Tác giả:

Câu chuyện có lẽ bắt đầu từ học viện cảnh sát yêu dấu. Bạch Vân, một cô nàng Hà Thành năng động, vui vẻ và hòa đồng, nuôi ước mơ trở thành nữ cảnh sát giỏi từ khi còn bé xíu. Ngày nhập học đầu tiên, cô nàng bị đám nữ sinh cùng phòng phân công múc nước vì...tên cuối sổ. Chẳng chịu thiệt thòi, Bạch Vân toan tranh cãi để lấy lại công bằng, nhưng nhớ lời cha dặn: "phải có tinh thần đoàn kết với mọi người ", vả lại nàng tiểu thư Thu Trang đanh đá kia rõ ràng muốn trêu tức cô nên thôi, một điều nhịn chín điều lành. Cô cười tươi như hoa ( sắp điên rồi), vui vẻ lấy chậu,xem như là thể dục miễn phí. Vừa đi, Bạch Vân vừa cố gắng tự an ủi mình: -Huhm! Tưởng hạ gục bổn cô nương mà dễ sao? Để xem, tôi đi múc nước hay các người đến phòng tập gym khỏe hơn, dáng đẹp hơn. Hì hì! Dĩ nhiên là... CỘP! ẦM! RÀO!!! Ba tiếng kêu kinh thiên động địa liên tiếp phát ra! Bạch Vân nhận ra rằng cơ thể mình đang trong tình trạng ướt nhẹp từ đầu tới chân! Phải chăng trời mưa? Ko! Làm gì có tiếng mưa rơi! Hơn nữa cô…

Chương 18

Đôi Ta Còn Gặp Lại?Tác giả: Quỳnh SươngTruyện Ngôn TìnhCâu chuyện có lẽ bắt đầu từ học viện cảnh sát yêu dấu. Bạch Vân, một cô nàng Hà Thành năng động, vui vẻ và hòa đồng, nuôi ước mơ trở thành nữ cảnh sát giỏi từ khi còn bé xíu. Ngày nhập học đầu tiên, cô nàng bị đám nữ sinh cùng phòng phân công múc nước vì...tên cuối sổ. Chẳng chịu thiệt thòi, Bạch Vân toan tranh cãi để lấy lại công bằng, nhưng nhớ lời cha dặn: "phải có tinh thần đoàn kết với mọi người ", vả lại nàng tiểu thư Thu Trang đanh đá kia rõ ràng muốn trêu tức cô nên thôi, một điều nhịn chín điều lành. Cô cười tươi như hoa ( sắp điên rồi), vui vẻ lấy chậu,xem như là thể dục miễn phí. Vừa đi, Bạch Vân vừa cố gắng tự an ủi mình: -Huhm! Tưởng hạ gục bổn cô nương mà dễ sao? Để xem, tôi đi múc nước hay các người đến phòng tập gym khỏe hơn, dáng đẹp hơn. Hì hì! Dĩ nhiên là... CỘP! ẦM! RÀO!!! Ba tiếng kêu kinh thiên động địa liên tiếp phát ra! Bạch Vân nhận ra rằng cơ thể mình đang trong tình trạng ướt nhẹp từ đầu tới chân! Phải chăng trời mưa? Ko! Làm gì có tiếng mưa rơi! Hơn nữa cô… Ông trời cuối cùng cũng chịu ngưng rơi nước. Việt Hoàng chẳng biết đã thiếp đi từ khi nào. Cậu cũng mệt! Gió buổi sáng cuối thu len lỏi qua da thịt cộng với cả đêm qua giầm mưa nên có phần hơi lạnh. Áo của Việt Hoàng đã khô, cậu khẽ rùng mình tỉnh giấc.Khuôn mặt cô gái ko sức sống, môi tái nhợt và hai mắt đã nhắm nghiền, cậu vội vàng bế cô lên tay rồi chạy thẳng đến phòng y tế.Cũng chỉ tại cô quá ương bướng nên mới ra cớ sự. Trời hôm qua có dấu hiệu mưa, thầy giáo đã cho phép nghỉ trực nhưng cô vẫn nhất quyết bắt cậu đi cho bằng được.-Cho anh biết! Việc đi trực là nghĩa vụ và trọng trách cao cả của người học viên. Nếu anh ko đi là ko yêu nghề rồi!-Nhưng trời sắp mưa to đấy, vả lại thầy cũng cho nghỉ rồi còn gì. Hai chuyện này đâu liên quan gì đến nhau!Cô nói lớn ở đầu dây bên kia:-Tóm lại, bằng mọi giá anh phải đi trực. Ko mưa với chả nắng gì hết.Kì thực cô vì muốn cậu biết rằng Ngọc Hân quan tâm đến cậu như thế nào khi chu đáo chuẩn bị ô, và còn muốn hỏi riêng cậu về chuyện tình cảm với cô bạn, có điều kiện để tác hợp cho hai người.Nhưng trớ trêu thay, cái tính đãng trí ngàn năm khó sửa, để quên ô ở nhà, mà đúng hơn là ko thấy nên cũng ko nhớ tới nữa,Chị y tá bước ra từ phòng bệnh, thở phào:-Cô bé ko sao! Chỉ bị cảm lạnh thôi! Chị đã cho uống thuốc và thay đồ rồi! Lát nữa là có thể vào thăm!Việt Hoàng cười nhẹ vẻ như đã an tâm phần nào. Chị y tá nhìn cậu lắc đầu:-Xem ra người ko ổn hiện giờ là em đấy! Em nên về nghỉ ngơi đi!Cậu gật đầu, cúi chào theo lệ rồi quay đi. Nhưng vẫn cố nán lại nhìn qua khung cửa kính xem Bạch Vân ra sao.Cô gái đang nằm ngủ trên giường bệnh. Nét mặt hồng hào trở lại nên cũng an tâm phần nào!

Ông trời cuối cùng cũng chịu ngưng rơi nước. Việt Hoàng chẳng biết đã thiếp đi từ khi nào. Cậu cũng mệt! Gió buổi sáng cuối thu len lỏi qua da thịt cộng với cả đêm qua giầm mưa nên có phần hơi lạnh. Áo của Việt Hoàng đã khô, cậu khẽ rùng mình tỉnh giấc.

Khuôn mặt cô gái ko sức sống, môi tái nhợt và hai mắt đã nhắm nghiền, cậu vội vàng bế cô lên tay rồi chạy thẳng đến phòng y tế.

Cũng chỉ tại cô quá ương bướng nên mới ra cớ sự. Trời hôm qua có dấu hiệu mưa, thầy giáo đã cho phép nghỉ trực nhưng cô vẫn nhất quyết bắt cậu đi cho bằng được.

-Cho anh biết! Việc đi trực là nghĩa vụ và trọng trách cao cả của người học viên. Nếu anh ko đi là ko yêu nghề rồi!

-Nhưng trời sắp mưa to đấy, vả lại thầy cũng cho nghỉ rồi còn gì. Hai chuyện này đâu liên quan gì đến nhau!

Cô nói lớn ở đầu dây bên kia:

-Tóm lại, bằng mọi giá anh phải đi trực. Ko mưa với chả nắng gì hết.

Kì thực cô vì muốn cậu biết rằng Ngọc Hân quan tâm đến cậu như thế nào khi chu đáo chuẩn bị ô, và còn muốn hỏi riêng cậu về chuyện tình cảm với cô bạn, có điều kiện để tác hợp cho hai người.Nhưng trớ trêu thay, cái tính đãng trí ngàn năm khó sửa, để quên ô ở nhà, mà đúng hơn là ko thấy nên cũng ko nhớ tới nữa,

Chị y tá bước ra từ phòng bệnh, thở phào:

-Cô bé ko sao! Chỉ bị cảm lạnh thôi! Chị đã cho uống thuốc và thay đồ rồi! Lát nữa là có thể vào thăm!

Việt Hoàng cười nhẹ vẻ như đã an tâm phần nào. Chị y tá nhìn cậu lắc đầu:

-Xem ra người ko ổn hiện giờ là em đấy! Em nên về nghỉ ngơi đi!

Cậu gật đầu, cúi chào theo lệ rồi quay đi. Nhưng vẫn cố nán lại nhìn qua khung cửa kính xem Bạch Vân ra sao.

Cô gái đang nằm ngủ trên giường bệnh. Nét mặt hồng hào trở lại nên cũng an tâm phần nào!

Đôi Ta Còn Gặp Lại?Tác giả: Quỳnh SươngTruyện Ngôn TìnhCâu chuyện có lẽ bắt đầu từ học viện cảnh sát yêu dấu. Bạch Vân, một cô nàng Hà Thành năng động, vui vẻ và hòa đồng, nuôi ước mơ trở thành nữ cảnh sát giỏi từ khi còn bé xíu. Ngày nhập học đầu tiên, cô nàng bị đám nữ sinh cùng phòng phân công múc nước vì...tên cuối sổ. Chẳng chịu thiệt thòi, Bạch Vân toan tranh cãi để lấy lại công bằng, nhưng nhớ lời cha dặn: "phải có tinh thần đoàn kết với mọi người ", vả lại nàng tiểu thư Thu Trang đanh đá kia rõ ràng muốn trêu tức cô nên thôi, một điều nhịn chín điều lành. Cô cười tươi như hoa ( sắp điên rồi), vui vẻ lấy chậu,xem như là thể dục miễn phí. Vừa đi, Bạch Vân vừa cố gắng tự an ủi mình: -Huhm! Tưởng hạ gục bổn cô nương mà dễ sao? Để xem, tôi đi múc nước hay các người đến phòng tập gym khỏe hơn, dáng đẹp hơn. Hì hì! Dĩ nhiên là... CỘP! ẦM! RÀO!!! Ba tiếng kêu kinh thiên động địa liên tiếp phát ra! Bạch Vân nhận ra rằng cơ thể mình đang trong tình trạng ướt nhẹp từ đầu tới chân! Phải chăng trời mưa? Ko! Làm gì có tiếng mưa rơi! Hơn nữa cô… Ông trời cuối cùng cũng chịu ngưng rơi nước. Việt Hoàng chẳng biết đã thiếp đi từ khi nào. Cậu cũng mệt! Gió buổi sáng cuối thu len lỏi qua da thịt cộng với cả đêm qua giầm mưa nên có phần hơi lạnh. Áo của Việt Hoàng đã khô, cậu khẽ rùng mình tỉnh giấc.Khuôn mặt cô gái ko sức sống, môi tái nhợt và hai mắt đã nhắm nghiền, cậu vội vàng bế cô lên tay rồi chạy thẳng đến phòng y tế.Cũng chỉ tại cô quá ương bướng nên mới ra cớ sự. Trời hôm qua có dấu hiệu mưa, thầy giáo đã cho phép nghỉ trực nhưng cô vẫn nhất quyết bắt cậu đi cho bằng được.-Cho anh biết! Việc đi trực là nghĩa vụ và trọng trách cao cả của người học viên. Nếu anh ko đi là ko yêu nghề rồi!-Nhưng trời sắp mưa to đấy, vả lại thầy cũng cho nghỉ rồi còn gì. Hai chuyện này đâu liên quan gì đến nhau!Cô nói lớn ở đầu dây bên kia:-Tóm lại, bằng mọi giá anh phải đi trực. Ko mưa với chả nắng gì hết.Kì thực cô vì muốn cậu biết rằng Ngọc Hân quan tâm đến cậu như thế nào khi chu đáo chuẩn bị ô, và còn muốn hỏi riêng cậu về chuyện tình cảm với cô bạn, có điều kiện để tác hợp cho hai người.Nhưng trớ trêu thay, cái tính đãng trí ngàn năm khó sửa, để quên ô ở nhà, mà đúng hơn là ko thấy nên cũng ko nhớ tới nữa,Chị y tá bước ra từ phòng bệnh, thở phào:-Cô bé ko sao! Chỉ bị cảm lạnh thôi! Chị đã cho uống thuốc và thay đồ rồi! Lát nữa là có thể vào thăm!Việt Hoàng cười nhẹ vẻ như đã an tâm phần nào. Chị y tá nhìn cậu lắc đầu:-Xem ra người ko ổn hiện giờ là em đấy! Em nên về nghỉ ngơi đi!Cậu gật đầu, cúi chào theo lệ rồi quay đi. Nhưng vẫn cố nán lại nhìn qua khung cửa kính xem Bạch Vân ra sao.Cô gái đang nằm ngủ trên giường bệnh. Nét mặt hồng hào trở lại nên cũng an tâm phần nào!

Chương 18