Tác giả:

Editor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần…

Chương 355: Khó chịu, đến đánh tôi đi!

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Anh cười khẽ: “Dám.”Thẩm Chanh không muốn tiếp tục đề tài này với anh, xoay người rời đi.Thi Vực thấy thế, sải bước đi theo.Biết anh theo sau lưng mình, Thẩm Chanh đến đầu cũng không quay lại, “Đừng theo em.”Đối với lời nói của cô, Thi Vực làm như không nghe thấy, mãi cho đến khi mùi thuốc lá trên người mình tản đi, anh mới đi đến cạnh cô, dắt tay của cô.Như là đang tức giận với anh, Thẩm Chanh vùng vẫy vài cái.Nhưng Thi Vực lại nắm cô càng chặt, không có tính toán buông cô ra.Thẩm Chanh bị nhét vào trong xe, anh đột nhiên dán tới, nói thật nhỏ ở bên tai cô: “Dẫn em đi mua quần áo.”Nói xong, anh ngồi ngay ngắn, khởi động xe, lái xe ra ngoài.Xe nhanh chóng dừng ở bên ngoài một cửa hàng bán quần áo.Thẩm Chanh liếc nhìn cửa hàng bán quần áo này, sau đó quay đầu nhìn anh, gằn từng chữ một: “Anh, mang, em, đến, mua, đồ, cho, phụ, nữ, mang, thai?”Thi Vực ừ một tiếng, xuống xe vòng qua đầu xe mở cửa xe ghế trước ra, “Xuống.”Thẩm Chanh ngồi bất động: “Không xuống!”Bụng cũng không có lớn, mặc quần áo bà bầu làm gì!Sợ người khác không biết cô đang mang thai ư?Anh nhăn lông mày một chút, giọng nói mang theo vài phần không kiên nhẫn, “Nhanh lên.”Thẩm Chanh vẫn không động, “Nói không xuống là không xuống!”Thi Vực nheo con ngươi lạnh chìm lại, ánh mắt nguy hiểm, như là mang theo ý vị cảnh cáo.”Ba.”Anh bắt đầu đếm.”Hai.””Động một chút lại đếm ba hai một, nhàm chán!”Thẩm Chanh không vui oán trách một câu, xoay người đẩy anh ra, vẫn là xuống xe.Hôm nay Thi Vực mặc một áo sơmi sợi tơ màu đen, nút thắt vị trí cổ áo mở toang hoang hai viên, lộ ra một ít da thịt màu cổ đồng.Anh đi ở phía trước, cắm tay chống ở trong túi quần, giơ tay nhấc chân đều rất ưu nhã cao quý, khiến cho nữ sinh qua đường chung quanh thét chói tai liên tục!”Oa! Rất đẹp trai!””Luôn cho rằng loại cực phẩm này chỉ có thể nhìn thấy ở trong phim truyền hình, không ngờ trong hiện thực cũng có thể gặp được!””Thật sự rất đẹp trai.... rất có khí chất! Phải làm sao đây, xuân tâm của tôi nhộn nhạo rồi...””Tôi cũng vậy tôi cũng vậy, rất muốn làm bạn gái anh ấy!”Nghe được lời nghị luận của bọn họ, Thẩm Chanh chỉ lạnh nhạt quét mắt liếc nhìn bọn họ, liền đưa tay ôm cổ tay Thi Vực.Cô làm ra động tác như vậy, chẳng khác gì đang nhắc nhở những người kia, người đàn ông cực phẩm này đã có chủ!”Stop đê......””Có gì rất giỏi đâu, đàn ông tốt lại không chỉ một, dáng dấp chị đây xinh đẹp như vậy, tiện tay liền nắm được bó to đàn ông!””Đàn ông lớn lên đẹp trai đều hoa tâm, không đáng tin cậy, em gái, chớ đắc ý quá sớm....””Đúng vậy!”Mới vừa rồi còn đang ngó chừng con mồi ch** n**c miếng, chớp mắt liền nói người đó không tốt.Thẩm Chanh cười liếc nhìn bọn họ, giống như khiêu khích cong khóe môi lên, vẻ mặt như thế như là nói: “Khó chịu, đến đánh tôi đi!”Thi Vực bắt được vẻ mặt rất nhỏ của cô ở trong mắt, bất giác giương khóe môi lên.Sau khi vào tiệm, Thẩm Chanh dạo qua một vòng, chọn lấy một chiếc váy.Phong cách váy rất đặc biệt, áp dụng thiết kế buộc dây sau lưng, rất đẹp.Thẩm Chanh vào phòng thử áo mặc thử, nhưng làm thế nào cũng không buộc dây ở sau lưng được.Thi Vực gác hai chân ngồi trên ghế sofa, giang hai cánh tay dựa vào ở phía sau, tư thái lười biếng nhìn phương hướng phòng thử áo.Đột nhiên, cửa phòng thử áo mở một đường nhỏ, sau đó truyền đến tiếng nói của Thẩm Chanh: “Ông xã, anh tới giúp em một chút.”Nếu người đàn ông khác gặp phải tình huống như vậy, nhất định sẽ căn dặn nhân viên cửa hàng đi hỗ trợ.Nhưng tham muốn chiếm hữu của Thi Vực quá mạnh mẽ, không thích người khác đụng vào người phụ nữ của mình, vì vậy đứng lên, mở bước chân ra đi tới.

Anh cười khẽ: “Dám.”

Thẩm Chanh không muốn tiếp tục đề tài này với anh, xoay người rời đi.

Thi Vực thấy thế, sải bước đi theo.

Biết anh theo sau lưng mình, Thẩm Chanh đến đầu cũng không quay lại, “Đừng theo em.”

Đối với lời nói của cô, Thi Vực làm như không nghe thấy, mãi cho đến
khi mùi thuốc lá trên người mình tản đi, anh mới đi đến cạnh cô, dắt tay của cô.

Như là đang tức giận với anh, Thẩm Chanh vùng vẫy vài cái.

Nhưng Thi Vực lại nắm cô càng chặt, không có tính toán buông cô ra.

Thẩm Chanh bị nhét vào trong xe, anh đột nhiên dán tới, nói thật nhỏ ở bên tai cô: “Dẫn em đi mua quần áo.”

Nói xong, anh ngồi ngay ngắn, khởi động xe, lái xe ra ngoài.

Xe nhanh chóng dừng ở bên ngoài một cửa hàng bán quần áo.

Thẩm Chanh liếc nhìn cửa hàng bán quần áo này, sau đó quay đầu nhìn
anh, gằn từng chữ một: “Anh, mang, em, đến, mua, đồ, cho, phụ, nữ, mang, thai?”

Thi Vực ừ một tiếng, xuống xe vòng qua đầu xe mở cửa xe ghế trước ra, “Xuống.”

Thẩm Chanh ngồi bất động: “Không xuống!”

Bụng cũng không có lớn, mặc quần áo bà bầu làm gì!

Sợ người khác không biết cô đang mang thai ư?

Anh nhăn lông mày một chút, giọng nói mang theo vài phần không kiên nhẫn, “Nhanh lên.”

Thẩm Chanh vẫn không động, “Nói không xuống là không xuống!”

Thi Vực nheo con ngươi lạnh chìm lại, ánh mắt nguy hiểm, như là mang theo ý vị cảnh cáo.

”Ba.”

Anh bắt đầu đếm.

”Hai.”

”Động một chút lại đếm ba hai một, nhàm chán!”

Thẩm Chanh không vui oán trách một câu, xoay người đẩy anh ra, vẫn là xuống xe.

Hôm nay Thi Vực mặc một áo sơmi sợi tơ màu đen, nút thắt vị trí cổ áo mở toang hoang hai viên, lộ ra một ít da thịt màu cổ đồng.

Anh đi ở phía trước, cắm tay chống ở trong túi quần, giơ tay nhấc
chân đều rất ưu nhã cao quý, khiến cho nữ sinh qua đường chung quanh
thét chói tai liên tục!

”Oa! Rất đẹp trai!”

”Luôn cho rằng loại cực phẩm này chỉ có thể nhìn thấy ở trong phim truyền hình, không ngờ trong hiện thực cũng có thể gặp được!”

”Thật sự rất đẹp trai.... rất có khí chất! Phải làm sao đây, xuân tâm của tôi nhộn nhạo rồi...”

”Tôi cũng vậy tôi cũng vậy, rất muốn làm bạn gái anh ấy!”

Nghe được lời nghị luận của bọn họ, Thẩm Chanh chỉ lạnh nhạt quét mắt liếc nhìn bọn họ, liền đưa tay ôm cổ tay Thi Vực.

Cô làm ra động tác như vậy, chẳng khác gì đang nhắc nhở những người kia, người đàn ông cực phẩm này đã có chủ!

”Stop đê......”

”Có gì rất giỏi đâu, đàn ông tốt lại không chỉ một, dáng dấp chị đây xinh đẹp như vậy, tiện tay liền nắm được bó to đàn ông!”

”Đàn ông lớn lên đẹp trai đều hoa tâm, không đáng tin cậy, em gái, chớ đắc ý quá sớm....”

”Đúng vậy!”

Mới vừa rồi còn đang ngó chừng con mồi ch** n**c miếng, chớp mắt liền nói người đó không tốt.

Thẩm Chanh cười liếc nhìn bọn họ, giống như khiêu khích cong khóe môi lên, vẻ mặt như thế như là nói: “Khó chịu, đến đánh tôi đi!”

Thi Vực bắt được vẻ mặt rất nhỏ của cô ở trong mắt, bất giác giương khóe môi lên.

Sau khi vào tiệm, Thẩm Chanh dạo qua một vòng, chọn lấy một chiếc váy.

Phong cách váy rất đặc biệt, áp dụng thiết kế buộc dây sau lưng, rất đẹp.

Thẩm Chanh vào phòng thử áo mặc thử, nhưng làm thế nào cũng không buộc dây ở sau lưng được.

Thi Vực gác hai chân ngồi trên ghế sofa, giang hai cánh tay dựa vào ở phía sau, tư thái lười biếng nhìn phương hướng phòng thử áo.

Đột nhiên, cửa phòng thử áo mở một đường nhỏ, sau đó truyền đến tiếng nói của Thẩm Chanh: “Ông xã, anh tới giúp em một chút.”

Nếu người đàn ông khác gặp phải tình huống như vậy, nhất định sẽ căn dặn nhân viên cửa hàng đi hỗ trợ.

Nhưng tham muốn chiếm hữu của Thi Vực quá mạnh mẽ, không thích người
khác đụng vào người phụ nữ của mình, vì vậy đứng lên, mở bước chân ra đi tới.

Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một ChútTác giả: Hề YênTruyện Ngôn TìnhEditor: May 【 Thẩm Chanh: Tình yêu trong mắt em, có anh, mới có bộ dáng như vậy 】 【 Thi Vực: Vậy thì trở về, anh nuôi dưỡng em. 】 Chuyện xưa bắt đầu.... ................ "2808...." Đi ra thang máy, Thẩm Chanh sờ lên cái cằm, yên lặng lãi nhãi. Nhìn nhìn biển số nhà, sau khi xác nhận xong, ấn chuông cửa, im lặng chờ đợi. Két một tiếng. Cửa mở rồi! "Xin chào, tôi là...." Thẩm Chanh duy trì cười chiêu bài chưa từng suy thoái, nhưng chưa nói hết câu, đối phương đã duỗi cánh tay dài ra, dùng một tay kéo cô đi vào. Đóng cửa nhà, ngăn cách ánh sáng bên ngoài. Trong bóng tối, Thẩm Chanh mở to mắt. Vẫn chưa làm ra cử động nào đã bị người đàn ông đẩy tới trên tường.... "Chớ lộn xộn!" Cảnh báo trong lòng Thẩm Chanh vang lớn, "Anh làm gì vậy?" "Thật ồn ào!" Giọng người đàn ông trầm khàn, vô cùng từ tính. Thẩm Chanh vô thức nhíu mày, cảm giác được bàn tay to nóng rực chạy không quy củ ở trên người cô, cô thét chói tai: "Khốn kiếp!" "Giả thuần khiết?" Người đàn ông hừ nhẹ. "Mẹ anh mới giả thuần… Anh cười khẽ: “Dám.”Thẩm Chanh không muốn tiếp tục đề tài này với anh, xoay người rời đi.Thi Vực thấy thế, sải bước đi theo.Biết anh theo sau lưng mình, Thẩm Chanh đến đầu cũng không quay lại, “Đừng theo em.”Đối với lời nói của cô, Thi Vực làm như không nghe thấy, mãi cho đến khi mùi thuốc lá trên người mình tản đi, anh mới đi đến cạnh cô, dắt tay của cô.Như là đang tức giận với anh, Thẩm Chanh vùng vẫy vài cái.Nhưng Thi Vực lại nắm cô càng chặt, không có tính toán buông cô ra.Thẩm Chanh bị nhét vào trong xe, anh đột nhiên dán tới, nói thật nhỏ ở bên tai cô: “Dẫn em đi mua quần áo.”Nói xong, anh ngồi ngay ngắn, khởi động xe, lái xe ra ngoài.Xe nhanh chóng dừng ở bên ngoài một cửa hàng bán quần áo.Thẩm Chanh liếc nhìn cửa hàng bán quần áo này, sau đó quay đầu nhìn anh, gằn từng chữ một: “Anh, mang, em, đến, mua, đồ, cho, phụ, nữ, mang, thai?”Thi Vực ừ một tiếng, xuống xe vòng qua đầu xe mở cửa xe ghế trước ra, “Xuống.”Thẩm Chanh ngồi bất động: “Không xuống!”Bụng cũng không có lớn, mặc quần áo bà bầu làm gì!Sợ người khác không biết cô đang mang thai ư?Anh nhăn lông mày một chút, giọng nói mang theo vài phần không kiên nhẫn, “Nhanh lên.”Thẩm Chanh vẫn không động, “Nói không xuống là không xuống!”Thi Vực nheo con ngươi lạnh chìm lại, ánh mắt nguy hiểm, như là mang theo ý vị cảnh cáo.”Ba.”Anh bắt đầu đếm.”Hai.””Động một chút lại đếm ba hai một, nhàm chán!”Thẩm Chanh không vui oán trách một câu, xoay người đẩy anh ra, vẫn là xuống xe.Hôm nay Thi Vực mặc một áo sơmi sợi tơ màu đen, nút thắt vị trí cổ áo mở toang hoang hai viên, lộ ra một ít da thịt màu cổ đồng.Anh đi ở phía trước, cắm tay chống ở trong túi quần, giơ tay nhấc chân đều rất ưu nhã cao quý, khiến cho nữ sinh qua đường chung quanh thét chói tai liên tục!”Oa! Rất đẹp trai!””Luôn cho rằng loại cực phẩm này chỉ có thể nhìn thấy ở trong phim truyền hình, không ngờ trong hiện thực cũng có thể gặp được!””Thật sự rất đẹp trai.... rất có khí chất! Phải làm sao đây, xuân tâm của tôi nhộn nhạo rồi...””Tôi cũng vậy tôi cũng vậy, rất muốn làm bạn gái anh ấy!”Nghe được lời nghị luận của bọn họ, Thẩm Chanh chỉ lạnh nhạt quét mắt liếc nhìn bọn họ, liền đưa tay ôm cổ tay Thi Vực.Cô làm ra động tác như vậy, chẳng khác gì đang nhắc nhở những người kia, người đàn ông cực phẩm này đã có chủ!”Stop đê......””Có gì rất giỏi đâu, đàn ông tốt lại không chỉ một, dáng dấp chị đây xinh đẹp như vậy, tiện tay liền nắm được bó to đàn ông!””Đàn ông lớn lên đẹp trai đều hoa tâm, không đáng tin cậy, em gái, chớ đắc ý quá sớm....””Đúng vậy!”Mới vừa rồi còn đang ngó chừng con mồi ch** n**c miếng, chớp mắt liền nói người đó không tốt.Thẩm Chanh cười liếc nhìn bọn họ, giống như khiêu khích cong khóe môi lên, vẻ mặt như thế như là nói: “Khó chịu, đến đánh tôi đi!”Thi Vực bắt được vẻ mặt rất nhỏ của cô ở trong mắt, bất giác giương khóe môi lên.Sau khi vào tiệm, Thẩm Chanh dạo qua một vòng, chọn lấy một chiếc váy.Phong cách váy rất đặc biệt, áp dụng thiết kế buộc dây sau lưng, rất đẹp.Thẩm Chanh vào phòng thử áo mặc thử, nhưng làm thế nào cũng không buộc dây ở sau lưng được.Thi Vực gác hai chân ngồi trên ghế sofa, giang hai cánh tay dựa vào ở phía sau, tư thái lười biếng nhìn phương hướng phòng thử áo.Đột nhiên, cửa phòng thử áo mở một đường nhỏ, sau đó truyền đến tiếng nói của Thẩm Chanh: “Ông xã, anh tới giúp em một chút.”Nếu người đàn ông khác gặp phải tình huống như vậy, nhất định sẽ căn dặn nhân viên cửa hàng đi hỗ trợ.Nhưng tham muốn chiếm hữu của Thi Vực quá mạnh mẽ, không thích người khác đụng vào người phụ nữ của mình, vì vậy đứng lên, mở bước chân ra đi tới.

Chương 355: Khó chịu, đến đánh tôi đi!