Thì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng…
Chương 9-9
Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Hôm ấy, màn đêm buông phủ cô và Tín Đắc trên đường quay xuống. Họ dừng nghỉ trong hẻm núi rất lâu, ngắm những đỉnh cao trập trùng nối dài và thôn làng rải rác xa xa bên dưới. Một không gian bao trùm hoàn chỉnh nhờ sự giao hòa của vũ trụ và vẻ đẹp thiên nhiên, chỉ ở nơi cao xa này mới cảm nhận được. Trang nghiêm, trật tự, ăm ắp sức sông. Lớp lớp nhà gỗ lung linh đèn đuốc như đồng vọng với tinh tú xa xôi, dòng suối róc rách, lúa đồng rập rờn khi gió thổi, chó sủa, côn trùng rả rích, trẻ con thút thít, có người cất tiếng ca. Trời đất vạn vật đang trải hoạt động ra trong một trật tự hoàn mĩ. Họ ngắm nhìn và lắng nghe tất cả, hồi lâu, cảm giác thân tâm tan chảy, từ đầu đến chân lâng lâng trong yên bình và hân hoan to lớn.Bầu trời mùa hạ, tinh tú rọi ngời, phát sáng lấp lánh trên nền đêm. Viêm mãn, bao la, rỡ ràng như thế. Giống một lời nguyện ước. Có phải Sao Mộc không? Bên dưới ngân hà, cô lắng nghe tiếng vọng của thinh lặng. Cô nên đi đâu? Cô phải sống tiếp thế nào? Nghi vấn không lời đáp này cần một luồng sáng mở đường rọi lối. Trên chuyến tàu tốc hành lao vào mịt mùng đen tối, những người trốn chạy lòng đầy hoài nghi nửa chừng nhảy tàu một mình một ý này, kết cục đi ngược đường của họ sẽ thế nào? Bươn bả trên mảnh đất người đời mênh mang hòng tìm kiếm chỗ đứng của mình, phó mặc thân thể và trái tim mình cùng tan rã.Tuân theo quy luật thiên nhiên, hòa cùng tiết tấu vũ trụ. Bản thân mình chẳng may vỡ nát, thì hãy nhặt nó lên, giao lại cho trật tự của số mệnh.Đây là điều duy nhất cô giác ngộ được ở Xuân Mai.
Hôm ấy, màn đêm buông phủ cô và Tín Đắc trên đường quay xuống. Họ dừng nghỉ trong hẻm núi rất lâu, ngắm những đỉnh cao trập trùng nối dài và thôn làng rải rác xa xa bên dưới. Một không gian bao trùm hoàn chỉnh nhờ sự giao hòa của vũ trụ và vẻ đẹp thiên nhiên, chỉ ở nơi cao xa này mới cảm nhận được. Trang nghiêm, trật tự, ăm ắp sức sông. Lớp lớp nhà gỗ lung linh đèn đuốc như đồng vọng với tinh tú xa xôi, dòng suối róc rách, lúa đồng rập rờn khi gió thổi, chó sủa, côn trùng rả rích, trẻ con thút thít, có người cất tiếng ca. Trời đất vạn vật đang trải hoạt động ra trong một trật tự hoàn mĩ. Họ ngắm nhìn và lắng nghe tất cả, hồi lâu, cảm giác thân tâm tan chảy, từ đầu đến chân lâng lâng trong yên bình và hân hoan to lớn.
Bầu trời mùa hạ, tinh tú rọi ngời, phát sáng lấp lánh trên nền đêm. Viêm mãn, bao la, rỡ ràng như thế. Giống một lời nguyện ước. Có phải Sao Mộc không? Bên dưới ngân hà, cô lắng nghe tiếng vọng của thinh lặng. Cô nên đi đâu? Cô phải sống tiếp thế nào? Nghi vấn không lời đáp này cần một luồng sáng mở đường rọi lối. Trên chuyến tàu tốc hành lao vào mịt mùng đen tối, những người trốn chạy lòng đầy hoài nghi nửa chừng nhảy tàu một mình một ý này, kết cục đi ngược đường của họ sẽ thế nào? Bươn bả trên mảnh đất người đời mênh mang hòng tìm kiếm chỗ đứng của mình, phó mặc thân thể và trái tim mình cùng tan rã.
Tuân theo quy luật thiên nhiên, hòa cùng tiết tấu vũ trụ. Bản thân mình chẳng may vỡ nát, thì hãy nhặt nó lên, giao lại cho trật tự của số mệnh.
Đây là điều duy nhất cô giác ngộ được ở Xuân Mai.
Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Hôm ấy, màn đêm buông phủ cô và Tín Đắc trên đường quay xuống. Họ dừng nghỉ trong hẻm núi rất lâu, ngắm những đỉnh cao trập trùng nối dài và thôn làng rải rác xa xa bên dưới. Một không gian bao trùm hoàn chỉnh nhờ sự giao hòa của vũ trụ và vẻ đẹp thiên nhiên, chỉ ở nơi cao xa này mới cảm nhận được. Trang nghiêm, trật tự, ăm ắp sức sông. Lớp lớp nhà gỗ lung linh đèn đuốc như đồng vọng với tinh tú xa xôi, dòng suối róc rách, lúa đồng rập rờn khi gió thổi, chó sủa, côn trùng rả rích, trẻ con thút thít, có người cất tiếng ca. Trời đất vạn vật đang trải hoạt động ra trong một trật tự hoàn mĩ. Họ ngắm nhìn và lắng nghe tất cả, hồi lâu, cảm giác thân tâm tan chảy, từ đầu đến chân lâng lâng trong yên bình và hân hoan to lớn.Bầu trời mùa hạ, tinh tú rọi ngời, phát sáng lấp lánh trên nền đêm. Viêm mãn, bao la, rỡ ràng như thế. Giống một lời nguyện ước. Có phải Sao Mộc không? Bên dưới ngân hà, cô lắng nghe tiếng vọng của thinh lặng. Cô nên đi đâu? Cô phải sống tiếp thế nào? Nghi vấn không lời đáp này cần một luồng sáng mở đường rọi lối. Trên chuyến tàu tốc hành lao vào mịt mùng đen tối, những người trốn chạy lòng đầy hoài nghi nửa chừng nhảy tàu một mình một ý này, kết cục đi ngược đường của họ sẽ thế nào? Bươn bả trên mảnh đất người đời mênh mang hòng tìm kiếm chỗ đứng của mình, phó mặc thân thể và trái tim mình cùng tan rã.Tuân theo quy luật thiên nhiên, hòa cùng tiết tấu vũ trụ. Bản thân mình chẳng may vỡ nát, thì hãy nhặt nó lên, giao lại cho trật tự của số mệnh.Đây là điều duy nhất cô giác ngộ được ở Xuân Mai.