Tác giả:

Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…

Chương 349: Chú à

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Khi Thi Vực trở lại gian phòng, Thẩm Chanh đang vùi trên giường nghịch điện thoại.Nhìn thấy cô đang chơi nhập thần, Thi Vực xụ mặt xuống.Đi qua, không nói một lời liền đoạt lấy điện thoại trong tay cô, “Thẩm Chanh Tử, nghịch điện thoại phải có tiết chế!”Thẩm Chanh quay đầu liếc xéo anh, không vui, “Anh cũng không tiết chế còn bắt em tiết chế!”Thi Vực tới gần cô, nheo con ngươi nguy hiểm lại, “A? Em từng thấy tôi - người đàn ông của em chơi điện thoại sao?”Thẩm Chanh lui về sau một chút, hơi nhăn lông mày, “Em nói anh là người không có tiết chế.”Anh tiếp tục tới gần cô, phun hơi thở nóng rực ở trên mặt cô, giọng trầm thấp lại dồi dào từ tính, “Nói rõ ràng, anh không tiết chế điểm nào.”Thẩm Chanh lấy tay chắn ở giữa mặt anh và cô, rồi mới mở miệng nói: “Chính là điểm động một chút lại động tay động chân với em.”Thi Vực lấy tay của cô ra, khống chế không cho cô nhúc nhích, tiếp tục tiến gần sát cô, “Vậy rốt cuộc là động tay hay là động chân?”Thẩm Chanh nghiêng mặt đi, kéo mền tơ tằm qua che mặt “Động tay lại động chân!”Thi Vực nghe tiếng giơ khóe môi lên, động tác ưu nhã kéo chăn ra, ôm eo của cô kéo vào trong ngực, Thẩm Chanh liền tiến đụng vào trong ngực của anh.Đối với động tác thô bạo của anh, Thẩm Chanh tỏ vẻ bất mãn: “Em đang mang thai đó!”Thi Vực ôm chặt eo cô, giam cầm cô trong ngực, dùng cái cằm cương nghị cọ sát ở trên tóc của cô, “Em là đang mang thai con của anh.”Biết nói không lại anh, Thẩm Chanh cũng lười để ý đến anh.Giật giật ở trong lòng anh, tìm một tư thế thoải mái, tựa mặt ở trên ngực anh.Nhưng mới vừa dựa vào, Thi Vực liền dựng mày kiếm lên, sau đó hít ngược một hơi, phát ra một tiếng: “Ưm....”Lúc này Thẩm Chanh mới nghĩ đến vết thương trên người anh còn chưa khỏi, vội vàng ngẩng đầu lên.Ai ngờ bàn tay của anh đột nhiên phủ lên nửa bên mặt của cô, dùng sức ấn cô về, thấp giọng nói một câu: “Cứ dựa vào như vậy.”Thẩm Chanh không có lộn xộn, sợ lại làm nặng thêm thương thế của anh, chỉ hỏi anh, “Anh không đau sao?”Thi Vực nhắm mắt lại, dùng ngón tay khớp xương rõ ràng chỉ lên vết thương, “Nơi này đau....” Nói xong, ngón tay lại chỉ vị trí trái tim một chút, “Nhưng nơi này thoải mái.”Thẩm Chanh không nói thêm gì nữa, yên lặng dựa vào trên ngực anh, hơi ngửa đầu, nhìn khuôn mặt kia đẹp mắt đến cả phụ nữ cũng sẽ ghen tỵ kia.Anh giống như mệt mỏi, hai đầu lông mày mơ hồ nhíu chặt, toát ra vài phần uể oải.Thẩm Chanh đưa tay, nhẹ nhàng làm giãn mi tâm nhíu chặt của anh ra, sau đó tay trượt xuống dưới, sờ lên trên cằm râu ria của anh, cong khóe môi lên, “Chú à.”Thi Vực không mở mắt, càng không quản bàn tay nhỏ bé không an phận chạy trên mặt anh, chỉ là tràn ra một chữ từ từ trong cổ họng: “Hả?”Tay Thẩm Chanh vẫn đang lưu luyến trên cái cằm kh*** g** kia, nụ cười trên môi không kiềm được tràn ngập càng sâu, cô lại lặp lại một câu:“Chú à.”Cuối cùng Thi Vực duỗi tay nắm lấy tay cô, mở con ngươi sâu thẳm ra, cúi đầu nhìn cô trong ngực, “Sao, chê anh già?”Thẩm Chanh nhẹ nhàng lắc đầu, khóe môi mang theo chút ý cười xấu xa,“Anh không già, chỉ là có chút trưởng thành, sự quyến rũ đặc biệt của người đàn ông trưởng thành!”Thi Vực nheo mắt, “Quyến rũ ở đâu?”Thẩm Chanh lấy tay mở nút trên áo sơ mi của anh, cởi ba viên liền lộ ra làn da nâu rắn rỏi kia, “Như vậy quyến rũ nhất.”Thi Vực: “....”Bàn tay nhỏ bé của Thẩm Chanh dò vào trong áo của anh, vẽ vòng vòng ở ngực của anh, “Ông xã, anh bao nhiêu tuổi rồi?”Thi Vực khép con ngươi lại một lần nữa, lười nhác phun ra một câu: “27.”

Khi Thi Vực trở lại gian phòng, Thẩm Chanh đang vùi trên giường nghịch điện thoại.

Nhìn thấy cô đang chơi nhập thần, Thi Vực xụ mặt xuống.

Đi qua, không nói một lời liền đoạt lấy điện thoại trong tay cô, “Thẩm Chanh Tử, nghịch điện thoại phải có tiết chế!”

Thẩm Chanh quay đầu liếc xéo anh, không vui, “Anh cũng không tiết chế còn bắt em tiết chế!”

Thi Vực tới gần cô, nheo con ngươi nguy hiểm lại, “A? Em từng thấy tôi - người đàn ông của em chơi điện thoại sao?”

Thẩm Chanh lui về sau một chút, hơi nhăn lông mày, “Em nói anh là người không có tiết chế.”

Anh tiếp tục tới gần cô, phun hơi thở nóng rực ở trên mặt cô, giọng
trầm thấp lại dồi dào từ tính, “Nói rõ ràng, anh không tiết chế điểm
nào.”

Thẩm Chanh lấy tay chắn ở giữa mặt anh và cô, rồi mới mở miệng nói: “Chính là điểm động một chút lại động tay động chân với em.”

Thi Vực lấy tay của cô ra, khống chế không cho cô nhúc nhích, tiếp
tục tiến gần sát cô, “Vậy rốt cuộc là động tay hay là động chân?”

Thẩm Chanh nghiêng mặt đi, kéo mền tơ tằm qua che mặt “Động tay lại động chân!”

Thi Vực nghe tiếng giơ khóe môi lên, động tác ưu nhã kéo chăn ra, ôm
eo của cô kéo vào trong ngực, Thẩm Chanh liền tiến đụng vào trong ngực
của anh.

Đối với động tác thô bạo của anh, Thẩm Chanh tỏ vẻ bất mãn: “Em đang mang thai đó!”

Thi Vực ôm chặt eo cô, giam cầm cô trong ngực, dùng cái cằm cương
nghị cọ sát ở trên tóc của cô, “Em là đang mang thai con của anh.”

Biết nói không lại anh, Thẩm Chanh cũng lười để ý đến anh.

Giật giật ở trong lòng anh, tìm một tư thế thoải mái, tựa mặt ở trên ngực anh.

Nhưng mới vừa dựa vào, Thi Vực liền dựng mày kiếm lên, sau đó hít ngược một hơi, phát ra một tiếng: “Ưm....”

Lúc này Thẩm Chanh mới nghĩ đến vết thương trên người anh còn chưa khỏi, vội vàng ngẩng đầu lên.

Ai ngờ bàn tay của anh đột nhiên phủ lên nửa bên mặt của cô, dùng sức ấn cô về, thấp giọng nói một câu: “Cứ dựa vào như vậy.”

Thẩm Chanh không có lộn xộn, sợ lại làm nặng thêm thương thế của anh, chỉ hỏi anh, “Anh không đau sao?”

Thi Vực nhắm mắt lại, dùng ngón tay khớp xương rõ ràng chỉ lên vết
thương, “Nơi này đau....” Nói xong, ngón tay lại chỉ vị trí trái tim
một chút, “Nhưng nơi này thoải mái.”

Thẩm Chanh không nói thêm gì nữa, yên lặng dựa vào trên ngực anh, hơi ngửa đầu, nhìn khuôn mặt kia đẹp mắt đến cả phụ nữ cũng sẽ ghen tỵ
kia.

Anh giống như mệt mỏi, hai đầu lông mày mơ hồ nhíu chặt, toát ra vài phần uể oải.

Thẩm Chanh đưa tay, nhẹ nhàng làm giãn mi tâm nhíu chặt của anh ra,
sau đó tay trượt xuống dưới, sờ lên trên cằm râu ria của anh, cong khóe
môi lên, “Chú à.”

Thi Vực không mở mắt, càng không quản bàn tay nhỏ bé không an phận
chạy trên mặt anh, chỉ là tràn ra một chữ từ từ trong cổ họng: “Hả?”

Tay Thẩm Chanh vẫn đang lưu luyến trên cái cằm kh*** g** kia, nụ cười trên môi không kiềm được tràn ngập càng sâu, cô lại lặp lại một câu:“Chú à.”

Cuối cùng Thi Vực duỗi tay nắm lấy tay cô, mở con ngươi sâu thẳm ra, cúi đầu nhìn cô trong ngực, “Sao, chê anh già?”

Thẩm Chanh nhẹ nhàng lắc đầu, khóe môi mang theo chút ý cười xấu xa,“Anh không già, chỉ là có chút trưởng thành, sự quyến rũ đặc biệt của
người đàn ông trưởng thành!”

Thi Vực nheo mắt, “Quyến rũ ở đâu?”

Thẩm Chanh lấy tay mở nút trên áo sơ mi của anh, cởi ba viên liền lộ ra làn da nâu rắn rỏi kia, “Như vậy quyến rũ nhất.”

Thi Vực: “....”

Bàn tay nhỏ bé của Thẩm Chanh dò vào trong áo của anh, vẽ vòng vòng ở ngực của anh, “Ông xã, anh bao nhiêu tuổi rồi?”

Thi Vực khép con ngươi lại một lần nữa, lười nhác phun ra một câu: “27.”

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Khi Thi Vực trở lại gian phòng, Thẩm Chanh đang vùi trên giường nghịch điện thoại.Nhìn thấy cô đang chơi nhập thần, Thi Vực xụ mặt xuống.Đi qua, không nói một lời liền đoạt lấy điện thoại trong tay cô, “Thẩm Chanh Tử, nghịch điện thoại phải có tiết chế!”Thẩm Chanh quay đầu liếc xéo anh, không vui, “Anh cũng không tiết chế còn bắt em tiết chế!”Thi Vực tới gần cô, nheo con ngươi nguy hiểm lại, “A? Em từng thấy tôi - người đàn ông của em chơi điện thoại sao?”Thẩm Chanh lui về sau một chút, hơi nhăn lông mày, “Em nói anh là người không có tiết chế.”Anh tiếp tục tới gần cô, phun hơi thở nóng rực ở trên mặt cô, giọng trầm thấp lại dồi dào từ tính, “Nói rõ ràng, anh không tiết chế điểm nào.”Thẩm Chanh lấy tay chắn ở giữa mặt anh và cô, rồi mới mở miệng nói: “Chính là điểm động một chút lại động tay động chân với em.”Thi Vực lấy tay của cô ra, khống chế không cho cô nhúc nhích, tiếp tục tiến gần sát cô, “Vậy rốt cuộc là động tay hay là động chân?”Thẩm Chanh nghiêng mặt đi, kéo mền tơ tằm qua che mặt “Động tay lại động chân!”Thi Vực nghe tiếng giơ khóe môi lên, động tác ưu nhã kéo chăn ra, ôm eo của cô kéo vào trong ngực, Thẩm Chanh liền tiến đụng vào trong ngực của anh.Đối với động tác thô bạo của anh, Thẩm Chanh tỏ vẻ bất mãn: “Em đang mang thai đó!”Thi Vực ôm chặt eo cô, giam cầm cô trong ngực, dùng cái cằm cương nghị cọ sát ở trên tóc của cô, “Em là đang mang thai con của anh.”Biết nói không lại anh, Thẩm Chanh cũng lười để ý đến anh.Giật giật ở trong lòng anh, tìm một tư thế thoải mái, tựa mặt ở trên ngực anh.Nhưng mới vừa dựa vào, Thi Vực liền dựng mày kiếm lên, sau đó hít ngược một hơi, phát ra một tiếng: “Ưm....”Lúc này Thẩm Chanh mới nghĩ đến vết thương trên người anh còn chưa khỏi, vội vàng ngẩng đầu lên.Ai ngờ bàn tay của anh đột nhiên phủ lên nửa bên mặt của cô, dùng sức ấn cô về, thấp giọng nói một câu: “Cứ dựa vào như vậy.”Thẩm Chanh không có lộn xộn, sợ lại làm nặng thêm thương thế của anh, chỉ hỏi anh, “Anh không đau sao?”Thi Vực nhắm mắt lại, dùng ngón tay khớp xương rõ ràng chỉ lên vết thương, “Nơi này đau....” Nói xong, ngón tay lại chỉ vị trí trái tim một chút, “Nhưng nơi này thoải mái.”Thẩm Chanh không nói thêm gì nữa, yên lặng dựa vào trên ngực anh, hơi ngửa đầu, nhìn khuôn mặt kia đẹp mắt đến cả phụ nữ cũng sẽ ghen tỵ kia.Anh giống như mệt mỏi, hai đầu lông mày mơ hồ nhíu chặt, toát ra vài phần uể oải.Thẩm Chanh đưa tay, nhẹ nhàng làm giãn mi tâm nhíu chặt của anh ra, sau đó tay trượt xuống dưới, sờ lên trên cằm râu ria của anh, cong khóe môi lên, “Chú à.”Thi Vực không mở mắt, càng không quản bàn tay nhỏ bé không an phận chạy trên mặt anh, chỉ là tràn ra một chữ từ từ trong cổ họng: “Hả?”Tay Thẩm Chanh vẫn đang lưu luyến trên cái cằm kh*** g** kia, nụ cười trên môi không kiềm được tràn ngập càng sâu, cô lại lặp lại một câu:“Chú à.”Cuối cùng Thi Vực duỗi tay nắm lấy tay cô, mở con ngươi sâu thẳm ra, cúi đầu nhìn cô trong ngực, “Sao, chê anh già?”Thẩm Chanh nhẹ nhàng lắc đầu, khóe môi mang theo chút ý cười xấu xa,“Anh không già, chỉ là có chút trưởng thành, sự quyến rũ đặc biệt của người đàn ông trưởng thành!”Thi Vực nheo mắt, “Quyến rũ ở đâu?”Thẩm Chanh lấy tay mở nút trên áo sơ mi của anh, cởi ba viên liền lộ ra làn da nâu rắn rỏi kia, “Như vậy quyến rũ nhất.”Thi Vực: “....”Bàn tay nhỏ bé của Thẩm Chanh dò vào trong áo của anh, vẽ vòng vòng ở ngực của anh, “Ông xã, anh bao nhiêu tuổi rồi?”Thi Vực khép con ngươi lại một lần nữa, lười nhác phun ra một câu: “27.”

Chương 349: Chú à