Thì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng…
Chương 10-6
Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Cô hỏi Cầm Dược, đã yêu nhau vì sao không thể ở bên nhau. Người đàn ông trả lời, hai hành vi độc lập. Bấy giờ cô không hiểu được, bây giờ cô đã rút tỉa từ thực tiễn. Bèn tự hỏi lòng, đây là chân tướng cuộc sống mà cô muốn ư? Gần năm năm trời, giữ vững tinh thần trầm tĩnh nhẫn nại, hiện thực hóa cuộc sống sinh thành dưỡng dục và tách biệt với đời. Nay cô là người đàn bà có chồng có con có gia đình. Cô gấp gáp, viên mãn, sốt sắng thúc đẩy cuộc đời mình như thế, không cảm thấy hư hại vì hao mòn quá độ ư? Nói cách khác, cô không thể nào thành hình được nữa, bởi đã tan tành trong hư vô tự bao giờ rồi.Cô nói, tôi cho rằng mình không cần bất cứ ai, cú nhào lộn mãi trong mô hình tình cảm luẩn quẩn tuần hoàn: chìm vào, thoát ra, thoát ra, chìm vào. Tôi luôn muốn biết trong các cặp cộng sinh tình cảm và t*nh d*c, phản bội và quy phục, buông thả và an toàn, giam hãm và chạy trốn… thì cặp nào tiếp cận được bản chất tình yêu. Kiên trì dò dẫm, khăng khăng tìm kiếm chứng minh. Tôi muốn biết vì sao tôi không thể sống một mình trên đời, mà vẫn không thể yêu thương ai thật lòng như vậy. Yêu là gì, tôi không biết. Tôi hi vọng mình sẽ tìm thấy luận cứ, xác minh, hi vọng chạm được vào một kết luận rõ ràng và thuyết phục.
Cô hỏi Cầm Dược, đã yêu nhau vì sao không thể ở bên nhau. Người đàn ông trả lời, hai hành vi độc lập. Bấy giờ cô
không hiểu được, bây giờ cô đã rút tỉa từ thực tiễn. Bèn tự hỏi lòng,
đây là chân tướng cuộc sống mà cô muốn ư? Gần năm năm trời, giữ vững
tinh thần trầm tĩnh nhẫn nại, hiện thực hóa cuộc sống sinh thành dưỡng
dục và tách biệt với đời. Nay cô là người đàn bà có chồng có con có gia
đình. Cô gấp gáp, viên mãn, sốt sắng thúc đẩy cuộc đời mình như thế,
không cảm thấy hư hại vì hao mòn quá độ ư? Nói cách khác, cô không thể
nào thành hình được nữa, bởi đã tan tành trong hư vô tự bao giờ rồi.
Cô nói, tôi cho rằng mình không cần bất cứ ai, cú nhào lộn mãi trong mô hình tình cảm luẩn quẩn tuần hoàn: chìm vào, thoát ra, thoát ra, chìm
vào. Tôi luôn muốn biết trong các cặp cộng sinh tình cảm và t*nh d*c,
phản bội và quy phục, buông thả và an toàn, giam hãm và chạy trốn… thì
cặp nào tiếp cận được bản chất tình yêu. Kiên trì dò dẫm, khăng khăng
tìm kiếm chứng minh. Tôi muốn biết vì sao tôi không thể sống một mình
trên đời, mà vẫn không thể yêu thương ai thật lòng như vậy. Yêu là gì,
tôi không biết. Tôi hi vọng mình sẽ tìm thấy luận cứ, xác minh, hi vọng
chạm được vào một kết luận rõ ràng và thuyết phục.
Xuân YếnTác giả: An Ni Bảo BốiTruyện Ngôn TìnhThì chính sự tối tăm không thể giấu chi khỏi Chúa. Ban đêm soi sáng như ban ngày, và sự tối tăm Cũng như ánh sáng của Chúa. -Thi Thiên 139:12 (*) (*) Còn gọi là Thánh Vịnh, một sách thuộc Kinh Thánh. Trong Xuân yến có sử sụng một số trích dẫn Kinh Thánh. Phần dịch tiếng Việt tương ứng ( trong chính văn và trên đánh dấu sách) là dẫn từ Kinh Thánh Việt ngữ năm 1926. Tựa Lời muốn giãy bày gửi gắm cả ở đây. Người trong truyện sẽ lần lượt nói ra điều tôi ấp ủ. Viết đến gần cuối sách, không khí phương Bắc đã bắt đầu se se. Rừng bạch dương ran ran tiếng ve không ngơi nghỉ, câu chuyện đã lấy đi cả màu hạ của tôi. Ngôi nhà thôn dã nơi ngoại ô này hầu như biệt lập với thế giới, nguyên ngày làm việc, viết mệt thì chợp mắt chốc lát trên xô pha bên cạnh, thức dậy lại viết. Có lúc đêm khuya ra ngoài ngắm trăng tản bộ. Tôi và nhân gian cứ thế lãng quên nhau. Dù thiếu vắng sự hiện diện, can thiệp, nói năng hay hành động của con người, vạn vật vẫn kiệm lời và sinh sôi vậy thôi. Loài người bé mọn chẳng… Cô hỏi Cầm Dược, đã yêu nhau vì sao không thể ở bên nhau. Người đàn ông trả lời, hai hành vi độc lập. Bấy giờ cô không hiểu được, bây giờ cô đã rút tỉa từ thực tiễn. Bèn tự hỏi lòng, đây là chân tướng cuộc sống mà cô muốn ư? Gần năm năm trời, giữ vững tinh thần trầm tĩnh nhẫn nại, hiện thực hóa cuộc sống sinh thành dưỡng dục và tách biệt với đời. Nay cô là người đàn bà có chồng có con có gia đình. Cô gấp gáp, viên mãn, sốt sắng thúc đẩy cuộc đời mình như thế, không cảm thấy hư hại vì hao mòn quá độ ư? Nói cách khác, cô không thể nào thành hình được nữa, bởi đã tan tành trong hư vô tự bao giờ rồi.Cô nói, tôi cho rằng mình không cần bất cứ ai, cú nhào lộn mãi trong mô hình tình cảm luẩn quẩn tuần hoàn: chìm vào, thoát ra, thoát ra, chìm vào. Tôi luôn muốn biết trong các cặp cộng sinh tình cảm và t*nh d*c, phản bội và quy phục, buông thả và an toàn, giam hãm và chạy trốn… thì cặp nào tiếp cận được bản chất tình yêu. Kiên trì dò dẫm, khăng khăng tìm kiếm chứng minh. Tôi muốn biết vì sao tôi không thể sống một mình trên đời, mà vẫn không thể yêu thương ai thật lòng như vậy. Yêu là gì, tôi không biết. Tôi hi vọng mình sẽ tìm thấy luận cứ, xác minh, hi vọng chạm được vào một kết luận rõ ràng và thuyết phục.