Tác giả:

Thì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng…

Chương 8-10

Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Sau buổi thẩm vấn, Tín Đắc vào gặp Cầm Dược.Cô ngồi ở phòng chờ, nhìn qua kính cách ly thấy ông được điệu ra. Người đàn ông khỏe khoắn tuấn tú năm nào giờ bị bệnh tật hành hạ, gầy gò đến độ không còn ra hình người nữa, lùng thùng trong chiếc áo len xám, mặt mũi xanh tái, hai má và cằm tua tủa râu. Một lần nữa họ ở rất gần nhau. Mắt ông không hề thay đổi. Nhìn thẳng vào cô, vẫn ánh nét cười như ngày cũ.Ông chào, Tín Đắc, em ở Anh ổn chứ? Như thể quên bẵng bọn họ vừa ngồi ở hai phía đối lập trên tòa.Cô nói, em đỗ đại học rồi. Sinh học phân tử.Ha ha, vậy là sau này em sẽ biết vì sao mỗi người chúng ta lại cấu tạo một khác. Cấu tạo khác nhau nên số phận mới khác nhau đấy.Cảm giác thân thuộc ùa về. Ông là người đã trèo cây hái cho cô một bọc dâu tím. Ông dạy cô cách thưởng ngoạn những đám mây. Dưới ánh trăng ông lơ đãng nâng shakuhachi(*) lên thổi. Ông cùng họ đi dự bữa tiệc thịnh soạn của biển hoa ngày xuân. Trong ngôi đình sau cơn mưa, ông cởi bỏ quần áo để phô bày vẻ đẹp hoàn chỉnh. Ông dùng tình cảm và thân thể để thấu hiểu cuộc sống đầy ảo ảnh của cặp mẹ con từ phương xa đến. Ông là người bắt buộc cô phải nhận ra những tan tành và hư vô.(*) Một loại sáo cổ của Trung Quốc, sau này du nhập vào Nhật Bản, được người Nhật bảo tồn và phát triển đến đỉnh cao cho tới bây giờ. Hình dáng và nguyên liệu làm shakuhachi đã được nhắc đến cuốiÔng hỏi, em tin những lời tôi khai chứ?Cô nói, em tin hay không, tất cả cũng có gì khác? Em chỉ muốn biết vì sao ông lại ruồng bỏ mẹ dưới đáy hồ suốt ba năm dài như thế.Tôi là một người đàn ông tầm thường, Tín Đắc ạ. Tôi hèn yếu lắm. Tôi chỉ muốn tự bảo vệ mình, sống tạm tới đâu hay tới đó thôi.Ông để mặc cho mẹ chết đi, cô quạnh trong lòng nước. Đây là yêu sao?Phải. Đây là yêu. Cuối cùng mẹ em đã bức bách tôi phải thừa nhận. Chân tướng cô ấy đòi hỏi chính là thế đấy. Ông bình tĩnh nhìn cô, không né tránh ánh mắt, chắc em đang thấy thất vọng vô cùng, Tín Đắc nhỉ. Tình yêu không cao thượng, cũng chẳng hề lãng mạn. Đến thời khắc nhất định, nó sẽ phơi ra đủ phũ phàng và tàn khốc. Không kĩ xảo, không phép màu, không viễn cảnh, không đường lui. Chỉ có khảo nghiệm và chân tướng. Tình yêu trần tục, tình yêu của người phàm.

Sau buổi thẩm vấn, Tín Đắc vào gặp Cầm Dược.

Cô ngồi ở phòng chờ, nhìn qua kính cách ly thấy ông được điệu ra. Người đàn ông khỏe khoắn tuấn tú năm nào giờ bị bệnh tật hành hạ, gầy gò đến
độ không còn ra hình người nữa, lùng thùng trong chiếc áo len xám, mặt
mũi xanh tái, hai má và cằm tua tủa râu. Một lần nữa họ ở rất gần nhau.
Mắt ông không hề thay đổi. Nhìn thẳng vào cô, vẫn ánh nét cười như ngày
cũ.

Ông chào, Tín Đắc, em ở Anh ổn chứ? Như thể quên bẵng bọn họ vừa ngồi ở hai phía đối lập trên tòa.

Cô nói, em đỗ đại học rồi. Sinh học phân tử.

Ha ha, vậy là sau này em sẽ biết vì sao mỗi người chúng ta lại cấu tạo
một khác. Cấu tạo khác nhau nên số phận mới khác nhau đấy.

Cảm
giác thân thuộc ùa về. Ông là người đã trèo cây hái cho cô một bọc dâu
tím. Ông dạy cô cách thưởng ngoạn những đám mây. Dưới ánh trăng ông lơ
đãng nâng shakuhachi(*) lên thổi. Ông cùng họ đi dự bữa tiệc thịnh soạn
của biển hoa ngày xuân. Trong ngôi đình sau cơn mưa, ông cởi bỏ quần áo
để phô bày vẻ đẹp hoàn chỉnh. Ông dùng tình cảm và thân thể để thấu hiểu cuộc sống đầy ảo ảnh của cặp mẹ con từ phương xa đến. Ông là người bắt
buộc cô phải nhận ra những tan tành và hư vô.

(*) Một loại sáo
cổ của Trung Quốc, sau này du nhập vào Nhật Bản, được người Nhật bảo tồn và phát triển đến đỉnh cao cho tới bây giờ. Hình dáng và nguyên liệu
làm shakuhachi đã được nhắc đến cuối

Ông hỏi, em tin những lời tôi khai chứ?

Cô nói, em tin hay không, tất cả cũng có gì khác? Em chỉ muốn biết vì
sao ông lại ruồng bỏ mẹ dưới đáy hồ suốt ba năm dài như thế.

Tôi là một người đàn ông tầm thường, Tín Đắc ạ. Tôi hèn yếu lắm. Tôi chỉ muốn tự bảo vệ mình, sống tạm tới đâu hay tới đó thôi.

Ông để mặc cho mẹ chết đi, cô quạnh trong lòng nước. Đây là yêu sao?

Phải. Đây là yêu. Cuối cùng mẹ em đã bức bách tôi phải thừa nhận. Chân
tướng cô ấy đòi hỏi chính là thế đấy. Ông bình tĩnh nhìn cô, không né
tránh ánh mắt, chắc em đang thấy thất vọng vô cùng, Tín Đắc nhỉ. Tình
yêu không cao thượng, cũng chẳng hề lãng mạn. Đến thời khắc nhất định,
nó sẽ phơi ra đủ phũ phàng và tàn khốc. Không kĩ xảo, không phép màu,
không viễn cảnh, không đường lui. Chỉ có khảo nghiệm và chân tướng. Tình yêu trần tục, tình yêu của người phàm.

Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Sau buổi thẩm vấn, Tín Đắc vào gặp Cầm Dược.Cô ngồi ở phòng chờ, nhìn qua kính cách ly thấy ông được điệu ra. Người đàn ông khỏe khoắn tuấn tú năm nào giờ bị bệnh tật hành hạ, gầy gò đến độ không còn ra hình người nữa, lùng thùng trong chiếc áo len xám, mặt mũi xanh tái, hai má và cằm tua tủa râu. Một lần nữa họ ở rất gần nhau. Mắt ông không hề thay đổi. Nhìn thẳng vào cô, vẫn ánh nét cười như ngày cũ.Ông chào, Tín Đắc, em ở Anh ổn chứ? Như thể quên bẵng bọn họ vừa ngồi ở hai phía đối lập trên tòa.Cô nói, em đỗ đại học rồi. Sinh học phân tử.Ha ha, vậy là sau này em sẽ biết vì sao mỗi người chúng ta lại cấu tạo một khác. Cấu tạo khác nhau nên số phận mới khác nhau đấy.Cảm giác thân thuộc ùa về. Ông là người đã trèo cây hái cho cô một bọc dâu tím. Ông dạy cô cách thưởng ngoạn những đám mây. Dưới ánh trăng ông lơ đãng nâng shakuhachi(*) lên thổi. Ông cùng họ đi dự bữa tiệc thịnh soạn của biển hoa ngày xuân. Trong ngôi đình sau cơn mưa, ông cởi bỏ quần áo để phô bày vẻ đẹp hoàn chỉnh. Ông dùng tình cảm và thân thể để thấu hiểu cuộc sống đầy ảo ảnh của cặp mẹ con từ phương xa đến. Ông là người bắt buộc cô phải nhận ra những tan tành và hư vô.(*) Một loại sáo cổ của Trung Quốc, sau này du nhập vào Nhật Bản, được người Nhật bảo tồn và phát triển đến đỉnh cao cho tới bây giờ. Hình dáng và nguyên liệu làm shakuhachi đã được nhắc đến cuốiÔng hỏi, em tin những lời tôi khai chứ?Cô nói, em tin hay không, tất cả cũng có gì khác? Em chỉ muốn biết vì sao ông lại ruồng bỏ mẹ dưới đáy hồ suốt ba năm dài như thế.Tôi là một người đàn ông tầm thường, Tín Đắc ạ. Tôi hèn yếu lắm. Tôi chỉ muốn tự bảo vệ mình, sống tạm tới đâu hay tới đó thôi.Ông để mặc cho mẹ chết đi, cô quạnh trong lòng nước. Đây là yêu sao?Phải. Đây là yêu. Cuối cùng mẹ em đã bức bách tôi phải thừa nhận. Chân tướng cô ấy đòi hỏi chính là thế đấy. Ông bình tĩnh nhìn cô, không né tránh ánh mắt, chắc em đang thấy thất vọng vô cùng, Tín Đắc nhỉ. Tình yêu không cao thượng, cũng chẳng hề lãng mạn. Đến thời khắc nhất định, nó sẽ phơi ra đủ phũ phàng và tàn khốc. Không kĩ xảo, không phép màu, không viễn cảnh, không đường lui. Chỉ có khảo nghiệm và chân tướng. Tình yêu trần tục, tình yêu của người phàm.

Chương 8-10