Tác giả:

Thì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng…

Chương 8-6

Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Cô nói, tôi đã đọc xong Lục đoạn trên máy bay. Ngọn đèn nhỏ bật sáng suốt hành trình. Có lúc đang đọc thì thiếp đi, thức dậy tiếp tục giở sách. Có lúc suy nghĩ cuộn trào, không sao trấn tĩnh được. Có lúc lòng lặng như gương, tiêu tan tạp niệm. Tôi trông thấy những mảnh đời khác nhau so khớp và gắn kết như thể chừa sẵn những đầu nối nhỏ. Luôn tưởng rằng bản thân đặc biệt, hóa ra không chỉ có mình nghĩ thế. Người và người giống như nhiều nhánh nhỏ rẽ ra từ một giao lộ, kết cấu nội tâm không có gì khác biệt, chẳng qua thuộc tính và hình thức biến đổi vô cùng mà thôi.Đọc xong, Tín Đắc quyết định xếp sách qua một bên, nhét nó vào một ngăn riêng trong va li, không đọc lại nữa, cũng không nghĩ đến việc ném đi. Cô chọn cách cất giữ. Có những cuốn sách đọc xong là lập tức quăng bỏ. Có những cuốn sách sẽ đặt ở bên gối để đọc hết lần này đến lần khác. Có những cuốn sách thích hợp với trời xanh ngày nắng sáng ngời trên giá. Có những cuốn sách đọc xong liền đẩy vào chỗ tối. Giống như cất giữ thanh xuân, cất giữ kí ức và lịch sử, cất giữ một tín vật, cất giữ một bản thân khác bí mật mà chân thực.Thực tế thì, mười ba năm sau cô lại lấy cuốn sách ra. Đọc thêm lần nữa, rồi quyết định viết lá thư đầu tiên cho tác giả chưa từng quen biết kia.

Cô nói, tôi đã đọc xong Lục
đoạn trên máy bay. Ngọn đèn nhỏ bật sáng suốt hành trình. Có lúc đang
đọc thì thiếp đi, thức dậy tiếp tục giở sách. Có lúc suy nghĩ cuộn trào, không sao trấn tĩnh được. Có lúc lòng lặng như gương, tiêu tan tạp
niệm. Tôi trông thấy những mảnh đời khác nhau so khớp và gắn kết như thể chừa sẵn những đầu nối nhỏ. Luôn tưởng rằng bản thân đặc biệt, hóa ra
không chỉ có mình nghĩ thế. Người và người giống như nhiều nhánh nhỏ rẽ
ra từ một giao lộ, kết cấu nội tâm không có gì khác biệt, chẳng qua
thuộc tính và hình thức biến đổi vô cùng mà thôi.

Đọc xong, Tín Đắc quyết định xếp sách qua một bên, nhét nó vào một ngăn riêng trong
va li, không đọc lại nữa, cũng không nghĩ đến việc ném đi. Cô chọn cách
cất giữ. Có những cuốn sách đọc xong là lập tức quăng bỏ. Có những cuốn
sách sẽ đặt ở bên gối để đọc hết lần này đến lần khác. Có những cuốn
sách thích hợp với trời xanh ngày nắng sáng ngời trên giá. Có những cuốn sách đọc xong liền đẩy vào chỗ tối. Giống như cất giữ thanh xuân, cất
giữ kí ức và lịch sử, cất giữ một tín vật, cất giữ một bản thân khác bí
mật mà chân thực.

Thực tế thì, mười ba năm sau cô lại lấy cuốn
sách ra. Đọc thêm lần nữa, rồi quyết định viết lá thư đầu tiên cho tác
giả chưa từng quen biết kia.

Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Cô nói, tôi đã đọc xong Lục đoạn trên máy bay. Ngọn đèn nhỏ bật sáng suốt hành trình. Có lúc đang đọc thì thiếp đi, thức dậy tiếp tục giở sách. Có lúc suy nghĩ cuộn trào, không sao trấn tĩnh được. Có lúc lòng lặng như gương, tiêu tan tạp niệm. Tôi trông thấy những mảnh đời khác nhau so khớp và gắn kết như thể chừa sẵn những đầu nối nhỏ. Luôn tưởng rằng bản thân đặc biệt, hóa ra không chỉ có mình nghĩ thế. Người và người giống như nhiều nhánh nhỏ rẽ ra từ một giao lộ, kết cấu nội tâm không có gì khác biệt, chẳng qua thuộc tính và hình thức biến đổi vô cùng mà thôi.Đọc xong, Tín Đắc quyết định xếp sách qua một bên, nhét nó vào một ngăn riêng trong va li, không đọc lại nữa, cũng không nghĩ đến việc ném đi. Cô chọn cách cất giữ. Có những cuốn sách đọc xong là lập tức quăng bỏ. Có những cuốn sách sẽ đặt ở bên gối để đọc hết lần này đến lần khác. Có những cuốn sách thích hợp với trời xanh ngày nắng sáng ngời trên giá. Có những cuốn sách đọc xong liền đẩy vào chỗ tối. Giống như cất giữ thanh xuân, cất giữ kí ức và lịch sử, cất giữ một tín vật, cất giữ một bản thân khác bí mật mà chân thực.Thực tế thì, mười ba năm sau cô lại lấy cuốn sách ra. Đọc thêm lần nữa, rồi quyết định viết lá thư đầu tiên cho tác giả chưa từng quen biết kia.

Chương 8-6