỡng, thử để mình hồi phục xem. Tuy khổ sở, nhưng ngủ thêm một
giấc sẽ thấy bớt khổ một phần. Thời gian là phương thuốc hữu hiệu nhất.
Mỗi ngày trôi đi, những đau đớn và vụn vỡ sẽ dần dần tái lập cân bằng.
Nói chung là thế.
Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Định Sơn đến ngay tức khắc. Nhìn vết máu lấm tấm trên nệm và bộ dạng bất cần bí tỉ vì rượu của Khánh Trường, anh bèn dứt khoát đưa cô đi. Về nhà anh. Anh trông nom cô, nấu cháo, ninh canh rau. Im lặng ở bên cô. Cô không ăn được, sút cân nhanh chóng, mỗi ngày một gầy, cứ ngủ li bì. Như thể không muốn tỉnh cơn mê. Dùng trạng thái ấy để tháo chạy khỏi cỗ máy hiện thực tr*n tr**.Có lúc đêm hôm, anh đến bên giường, nhẹ nhàng hỏi cô, Khánh Trường, vẫn khó thế ư? Cô không mở mắt, yếu ớt gật đầu, anh bèn bước đi, xem vô tuyến hoặc thu dọn nhà bếp. Có lúc tinh mơ, anh lại đến hỏi, Khánh Trường, vẫn khó thế ư? Trong sắc trời tang tảng sáng, cô gật đầu lần nữa, anh lại bước đi. Mãi cho đến một ngày kia, cô cất tiếng lại được.Anh khuyên, Khánh Trường, con người thường không làm nổi những việc trái với bản tính của mình. Em vật vã thế này, nghĩa là rời xa anh ta là không đúng đâu. Hãy đi giành lấy anh ta, buông lòng tự trọng xuống, quên hết hoài nghi đi, gặp nhau nói chuyện một lần. Nếu chỉ tình cảm mới lấp đầy con người em, vậy thì vì sao lại không nghĩ cách có được nó.Đã bình tĩnh lại rồi, đầu óc trở nên sáng suốt, cô nói, cách yêu của em và anh ấy khác nhau. Em cần thuần túy, kiên định, hoàn chỉnh, quả quyết. Thứ chủ nghĩa lý tưởng phi thực tế này rõ ràng là một bi kịch, nhưng em không thể thuyết phục bản thân từ bỏ nó. Đây là tín ngưỡng của em. Nếu chấp nhận thái độ khư khư giữ vững trạng thái cân bằng và nhiều khuôn mặt của anh ấy, thì khác nào thỏa hiệp và khuất phục. Em không làm được. Định Sơn, đó là lối sống của Thanh Trì, không phải của em. Cách yêu ấy khiến em cảm thấy sứt mẻ, lơ lửng, là một sự sỉ nhục và tự lừa dối. Em thà mất anh ấy còn hơn.Anh nói, thực tế thường rất phức tạp, có lẽ anh ta cũng có điều khó nói. Vì sao không cho nhau kiên nhẫn và thời gian.Cô nói, em không phải là người thiếu lòng kiên nhẫn. Đợi mười năm cũng được. Nhưng em không tin tưởng vào tình cảm ấy nữa. Thanh Trì dao động, do dự, không hề chắc chắn về mối quan hệ này. Em không cần biểu diễn, kịch nghệ hay giải trí, em cần có xác nhận và chứng minh. Em biết tác phong của em quá dữ dội, cứng nhắc, bảo thủ, độc đoán, cố chấp, nó sẽ đứt gãy ngang đường chứ không thu được kết quả nào cả. Nhưng em sẵn sàng đón đợi. Điều em làm được lúc này chính là thừa nhận thất bại, giữ im lặng, cố gắng tự chữa lành.Anh nói, vậy thì em cứ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, thử để mình hồi phục xem. Tuy khổ sở, nhưng ngủ thêm một giấc sẽ thấy bớt khổ một phần. Thời gian là phương thuốc hữu hiệu nhất. Mỗi ngày trôi đi, những đau đớn và vụn vỡ sẽ dần dần tái lập cân bằng. Nói chung là thế.